Dã Lang nói thẳng, không chút vòng vo, rằng hắn không muốn Serena rời đi. Serena quả nhiên không ngờ Dã Lang sẽ nói với cô như vậy. Trong ấn tượng của Serena, Dã Lang không phải kiểu người dễ dàng bộc lộ tình cảm của mình, càng không dễ để người khác biết được suy nghĩ trong lòng hắn, nhưng Dã Lang bây giờ đã thay đổi rất nhiều, hắn đã có thể nói ra những lời như vậy. Serena không khỏi bất ngờ, cô đột nhiên áp môi mình lên môi Dã Lang, đặt một nụ hôn chớp nhoáng rồi lập tức giục:
- Dã Lang, mau đi đón người đi, để phụ nữ đợi lâu là không tốt đâu!
Ánh mắt Dã Lang lại hướng về Lương Ngọc đang đứng trên bậc thang, ngơ ngác nhìn quanh. Hắn lập tức quay sang nói với Serena:
- Anh xuống xe đây. Serena, đừng quên những lời anh vừa nói. Anh thật sự không muốn em rời đi!
Dã Lang nói xong liền đẩy cửa bước xuống xe.
Serena nhìn bóng lưng Dã Lang chạy về phía Lương Ngọc, cô khẽ thì thầm:
- Dã Lang, mọi chuyện không giống như anh nghĩ đâu, em không thể rời khỏi tổ chức được!
Dã Lang chạy đến trước mặt Lương Ngọc, bế thốc cô lên ngay tại bãi đỗ xe sân bay rồi hôn cô nồng nhiệt. Hai tay Lương Ngọc ôm chặt lấy Dã Lang, đáp lại nụ hôn của hắn. Sau khi hai người dứt ra, Lương Ngọc hờn dỗi nói:
- Dã Lang, anh hư hỏng quá rồi đấy! Em biết trước đây anh sẽ không bao giờ làm như vậy đâu!
Trên gương mặt Dã Lang lộ ra nụ cười hiếm thấy, tay trái hắn xách hành lý cho Lương Ngọc, tay phải ôm eo cô rồi nói:
- Đi thôi, chúng ta lên xe. Anh còn có một người bạn muốn giới thiệu với em đấy!
- Một người bạn?
Lương Ngọc hơi ngạc nhiên. Cô hoàn toàn không biết Dã Lang định giới thiệu ai cho mình. Trong ấn tượng của cô, bạn bè của Dã Lang vốn không nhiều. Diệp Lăng Phi và Dã Thú thì không cần giới thiệu nữa, vì Lương Ngọc đã biết hai người họ, còn những người khác thì cô không quen ai cả.
Dã Lang không giải thích gì thêm. Khi hắn và Lương Ngọc vừa bước đến bên xe, mở cửa ra thì thấy Serena đã bước xuống. Lương Ngọc vừa nhìn thấy ngoại hình của Serena thì ngẩn người, cô quay sang nhìn Dã Lang đang đứng bên cạnh. Lương Ngọc còn chưa kịp lên tiếng, Serena đã chủ động đưa tay ra, chào bằng tiếng Anh:
- Xin chào, tôi là Serena!
Lương Ngọc nhìn bàn tay phải Serena đang chìa ra, cô cũng đưa tay phải ra bắt lấy, rồi lập tức nhìn Dã Lang bên cạnh và hỏi:
- Dã Lang, chuyện này là sao vậy?
Khi Lương Ngọc hỏi câu này, trong mắt cô đã ánh lên vẻ nghi ngờ, khó hiểu. Đây là phản ứng hết sức bình thường của bất kỳ người phụ nữ nào trong tình huống này. Lương Ngọc chẳng qua chỉ đang làm điều mà cô cho là nên làm mà thôi. Dã Lang gãi đầu, vẻ mặt có chút khó xử. Hắn thấy chuyện này thật không dễ giải thích, nhưng lúc này không giải thích cũng không xong, Lương Ngọc chắc chắn sẽ không bỏ qua mà sẽ hỏi đến cùng. Dã Lang thầm nghĩ, sớm muộn gì cũng phải nói, chi bằng nói cho cô biết ngay bây giờ thì hơn.
Nghĩ đến đây, hắn vừa mở miệng định nói ra mối quan hệ giữa mình và Serena thì không ngờ Serena đã nhanh hơn một bước:
- Tôi là đặc công của Pháp, lần này đến tìm Dã Lang là vì có nhiệm vụ cần phối hợp với anh ấy…!
Serena vừa dứt lời, Lương Ngọc liền kinh ngạc. Cô nhìn Dã Lang rồi lại nhìn Serena, lẩm bẩm:
- Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Điện thoại reo lên đúng lúc Diệp Lăng Phi đang ở trên người Bạch Tình Đình. Đôi chân thon dài của cô quấn chặt lấy hông hắn như rắn, hai người đang vận động kịch liệt, và Bạch Tình Đình không ngừng bật ra những âm thanh mê hồn.
Sau khi tiếng chuông điện thoại vang lên, Diệp Lăng Phi không dừng lại mà còn mãnh liệt hơn. Mãi đến khi thỏa mãn, hắn mới nằm xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, với tay lấy điện thoại, nhìn thấy số của Dã Lang gọi đến. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bà xã, Dã Lang gọi điện đến. Anh đoán chắc đến tám chín phần là Dã Lang gặp phiền phức rồi, muốn tìm anh giúp đỡ đây!
Bạch Tình Đình gối đầu lên cánh tay cường tráng của Diệp Lăng Phi, tay phải đặt trên ngực hắn. Miệng cô thở hổn hển, khuôn mặt ửng hồng hiện lên vẻ hạnh phúc ngọt ngào. Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình dịu dàng hỏi:
- Ông xã, anh không nghe điện thoại sao?
- Không vội!
Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại nhưng không vội nghe máy, hắn nhìn màn hình hiển thị rồi nở một nụ cười gian xảo:
- Anh cứ để cho Dã Lang sốt ruột một chút. Tên nhóc này không chịu nghe lời anh, anh đoán nó nhất định gặp phải rắc rối rồi. Lương Ngọc cũng không phải nhân vật dễ đối phó. Người ta dù gì cũng là cảnh sát Hong Kong, lẽ nào Dã Lang thực sự cho rằng…!
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì chợt nhớ ra Bạch Tình Đình đang nằm bên cạnh, hắn không thể nói nhiều thêm nữa, để tránh cô có suy nghĩ khác về mình. Diệp Lăng Phi im lặng rồi bắt máy. Vừa kết nối, giọng của Dã Lang từ đầu dây bên kia đã truyền đến:
- Satan, bây giờ anh có rảnh không, có thể đến đây một chuyến được không?
Diệp Lăng Phi nằm bên cạnh Bạch Tình Đình, bàn tay nhỏ bé của cô đang vuốt ve ngực hắn. Cánh tay Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Bạch Tình Đình, đặt lên mông cô rồi xoa nhẹ. Tay kia hắn cầm điện thoại, cười nói:
- Dã Lang, cậu rốt cuộc có chuyện gì vậy? Anh bên này dù có thời gian cũng không đủ, mà thật sự là không có thời gian, để xem…!
Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết câu thì đã nghe thấy giọng của Lương Ngọc ở đầu dây bên kia:
- Anh Diệp, là em, em đến Vọng Hải rồi!
Vừa nghe thấy giọng Lương Ngọc, Diệp Lăng Phi đã đoán ra ngay vấn đề. Hắn ghé sát vào tai Bạch Tình Đình, khẽ nói:
- Bà xã, xem ra Dã Lang gặp rắc rối thật rồi, chúng ta sắp có kịch hay để xem!
Lúc ở Học viện ngoại ngữ Vọng Hải, Diệp Lăng Phi đã nói với Bạch Tình Đình là sẽ có trò hay, giục cô mau về nhà xem. Kết quả là Bạch Tình Đình tin thật, nhưng sau khi về đến biệt thự lại chẳng thấy trò hay đâu, ngược lại còn bị Diệp Lăng Phi bế lên phòng, một lúc sau đã thở không ra hơi. Bây giờ lại nghe hắn nói có kịch hay, Bạch Tình Đình rõ ràng không tin, cô bĩu đôi môi nhỏ nhắn tỏ vẻ hoài nghi. Thấy vậy, Diệp Lăng Phi không nhịn được liền hôn cô một cái.
Trong điện thoại, Lương Ngọc nói rất nhiều, nhưng Diệp Lăng Phi không nghe kỹ lắm, tâm trí hắn vốn không đặt ở đó. Mãi cho đến khi Lương Ngọc sắp nói xong, Diệp Lăng Phi mới tập trung lại. Dù không nghe hết, hắn cũng có thể đoán được ý định của cô qua những lời cuối cùng.
Quả nhiên không sai, Lương Ngọc cuối cùng cũng nói ra:
- Anh Diệp, em vừa đến Vọng Hải, có vài chuyện muốn hỏi anh. Nếu anh tiện, hay là chúng ta ra ngoài ăn một bữa? Em vừa nói với Dã Lang rồi, chúng ta nên ra ngoài ăn cơm!
"Đúng là ý tại ngôn ngoại."
Diệp Lăng Phi nghe vậy, trong lòng đã có suy tính. Hắn thấy Lương Ngọc chắc chắn là vì chuyện của Dã Lang mà tìm mình. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, do dự một chút rồi nói:
- Lương Ngọc, để anh bàn với bà xã một lát, em đợi anh nhé!
Nói xong, hắn đặt điện thoại xuống, nhìn Bạch Tình Đình và hỏi:
- Bà xã, theo em thì anh có nên đi không?
- Anh đi hay không là chuyện của anh, hỏi em làm gì!
Bạch Tình Đình ngồi dậy, cầm áo ngủ khoác lên người rồi nói:
- Cho dù em nói anh đừng đi, lẽ nào anh sẽ không đi thật sao? Ông xã, em quá hiểu anh rồi, lời của em có tác dụng gì với anh đâu!
- Tình Đình, ý anh là muốn em đi cùng.
Diệp Lăng Phi nói.
- Dù sao Lương Ngọc cũng là vợ tương lai của Dã Lang, lỡ anh có nói lời nào không hay thì em còn ở bên cạnh giúp anh. Tình Đình, phụ nữ nói chuyện với nhau vẫn dễ hơn, đúng không?
- Chuyện này cũng chưa chắc
✶ Truyện dịch AI độc quyền trên Thiên Lôi Trúc ✶