Diệp Lăng Phi lái xe dừng trước cửa hàng Bách Lâm, từ dưới cốp xe lấy ra một con dao găm được chế tạo rất tinh xảo.
Diệp Lăng Phi vẫn luôn đặt con dao găm này trong rương, nhưng sau khi xảy ra chuyện hôm qua, hắn đã chuyển sang cốp xe.
Vốn hắn định mang theo cả súng ngắn, nhưng sau khi nghĩ lại, việc để súng ngắn trong xe sẽ gây ra nhiều phiền toái. Hơn nữa, Diệp Lăng Phi cho rằng, ở thành phố Vọng Hải này vẫn chưa có người xứng đáng để hắn phải dùng súng.
Sau khi giấu con dao găm này trong người, hắn gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình, hẹn gặp nhau ở đại sảnh cửa hàng Bách Lâm ở lầu một.
Sau khi đến đại sảnh, không nhìn thấy Bạch Tình Đình cùng với Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi không khỏi cảm thấy lo lắng. Hắn định gọi điện thoại lần nữa thì Bạch Tình Đình đã vội vã chạy ra.
Diệp Lăng Phi thấy vậy, lòng càng thêm lo lắng.
– Chẳng lẽ mình đã đoán đúng hay sao?
Hắn vội vàng chạy tới đón Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình đi nhanh tới gần, thở hổn hển nói:
– Nhanh… nhanh đuổi theo Hân Mính, cô ấy vừa ra đường Tây Môn.
Nghe thấy lời này của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi cũng không hỏi nhiều nữa, hắn vội vàng kéo tay Bạch Tình Đình chạy ra ngoài cửa. Diệp Lăng Phi không bảo Bạch Tình Đình lái xe, mà đưa cô lên xe của mình.
– Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Trên xe, Diệp Lăng Phi hỏi cô.
– Em không biết, bọn em vốn định chờ ở đại sảnh thì bỗng nhiên có một cậu bé khoảng mười hai, mười ba tuổi đưa cho Hân Mính một tờ giấy, nói có một người đàn ông nhờ đưa cho cô. Hân Mính sau khi nhận được thì nói là có chuyện trọng yếu cần phải làm rồi chạy ra cửa Tây.
Bạch Tình Đình lo lắng nói:
– Em không ngăn được Hân Mính, nên lập tức báo cho anh biết.
– Tại sao lại như vậy, anh không phải nói là bọn em không được rời khỏi hay sao? Chu Hân Mính này đúng là không coi trọng tính mạng. Tình Đình, em mau gọi điện thoại cho Chu Hân Mính, anh muốn nói chuyện với cô ấy.
Bạch Tình Đình gọi điện thoại cho Chu Hân Mính, nhưng cô ấy hết lần này đến lần khác đều không nghe máy. Bạch Tình Đình liền lẩm bẩm:
– Hân Mính, nghe máy đi, cậu đang làm gì vậy, sao lại không nghe máy?
Cô lo lắng đến phát khóc, Chu Hân Mính là bạn tốt nhất của cô, cô sợ rằng cô ấy sẽ gặp phải chuyện không may.
Thấy Bạch Tình Đình lo lắng như vậy, Diệp Lăng Phi không đành lòng vỗ vai cô, nói:
– Tình Đình, không cần phải lo lắng, tin anh đi, anh nhất định sẽ không để Hân Mính gặp chuyện không may.
Bạch Tình Đình nghe thấy lời an ủi của Diệp Lăng Phi thì tinh thần hơi ổn định lại. Cô lại gọi một cú điện thoại nữa cho Chu Hân Mính, chưa đợi Bạch Tình Đình kịp cất lời, Diệp Lăng Phi đã giật lấy điện thoại từ tay cô.
– Chu Hân Mính, cô nghe kỹ này. Tôi không biết tờ giấy kia viết cái gì, nhưng tôi cảm thấy tờ giấy đó nhất định là do Orde Wingate đưa cho cô. Cô bây giờ mau dừng xe lại, gọi điện thoại cho cảnh sát để bắt hắn.
– Tôi chính là cảnh sát, nhiệm vụ của tôi là bắt hắn.
Giọng Chu Hân Mính vọng vào tai Diệp Lăng Phi. Cô chậm rãi nhưng kiên quyết nói:
– Diệp Lăng Phi, tôi cũng không ngờ anh lại nghĩ đơn giản như vậy. Tôi cũng biết là tôi đang phải đối mặt với ai, nhưng tôi phải đi. Không chỉ có mình tôi, mà còn có bạn bè của tôi, người nhà của tôi, tôi không muốn họ phải sống trong bất an. Nếu bắt được hắn thì tốt nhất, còn không thì tôi chết đi, chuyện này cũng coi như kết thúc. Bởi vì hắn muốn tìm tôi, hắn muốn báo thù cho đồng bọn của mình, mà tôi cũng phải báo thù cho Đội trưởng Mã.
– Cô đúng là ngốc nghếch.
Diệp Lăng Phi hướng về phía điện thoại quát lớn:
– Cô biết Orde Wingate là ai không? Là sát thủ đệ nhất thế giới, thủ đoạn của hắn cực kỳ tàn độc.
– Tôi mặc kệ, anh nói không sai, tờ giấy đó chính là do hắn nhờ người đưa cho tôi, trên đó viết lời khiêu khích cảnh sát chúng tôi. Hắn nói rằng cho dù hắn có xuất hiện trước mặt tôi tôi cũng không bắt được hắn. Bây giờ, tôi muốn cho hắn biết, cảnh sát Trung Quốc không dễ động vào.
Thái độ của Chu Hân Mính rất kiên quyết:
– Anh không cần khuyên tôi, hãy bảo vệ Tình Đình thật tốt. Tôi với anh chỉ có quan hệ bạn bè bình thường, anh không cần bảo vệ tôi.
– Khốn kiếp!
Diệp Lăng Phi quát to trong điện thoại. Chu Hân Mính chưa nói hết câu, hắn đã cúp máy, trả lại Bạch Tình Đình rồi hỏi:
– Tình Đình, em có thấy xe của Chu Hân Mính không?
Bạch Tình Đình đưa mắt nhìn những chiếc xe xung quanh, đột nhiên cô chỉ vào chiếc Toyota màu trắng rồi nói:
– Chính là chiếc xe kia.
Diệp Lăng Phi cũng trông thấy xe của Chu Hân Mính. Hắn thấy Chu Hân Mính rẽ phải thì cũng rẽ theo hướng đó. Đi được nửa giờ sau, quả nhiên chiếc xe đã dừng lại.
– Tình Đình, em xuống xe rồi quay về nhà, anh sẽ đưa Chu Hân Mính còn nguyên vẹn trở về.
Diệp Lăng Phi đẩy cửa xe, ra hiệu Bạch Tình Đình xuống.
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, trong mắt cô hiện lên vẻ lo lắng. Thế nhưng cô không nói gì, trải qua chuyện đêm qua, Bạch Tình Đình đối với hắn có một cảm giác rất tin tưởng.
Bạch Tình Đình khẽ gật đầu, cất tiếng nói:
– Anh cẩn thận một chút.
Nói xong, cô chuyển tư thế, như chuẩn bị xuống xe. Bỗng nhiên, cô quay đầu lại, như chuồn chuồn đạp nước, hôn nhẹ lên bờ môi Diệp Lăng Phi rồi nhanh chóng bước xuống.
Nụ hôn này quả là ngoài dự kiến của Diệp Lăng Phi, khiến hắn cảm thấy ấm áp lạ thường. Hắn hướng ra bên ngoài vẫy vẫy tay với Bạch Tình Đình, rồi đuổi theo xe của Chu Hân Mính.
Chu Hân Mính lúc này vẫn lái xe truy đuổi chiếc taxi ở phía trước. Vừa rồi ở trong cửa hàng, nàng đã thấy trong tờ giấy do cậu bé kia đưa tới có viết:
– Anh em của ta cần máu của cô để trả lại, nữ cảnh sát, cô chuẩn bị đền mạng đi.
Chu Hân Mính lúc này mới vội vàng rời khỏi cửa hàng. Nàng vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy chiếc taxi ở bên đường. Người đàn ông Myanmar kia cười lạnh, giơ ngón giữa lên, làm một động tác vũ nhục. Chu Hân Mính thấy vậy, vội vàng lên xe đuổi theo hắn.
Chu Hân Mính kết luận đây chính là đồng bọn của hai tên sát thủ kia. Đã vậy, cô tuyệt đối không thể bỏ qua. Chiếc taxi ở phía trước chạy vô cùng chậm, tựa hồ như đang chờ Chu Hân Mính đuổi kịp. Đến khi Chu Hân Mính đuổi đến một chỗ vắng vẻ, người đàn ông kia đột nhiên xuống xe, đi thẳng vào trong ngõ nhỏ.
Chu Hân Mính cũng xuống xe, cô đặt tay lên khẩu súng bên hông, cắn răng đuổi theo.
Vừa vào ngõ, Chu Hân Mính đã rút súng ngắn ra, dựa vào vách tường, từ từ tiến lên một cách cẩn trọng. Cô rất cảnh giác, xuất phát từ bản năng của cảnh sát, cô nín thở nghe động tĩnh của bốn phía.
– Cộp, cộp.
Những tiếng bước chân vọng vào tai Chu Hân Mính. Chu Hân Mính nghe thấy những tiếng này thì bàn tay nắm chặt khẩu súng, rồi từ từ tiến đến đầu hẻm, vừa đi vừa quan sát. Thấy không có bóng người, cô mới lộ diện. Con ngõ này rộng khoảng hai mét, ở giữa có nhiều đồ vật ngổn ngang, chỉ chừa lại một lối đi rộng chừng một mét. Chu Hân Mính hai tay nắm chặt súng, cẩn thận tiến vào bên trong.
Cô đi rất cẩn thận, ánh mắt quét khắp, không bỏ sót một chỗ nào. Vừa đi được khoảng bốn mét, đến một chỗ rẽ, đột nhiên một vật sáng loáng bay ra từ đó. Chu Hân Mính không kịp né tránh, tay phải truyền đến cơn đau kịch liệt, khẩu súng trên tay rơi xuống đất.
Máu tươi chảy từ cánh tay xuống, một con dao găm sắc bén đang cắm trên tay cô.
Orde Wingate cuối cùng cũng lộ diện. Tay phải hắn nắm chặt một con dao găm khác. Con dao găm này dài khoảng 25 centimet. Con dao găm này cùng loại với dao găm dùng trong quân đội, lưỡi dao có rãnh, vô cùng sắc bén, có thể lấy mạng người ta trong nháy mắt.
– Lá gan của cô rất lớn, đáng tiếc là hôm nay cô sẽ phải đau đớn mà chết ở đây.
Orde Wingate tức giận nhìn cô. Hắn nắm chặt dao găm, từng bước tiến đến gần Chu Hân Mính.
Cánh tay Chu Hân Mính đau nhói từng hồi. Cô định khom người xuống nhặt khẩu súng ngắn lên. Thế nhưng Orde Wingate làm sao có thể để cô có cơ hội? Hắn cầm thanh dao găm, mũi đao sắc bén của hắn đã rạch một đường trên lớp quần áo ngoài của Chu Hân Mính, để lộ làn da trắng như tuyết. Chu Hân Mính sợ hãi lùi lại vài bước.
– Ta muốn cô phải chết trong đau đớn tột cùng. Khi có người phát hiện thi thể cô, trên người cô sẽ có vô số vết đao. Cô sẽ chết vì mất máu.
Orde Wingate dường như vẫn chưa hài lòng với nhát đao vừa rồi của mình, hắn muốn chém sâu hơn nữa.
– Ngươi chính là tên sát thủ đó phải không?
Chu Hân Mính lùi lại phía sau dựa vào tường. Cô nắm chặt con dao găm vừa cắm vào tay mình, mang theo cả máu thịt mà rút ra. Máu nhuộm đỏ cả bàn tay, thế nhưng Chu Hân Mính vẫn không thèm để ý, trợn trừng mắt nhìn Orde Wingate.
– Đúng thế, ta cố ý dẫn dụ cô tới đây, mục đích chính là để cô phải chết trong đau đớn.
Orde Wingate tiến thêm hai bước trước mặt Chu Hân Mính. Giờ phút này, Chu Hân Mính giống như con dê đang chờ bị xẻ thịt, sống hay chết đều do hắn định đoạt.
– Ta muốn cô phải trả giá đắt, cô trốn không thoát đâu.
Chu Hân Mính thấy Orde Wingate tiến tới gần mình thì trong lòng biết rằng giờ đây chỉ có đánh cược mới có cơ hội sống sót. Chân phải cô dẫm phải một đống rác. Đột nhiên cô dùng sức đá một cái, rác rưởi bay thẳng về phía Orde Wingate.
Orde Wingate không ngờ Chu Hân Mính lại dùng chiêu này. Trong mắt hắn, Chu Hân Mính chỉ là một cô gái Trung Quốc yếu ớt, hắn chỉ cần dùng chút sức tay là có thể khống chế cô. Hắn không ngờ cô còn làm được thế này. Hắn không kịp trở tay, đống rác đã che khuất tầm mắt, Orde Wingate vội vàng lùi lại vài bước. Đúng lúc hắn lùi về, Chu Hân Mính đã bay người lên, đạp một cước vào bụng hắn. Cú đá này của Chu Hân Mính ẩn chứa khí lực kinh người. Orde Wingate cả người bay lên, ngã vật xuống đất, thanh đao trong tay cũng văng ra.
Chu Hân Mính ra đòn thành công, biết rằng lúc này không thể để đối phương có bất cứ cơ hội nào nữa. Quyết định vậy, cô liền tiến lên hai bước, hung hăng đá vào hạ thân hắn. Cú đá này nếu Chu Hân Mính đá trúng thì Orde Wingate dù không chết cũng sẽ bị thương nặng.
Thế nhưng, Orde Wingate không giống những tên côn đồ mà Chu Hân Mính thường đối phó. Dù cơn đau kịch liệt truyền đến từ bụng, hắn vẫn có thể tránh được cú đá này của Chu Hân Mính. Hắn cả người lăn sang bên cạnh.
Chu Hân Mính định tiếp tục công kích, nhưng Orde Wingate đã đứng dậy từ dưới đất. Hắn cau mày, cười khẩy nói:
– Hay lắm, rất có bản lĩnh. Xem ra ta không thể tiếp tục trêu đùa với cô được nữa, đúng là cô rất khó đối phó.
Chu Hân Mính chẳng muốn đấu võ mồm với Orde Wingate nữa, cô chỉ muốn nhanh chóng hạ gục đối thủ. Trong lúc Orde Wingate nói, Chu Hân Mính đã nhấc chân đá thêm một cú. Orde Wingate cười lạnh. Đợi đến khi đùi phải của Chu Hân Mính sắp chạm tới, thân thể hắn đột nhiên né sang, một tay gác lên đùi phải cô, một tay túm lấy eo cô, dùng sức đẩy mạnh khiến Chu Hân Mính bị đập vào vách tường.
Chu Hân Mính ngã vật xuống đất, cô cảm thấy từ phía sau lưng mình truyền đến cơn đau kịch liệt. Cô cắn răng đứng dậy. Lúc này, Orde Wingate vẫn đứng trước mặt cô, bộ dạng dữ tợn mang theo vẻ ác độc.
– Ta muốn ngươi phải chết một cách đau đớn tột cùng.
Nói xong, hắn nắm lấy yết hầu Chu Hân Mính. Thấy Chu Hân Mính vùng vẫy, trên khuôn mặt hắn hiện lên vẻ vui sướng vì sắp báo được thù.