Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1245: CHƯƠNG 1245: TRÊN ĐƯỜNG VỀ NHÀ

Bạch Tình Đình ghé sát mặt Diệp Lăng Phi, đôi môi nhỏ nhắn phả hơi thở ấm nóng lên mũi anh. Bàn tay cô lướt xuống hạ bộ của anh, thành thạo kéo khóa quần rồi nhẹ nhàng luồn vào trong. Diệp Lăng Phi cúi xuống, định chạm mũi mình vào mũi cô. Tay phải hắn cũng từ từ luồn vào trong váy, đặt lên bờ mông căng tròn của Bạch Tình Đình và thì thầm:

- Xem em kìa, vội thế?

- Ở đây đông người lắm, ông xã, chúng ta về nhà rồi hẵng làm, được không?

Bạch Tình Đình thăm dò.

Diệp Lăng Phi cười:

- Ừ, cũng được, nhưng anh có một yêu cầu nho nhỏ!

Nói rồi, hắn ghé sát tai Bạch Tình Đình thì thầm vài câu. Cô dịu dàng đáp:

- Ông xã, anh xấu thật đấy!

Trên đường về, vì kẹt xe nên họ mất hơn một tiếng đồng hồ, nếu không đã sớm về đến biệt thự. Khi xe chỉ còn cách cổng khu biệt thự khoảng hai, ba mươi mét, Bạch Tình Đình mới ngẩng đầu lên, ngồi thẳng lại, lấy trong túi xách ra một tờ khăn giấy che miệng.

Cô nhổ vào khăn giấy, rồi lấy một tờ khác lau nhẹ môi mình, sau đó quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh thấy em có cần trang điểm lại không?

- Anh thấy rất đẹp! – Diệp Lăng Phi ngắm nhìn gương mặt cô. – Em không cần trang điểm nữa đâu, như vậy là hoàn hảo rồi!

- Thật không? – Bạch Tình Đình nghe vậy liền soi gương lại.

Diệp Lăng Phi gật đầu chắc nịch:

- Ừ, thật mà, anh không thấy có vấn đề gì cả!

Hắn vừa dứt lời thì điện thoại reo. Bạch Tình Đình định lấy giúp, nhưng lại thấy khóa quần hắn vẫn còn mở. Diệp Lăng Phi bắt gặp ánh mắt cô, thấy đôi môi nhỏ nhắn của cô đang bĩu ra một cách e thẹn đầy quyến rũ. Hắn mặc kệ khóa quần, cầm điện thoại lên, màn hình hiện tên Dã Lang. Giờ này Dã Lang gọi đến, không cần hỏi Diệp Lăng Phi cũng đoán được lý do. Hắn bắt máy:

- Dã Lang, đến sân bay chưa?

Trong lúc Diệp Lăng Phi và Dã Lang nói chuyện, đôi tay nhỏ nhắn của Bạch Tình Đình lại nghịch ngợm kéo khóa quần của hắn lên xuống.

Diệp Lăng Phi chỉ tập trung vào cuộc gọi. Đầu dây bên kia, tiếng của Dã Lang xen lẫn tạp âm ồn ào, có vẻ anh ta không ở sân bay mà đang kẹt trên đường. Quả nhiên, Dã Lang thở dài:

- Satan, em vẫn chưa tới. Em đang kẹt cứng trên đường, tắc hơn nửa tiếng rồi, không biết có kịp đến sân bay không nữa.

- Kẹt xe nửa tiếng à, vậy vẫn còn sớm chán!

Diệp Lăng Phi một tay giữ vô lăng, một tay cầm điện thoại, vừa nói chuyện vừa lái xe vào khu biệt thự. Hắn quá quen thuộc với con đường ra sân bay, tình hình giao thông ở đó vốn đã tệ, đặc biệt vào giờ cao điểm này. Dã Lang muốn đến sân bay ít nhất cũng phải kẹt xe hơn hai tiếng, xem ra chắc chắn sẽ trễ giờ. Diệp Lăng Phi nói thẳng:

- Dã Lang, cậu đúng là… Sao không đi sớm một chút? Giờ này chắc chắn là kẹt cứng rồi. À mà, Serena đâu? Cậu đưa cô ấy đến nhà anh chưa?

- Chưa! – Dã Lang đáp. – Em đổi ý rồi, Satan. Em nghĩ giấu Lương Ngọc như vậy là không đúng. Tại sao không nói hết sự thật cho cô ấy biết? Nếu Lương Ngọc chấp nhận, em sẽ đối xử với cô ấy tốt hơn nữa. Còn nếu không, em cũng sẽ cố gắng níu giữ. Bất luận thế nào, em cũng sẽ không lừa dối Lương Ngọc. Chuyện này không tốt cho cả cô ấy và em. Satan, em không thể lừa dối Lương Ngọc, càng không thể đối diện với cô ấy…

Dã Lang chưa nói hết, Diệp Lăng Phi đã ngắt lời:

- Dã Lang, cậu nhóc này, đã nghĩ thông suốt rồi thì còn nói với anh làm gì. Về suy nghĩ này của cậu, anh không có ý kiến, tránh cho sau này có chuyện gì cậu lại đổ tại anh. Tóm lại, chuyện này cậu tự quyết định đi, anh không nói thêm nữa. Anh chỉ nhắc cậu một câu, Dã Lang, tâm tư phụ nữ không phải thứ cậu muốn là hiểu được đâu!

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh dường như theo bản năng mà siết chặt lấy hạ bộ của hắn. Diệp Lăng Phi nhíu mày, vội nói vào điện thoại:

- À, Dã Lang, cứ vậy nhé, có chuyện gì thì gọi cho anh!

Vừa cúp máy, hắn vội quay sang Bạch Tình Đình:

- Bà xã, mau buông tay ra, em làm gì vậy? Không thấy anh đang lái xe à, lỡ như…

Diệp Lăng Phi chưa nói hết đã bị Bạch Tình Đình cắt ngang, tay cô vẫn không buông. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn:

- Lỡ như cái gì? Chẳng lẽ anh sợ em ra tay thật à?

- Không phải thế! – Diệp Lăng Phi cười. – Bà xã, chúng ta đừng đùa như vậy nữa, không hay đâu, dễ xảy ra chuyện lắm đấy!

Nói rồi, hắn cũng vừa lái xe đến cổng biệt thự. Sau khi dừng xe, Bạch Tình Đình mới chịu buông tay. Cô bĩu môi, nói vẻ không vui:

- Em không muốn anh hiểu rõ phụ nữ bọn em rồi đi nói bậy bạ!

Diệp Lăng Phi đợi cửa tự động mở, lái xe vào sân. Hắn vừa dừng xe, tháo dây an toàn thì Bạch Tình Đình cũng làm theo. Cô định mở cửa xuống xe nhưng bất ngờ bị Diệp Lăng Phi kéo lại. Hai tay hắn ôm chặt lấy vòng eo thon của cô, môi hắn dán chặt vào môi cô. Sau một nụ hôn nồng cháy, Diệp Lăng Phi mới luyến tiếc rời ra.

Bạch Tình Đình nũng nịu:

- Ông xã, anh làm gì vậy?

- Còn phải hỏi sao? – Diệp Lăng Phi cười khẽ. – Lúc nãy không có cơ hội thân mật với bà xã, bây giờ về đến nhà rồi, đương nhiên phải bù đắp một chút chứ!

Nói xong, hắn lại cúi xuống, trao cho Bạch Tình Đình một nụ hôn nồng nhiệt ngay trong xe. Về đến nhà, Bạch Tình Đình không còn bất an như ngoài đường nữa. Cô không còn dè dặt, mặc cho Diệp Lăng Phi hôn lên người…

*

Serena ngồi ở ghế phụ, nhìn Dã Lang lái xe vào bãi đỗ của sân bay. Trên đường đi, họ đã bị tắc một lúc lâu, nếu không cũng chẳng đến muộn thế này. May mà Dã Lang đã gọi điện cho Lương Ngọc. Khi xe vào bãi đỗ, Dã Lang nhìn thấy một bóng người mặc áo xanh, quần dài trắng đang đứng trên bậc thềm phía xa, bên cạnh là một chiếc vali màu hồng. Đó chính là Lương Ngọc.

Dã Lang dừng xe, vừa tháo dây an toàn vừa nói với Serena:

- Serena, em ở trong xe đợi anh nhé. Anh đi đón Lương Ngọc, chính là cô gái mặc áo xanh dương kia. Anh sẽ quay lại ngay. Serena, đừng quên lời anh dặn, tuyệt đối không được xuống xe. Biết đâu người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đang ở quanh đây. Ngày mai, đặc công bên Pháp sẽ đến đón em, lúc đó em có thể trở về rồi!

Dã Lang ngừng lại một chút, rồi chậm rãi nói tiếp:

- Serena, anh vốn không muốn em rời xa anh như vậy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!