Sau khi thỏa thuận xong điều kiện với Anna, Sean cùng Dã Lang và Serena đến cục cảnh sát.
- Tôi có cần thông báo cho đặc công ở đây một tiếng không?
Sean đứng ở cửa, tỏ ra hơi do dự khi nhìn Dã Lang. Ông ta không biết có nên chào hỏi Hoàng Việt hay không, bởi dường như kế hoạch hiện tại đều do một mình Satand thực hiện, còn ông ta chẳng qua chỉ là một quân cờ trong tay gã.
Không ngờ, Dã Lang lại đồng ý dứt khoát, dường như đã đoán trước được câu hỏi này. Gã gật đầu ngay mà không cần suy nghĩ:
- Đương nhiên có thể. Ông cứ nói chuyện này với người đặc công Trung Quốc đó, vì dù ông không nói, anh ta cũng sẽ biết thôi, chẳng có gì phải giấu giếm cả.
Nói đến đây, Dã Lang bồi thêm:
- Sean, đừng nói quá nhiều với đồng nghiệp của ông. Càng tỏ ra thần bí, cơ hội thành công càng cao, tôi tin ông hiểu ý tôi.
Sean gật đầu. Đúng lúc ông ta và Dã Lang chuẩn bị tách ra thì chuông điện thoại của Sean reo lên. Sean liếc nhìn màn hình rồi theo bản năng nhìn sang Dã Lang:
- Là điện thoại của đồng nghiệp tôi.
- Sean, cứ làm theo những gì ban nãy tôi nói đi.
Dã Lang đi đến bên xe, mở cửa, Serena cũng vòng sang phía bên kia. Gã chỉ vẫy tay với Sean rồi lái xe đi mất.
Sean không vội nghe máy của Mike Luner. Ông ta cầm điện thoại, đứng nhìn Dã Lang và Serena lái xe rời đi rồi mới bắt máy.
- Sean, ông đang ở đâu?
Điện thoại vừa kết nối, giọng của Mike Luner đã vang lên. Với tư cách là một đặc công Pháp, Mike Luner chưa bao giờ tuân thủ quy tắc. Sean nhận ra gã đang vi phạm điều lệ, nhưng ông không vạch trần. Cái gọi là quy tắc vốn chỉ để ràng buộc những người tự nguyện tuân theo, còn với kẻ đã không muốn, nói ra cũng bằng thừa.
Sean không trả lời ngay mà hỏi ngược lại:
- Còn cậu?
- Ồ, tôi đang ở khách sạn.
- Tôi ở bên ngoài, lát nữa sẽ về.
Sean dừng một chút rồi nói tiếp:
- Nhiệm vụ của chúng ta có lẽ sắp hoàn thành rồi, đến lúc đó có thể quay về Pháp.
- Thật sao? Đó quả là một tin tốt.
Sean không nói chuyện lâu với Mike Luner, hai người nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Sean đứng bên đường, cách cổng cục công an không xa, giơ tay vẫy một chiếc taxi. Khi chiếc xe chở Sean vừa đi khỏi, Mike Luner từ sau một tấm biển quảng cáo bên đường bước ra. Trên tay gã là chiếc điện thoại vừa dùng để gọi cho Sean. Gã không hề ở trong khách sạn mà đã bám theo Sean suốt từ quán cà phê đến tận cục cảnh sát. Thấy Sean đi taxi rời khỏi, gã lại bấm một số khác, khẽ nói:
- Sean đã gặp người của lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm rồi. Bây giờ tôi đã biết chính xác địa điểm, tôi phải làm gì tiếp theo?
Từ đầu dây bên kia vọng ra giọng nói trầm ấm của một người đàn ông:
- Đợi chỉ thị của tôi. Chuyện này không đơn giản như tưởng tượng, chúng ta cần liên lạc với chủ thuê. Mike Luner, đừng quá tự tin, anh cần nhớ người mình phải đối mặt là Satand, kẻ cầm đầu một tổ chức lính đánh thuê đã trở thành một trong những thế lực đáng sợ nhất thế giới. Vấn đề bây giờ là làm thế nào để thay đổi cục diện, anh cứ đợi lệnh của tôi đã.
Mike Luner khẽ đáp:
- Tôi hiểu.
Ngay sau đó, gã nói thêm:
- Serena đã gặp Sean.
- Tôi biết, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết.
Đầu dây bên kia cúp máy. Mike Luner hạ điện thoại xuống, bặm môi rồi quay người rời đi.
*
Diệp Lăng Phi đưa Vu Tiêu Tiếu và Diêu Dao về trường xong liền quay đầu xe ngay ở cổng, miệng hỏi:
- Bà xã, em muốn đi đâu nào?
- Ông xã, em vẫn muốn đi gặp Điền Tư. Không hiểu sao em cứ thấy bất an. Chuyện Điền Tư thành ra thế này đều liên quan đến em, nếu không đi thăm cậu ấy, trong lòng em cứ thấy không yên.
Vốn dĩ sáng nay Diệp Lăng Phi đã định cùng Bạch Tình Đình đi gặp Điền Tư, nhưng vì cuộc gọi của Vu Tiêu Tiếu nên kế hoạch bị hoãn lại. Nhân cơ hội này, Diệp Lăng Phi cũng không muốn nhắc lại chuyện đó nữa. Một mặt là vì vấn đề an toàn, hắn luôn cảm thấy việc Điền Tư trở về quá dễ dàng, nói không chừng bên trong còn có uẩn khúc. Hắn lo rằng Điền Tư và đám lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm đã có thỏa hiệp nào đó, ví dụ như yêu cầu Điền Tư giúp chúng làm việc gì đó để đổi lấy tự do, một cuộc trao đổi đơn giản. Mặt khác, Diệp Lăng Phi không muốn gặp Điền Tư còn vì Vu Đình Đình. Vu Đình Đình và Điền Tư là bạn học, nếu đến gặp Điền Tư, có thể sẽ chạm mặt Vu Đình Đình. Kể cả không gặp, lỡ như Điền Tư nhắc đến Vu Đình Đình trước mặt Bạch Tình Đình thì cũng khó xử.
Diệp Lăng Phi dù sao cũng không phải thần thánh, có những chuyện hắn không thể biết hết. Giống như hôm đó, việc Điền Tư đi gặp Bạch Tình Đình hoàn toàn là ý của cậu ta, chỉ không ngờ sau đó lại xảy ra chuyện. Người tính không bằng trời tính, dù Điền Tư có tính toán kỹ đến đâu cũng không thể ngờ có kẻ muốn bắt cóc Bạch Tình Đình. Nếu biết trước, cậu ta tuyệt đối sẽ không tìm Bạch Tình Đình vào ngày hôm đó. Tái ông mất ngựa, trong họa có phúc, cũng không thể nói việc Điền Tư bị bắt hoàn toàn là chuyện xấu, biết đâu nhờ vậy mà có thể xây dựng quan hệ tốt hơn với Bạch Tình Đình.
Dù thế nào đi nữa, trong lòng Diệp Lăng Phi vẫn không muốn để Bạch Tình Đình gặp Điền Tư. Nghe cô nói vậy, hắn chần chừ một lúc rồi hỏi:
- Bà xã, bây giờ chúng ta qua đó có được không?
Diệp Lăng Phi lại hỏi ngược lại cô, rằng bây giờ đi có được không. Lẽ ra người nên hỏi câu này phải là Bạch Tình Đình mới đúng. Hắn là đàn ông, đại trượng phu, chuyện gì cũng nên tự quyết, vậy mà giờ lại đi hỏi ý cô. Bạch Tình Đình đương nhiên sẽ nói được. Cô vốn đã muốn đi gặp Điền Tư, nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy liền gật đầu ngay:
- Đương nhiên là được rồi. Ông xã, lẽ nào anh thấy em không nên đi gặp Điền Tư sao?
- Ừm, nếu em hỏi ý kiến anh thì đúng là không nên đi, ít nhất bây giờ không phải thời điểm thích hợp.
Diệp Lăng Phi nói rồi bổ sung:
- Đương nhiên, nếu em nhất quyết muốn đi, anh cũng sẽ không phản đối.
Nói xong, hắn thò tay vào chiếc vali đặt ở giữa xe, lấy ra một khẩu súng rồi kiểm tra ngay trước mặt Bạch Tình Đình. Thấy Diệp Lăng Phi lôi súng ra, cô vội quay mặt đi. Bạch Tình Đình không quen nhìn các loại vũ khí, trong mắt cô, chúng là thứ dùng để giết người, không phải thứ mà người như cô nên động vào.
Diệp Lăng Phi kiểm tra súng xong, giắt vào người rồi quay sang nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã, bên ngoài rất loạn, mang theo vũ khí sẽ an toàn hơn một chút. Bà xã, có cần anh chuẩn bị cho em một khẩu không?
- Không cần, không cần!
Nghe Diệp Lăng Phi nói muốn chuẩn bị vũ khí cho mình, Bạch Tình Đình vội vàng xua tay, tỏ ý không muốn dính dáng gì đến thứ đó. Ban nãy Diệp Lăng Phi chỉ muốn trêu cô một chút thôi, hắn thừa biết bà xã mình nhìn thấy máu là sợ, không giống Chu Hân Mính. Chu Hân Mính dù sao cũng là cảnh sát. Nghĩ đến Chu Hân Mính, hắn lại thấy từ sau khi mang thai, tính cách cô đã thay đổi rất nhiều, trở nên dịu dàng hơn, nói năng cũng không còn như trước. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, đợi Chu Hân Mính sinh con xong, có lẽ nên đưa cô ra nước ngoài chơi một chuyến.
Hắn đang mải suy nghĩ thì đột nhiên Bạch Tình Đình reo lên bên tai:
- Ông xã, đẹp quá!
Diệp Lăng Phi quay sang nhìn theo hướng của cô, thì ra là một cửa hàng đang tổ chức sự kiện, dựng một tòa tháp thủy tinh rất lớn ngay trước cửa. Dưới ánh nắng mặt trời, tòa tháp tỏa sáng lấp lánh, đặc biệt thu hút. Thứ Bạch Tình Đình khen đẹp chính là tòa tháp thủy tinh ấy. Diệp Lăng Phi liếc qua rồi thở dài:
- Tình Đình, chỉ là một cái tháp thủy tinh thôi mà, có gì đẹp đâu, cứ như em chưa từng thấy bao giờ vậy.
Bạch Tình Đình trách:
- Em vốn chưa từng thấy mà. Ít nhất là chưa từng cùng anh ngắm, ông xã à, em còn chưa được đi du lịch cùng anh đấy. Ví dụ như đi tháp Đông Phương ở Thượng Hải, leo núi Thái Sơn, ngắm…
Bạch Tình Đình kể một loạt những địa điểm du lịch, cho thấy cô khao khát được đi chơi cùng Diệp Lăng Phi đến mức nào.
Diệp Lăng Phi cười, đồng ý:
- Đợi qua đợt này, anh sẽ cùng em đi du lịch. Chúng ta có thể ra ngoài mạo hiểm, chơi mấy trò kích thích như thể thao mạo hiểm chẳng hạn.
Nghe Diệp Lăng Phi nói đến thể thao mạo hiểm, Bạch Tình Đình vội lắc đầu:
- Ông xã, đi chơi thì được nhưng thể thao mạo hiểm thì em không đi đâu, nguy hiểm lắm. Bây giờ…
Bạch Tình Đình lại kể cho Diệp Lăng Phi nghe về những người nổi tiếng đã mất mạng vì nghiện thể thao mạo hiểm. Diệp Lăng Phi chỉ cười, những người cô nói hắn chẳng biết là ai, sống chết của họ cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
Nhưng thấy thái độ khẩn trương của Bạch Tình Đình, hắn biết cô lo hắn cũng sẽ đi chơi những trò nguy hiểm đó. Thấy cô sợ như vậy, Diệp Lăng Phi cũng không muốn nói tiếp nữa. Có lẽ nên lãng mạn một chút, như đi du lịch Maldives hay các danh lam thắng cảnh khác thì hơn.
⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI