Bạch Tình Đình nói:
- Còn phải xem người phụ nữ mình nói chuyện là ai nữa. Em không hiểu rõ Lương Ngọc lắm, ai mà biết tính cách cô ta thế nào. Lương Ngọc là cảnh sát, phải để người từng làm cảnh sát như Hân Mính đi gặp thì tốt hơn. Nhưng đương nhiên Hân Mính bây giờ không tiện ra ngoài!
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình thì thầm bên tai, tay hắn vẫn cầm điện thoại, nói:
- Ừ, được rồi, anh và Tình Đình sẽ đến, nhưng chúng ta lãng phí thời gian quá rồi đấy. Ừ ừ, đến nơi bọn anh sẽ gọi!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói xong, cô lớn tiếng:
- Ông xã, em có đùa với anh đâu, sao anh lại trả lời người ta như vậy?
- Có gì đâu. Anh thấy em cứ thì thầm bên cạnh nãy giờ, tưởng em muốn đi mà ngại không dám nói nên anh giúp em một tay thôi!
Diệp Lăng Phi ngồi dậy, hắn giơ tay vỗ vai Bạch Tình Đình và nói:
- Bà xã, đừng ngơ ngác nữa, mau đi tắm rồi chúng ta ra ngoài!
- Em…!
Bạch Tình Đình muốn trách móc Diệp Lăng Phi nhưng lại không nói nên lời. Khi thấy hắn bước xuống giường, mắt cô liền nhìn sang hướng khác, nuốt lại những lời định nói. Theo cô thấy, muộn thế này mà Diệp Lăng Phi còn ra ngoài, ai biết hắn sẽ làm chuyện gì. Trong lòng không yên tâm, cô chẳng nói nhiều nữa, vội vàng bước xuống giường đi tắm…
Sean cầm một bó bách hợp trắng muốt xuất hiện tại phòng bệnh của Mộ Văn. Hắn mặc tây trang, râu ria đã được cạo sạch sẽ, tóc tai cắt tỉa gọn gàng, trông vô cùng trẻ trung, tiêu sái và hào hoa phong độ. Cầm bó hoa trong tay, Sean không vào ngay mà đứng trước cửa gõ nhẹ.
Mộ Văn đang nằm trên giường, tay cầm một cuốn tạp chí mà hôm nay Hoàng Việt mang đến cho cô đọc để giết thời gian. Vết thương của cô không thể khỏi trong một sớm một chiều, đã động đến xương thì phải mất hai ba tháng mới lành. Hoàng Việt đã báo cáo về trụ sở ở Bắc Kinh, chẳng bao lâu nữa Mộ Văn sẽ được chuyển về đó. Đặc công thay thế cô cũng sẽ đến Vọng Hải vào ngày cô rời đi. Hoàng Việt vẫn không biết người thay thế là ai, nhưng bất luận là ai, hắn vẫn phụ trách chính trong vụ này, không ai có thể thay đổi được. Hắn cũng sẽ không để ai cướp công của mình. Đây cũng là lý do Mộ Văn và Hoàng Việt có thể hợp tác, vì Hoàng Việt là một người theo chủ nghĩa công lợi, hắn khao khát được người khác ngưỡng mộ, trong khi Mộ Văn lại không hề có ý tranh công với hắn. Chính vì vậy mà hai người phối hợp rất ăn ý. Đương nhiên, Hoàng Việt cũng có một chút không hài lòng, đó là Mộ Văn không hề có tình cảm gì với hắn, dù chỉ là trên phương diện quan hệ công việc. Việc cô luôn giữ khoảng cách khiến hắn khá thất vọng.
Mộ Văn một tay lật tạp chí, nghe tiếng gõ cửa thì quay mặt ra. Thấy Sean đang cầm bó bách hợp đứng ngay cửa, cô liền đặt cuốn tạp chí xuống, nở nụ cười chào đón:
- Ngài Sean, anh đến rồi sao không vào?
- Tôi không tìm được cái cớ nào hay ho để vào cả!
Sean nói đùa, tay cầm bó bách hợp đi vào phòng bệnh. Hắn vừa bước vào mới phát hiện trong phòng không có bình hoa, cầm bó hoa mà không biết cắm vào đâu. Sean đành đặt bó hoa lên chiếc tủ cạnh giường rồi ngồi xuống bên cạnh Mộ Văn.
- Ngài Sean, cảm ơn anh đã đến thăm tôi!
Mộ Văn ngồi thẳng dậy, nhìn Sean với nụ cười xã giao rồi nói:
- Vốn định phối hợp tốt với ngài Sean để tấn công Khoa Nhung Hỏa Diễm, không ngờ lại xảy ra chuyện này, tôi cũng thành ra thế này. Ngài Sean, e rằng tôi không thể tiếp tục hợp tác với anh được nữa rồi. Khoảng hai ngày nữa tôi sẽ về Bắc Kinh, sẽ có đồng nghiệp mới đến thay thế tôi!
- Cô sắp về Bắc Kinh sao?
Sean thực sự bất ngờ trước lời của Mộ Văn. Hắn nhìn cô một lúc rồi đột nhiên cười nói:
- Mộ tiểu thư về Bắc Kinh thì tôi sẽ không gặp được cô nữa rồi. Tôi còn tưởng chúng ta sẽ ở cùng nhau thêm vài ngày nữa chứ, không ngờ lại chia tay nhanh như vậy. Nhưng cũng không sao, sau khi xử lý xong chuyện ở Vọng Hải, tôi sẽ đến Bắc Kinh tìm cô!
- Anh nói sẽ đến Bắc Kinh tìm tôi?
Mộ Văn nghe vậy thì tỏ ra rất ngạc nhiên, cô cười nói:
- Ngài Sean, tôi thấy không cần phải như vậy đâu. Quan hệ của chúng ta vốn không có gì đặc biệt, thời gian quen biết cũng không dài, hơn nữa anh lại là đặc công Pháp. Nếu anh đến Bắc Kinh, tôi e là…!
Mộ Văn còn chưa nói hết câu, Sean đã có một hành động khiến cô vô cùng kinh ngạc. Hắn kéo tay cô đưa lên môi, cúi đầu hôn nhẹ một cái rồi lập tức nói một cách rất lịch lãm:
- Mộ tiểu thư, cô là người con gái xinh đẹp nhất tôi từng gặp. Tôi có thể mời cô cùng ăn tối được không?
- Ý anh là mời tôi đi ăn tối bây giờ sao?
Mộ Văn không chắc chắn lắm về dụng ý của Sean, cô nhìn hắn, muốn xác nhận lại xem mình có nghe nhầm không. Sean gật đầu, quả quyết đáp:
- Chính xác là như vậy, Mộ tiểu thư. Cô không nghe nhầm đâu, tôi muốn mời cô cùng ra ngoài ăn tối hôm nay. Vì cô sắp về Bắc Kinh, còn tôi cũng sắp về Pháp, tôi rất muốn có cơ hội được ăn tối cùng cô!
- Chuyện này…!
Mộ Văn hơi do dự, rồi lập tức nói:
- Bây giờ tôi ra ngoài không tiện lắm. Ngài Sean, ý tốt của anh tôi xin ghi nhận, hy vọng lần sau chúng ta có cơ hội cùng ăn một bữa cơm!
Gương mặt Sean lộ rõ vẻ thất vọng. Hắn khẽ thở dài:
- Mộ tiểu thư đã kiên quyết không muốn ăn tối cùng tôi thì tôi cũng đành tiếc nuối đi ăn một mình vậy. Nhưng Mộ tiểu thư, tôi vẫn hy vọng cô có thể suy nghĩ lại!
Trong lòng Mộ Văn thực sự cũng có chút muốn ra ngoài. Thấy Sean thành khẩn như vậy, cô cũng định đồng ý, nhưng đúng lúc này, một cô y tá đẩy chiếc xe nhỏ từ bên ngoài vào. Cô ấy đến để kiểm tra cho Mộ Văn. Thấy vậy, Sean không nói thêm gì nữa, hắn đứng dậy:
- Mộ tiểu thư, vậy tôi đi trước nhé, lần sau gặp lại!
- Vâng!
Mộ Văn gật đầu. Sau khi thấy Sean đã đi khỏi, cô bước từ trên giường xuống và nói với cô y tá:
- Tôi đi vệ sinh một lát rồi quay lại ngay!
- Được!
Cô y tá đáp:
- Tôi phải sang phòng khác kiểm tra, lát nữa xong tôi sẽ quay lại kiểm tra kỹ cho cô!
Nói rồi, cô y tá đẩy chiếc xe nhỏ rời khỏi phòng bệnh.
Phòng bệnh của Mộ Văn có người canh gác. Khi cô đi ra, hai người vẫn đứng gác ở cửa, còn một cảnh sát nam đi theo sau để bảo vệ. Nhưng Mộ Văn lại xua tay với anh ta, ý bảo cô chỉ đi vệ sinh, không cần đi theo. Hai cảnh sát đó không nghĩ nhiều nên cũng không đi theo. Mộ Văn đi vệ sinh xong, trên đường về phòng, cô bước vài bước rồi nhìn ra phía cửa chính bệnh viện. Sean vừa mới đi không lâu, cô chỉ cảm thấy hơi áy náy vì đã từ chối lời mời ăn tối của anh. Khi Mộ Văn đang đưa mắt nhìn về phía cửa, cô bỗng thấy năm sáu người đàn ông đang đi nhanh vào trong bệnh viện. Nhìn tướng mạo của họ thì tuyệt đối không phải người thường, rất có thể đã trải qua huấn luyện đặc biệt.