Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 126: CHƯƠNG 126: LẤY THÂN ĐỂ BÁO ĐÁP

Tay phải Orde Wingate nắm chặt cổ Chu Hân Mính, trên mặt hiện lên vẻ hả hê. Chu Hân Mính bị hắn siết cổ, hai tay cố sức gỡ ra, nhưng tay hắn cứng như một chiếc kìm sắt.

“Nhị đệ, tam muội, bây giờ anh sẽ trả thù cho các em.”

Orde Wingate thầm nghĩ, tay phải dùng sức siết chặt hơn, liền thấy tròng mắt Chu Hân Mính đã trợn ngược.

Vào thời khắc sinh tử ấy, đột nhiên một bóng người như tia chớp lao tới Orde Wingate, một luồng lực lượng mạnh mẽ nhắm thẳng vào huyệt thái dương hắn. Orde Wingate cũng là một lão làng dày dặn kinh nghiệm, cảm nhận được luồng lực mạnh mẽ ấy liền biết người ra tay không phải kẻ tầm thường. Hắn cố hết sức nghiêng đầu sang bên, tránh bị đánh vào chỗ hiểm yếu. Hắn muốn bóp nát yết hầu Chu Hân Mính, nhưng người mới tới này làm sao có thể cho hắn cơ hội đó? Một quyền giáng thẳng vào má phải hắn, đầu Orde Wingate ù một tiếng, cả người cũng bị đánh bay ra ngoài.

Chu Hân Mính cảm thấy cổ được buông lỏng, không khí ùa vào phổi, nhưng cả người vô lực dựa lưng vào tường, co quắp ngồi xuống.

Người vừa nhảy tới chính là Diệp Lăng Phi. Hắn đi theo Chu Hân Mính đến hẻm nhỏ này, biết Chu Hân Mính nào có biết trời cao đất rộng gì, một khi động thủ với Orde Wingate thì lành ít dữ nhiều. Dù đã theo sát, không ngờ vẫn chậm một bước. Thấy Chu Hân Mính gặp nguy hiểm, Diệp Lăng Phi liền toàn lực xuất kích.

Orde Wingate tránh được đòn toàn lực, chỉ bị đánh trúng mặt, điều này nằm ngoài dự đoán của Diệp Lăng Phi. Dù vậy, việc tránh được chỗ hiểm yếu cũng không giúp hắn thoát khỏi thương tích nặng nề. Diệp Lăng Phi tạm thời bỏ qua Orde Wingate, một tay ôm lấy Chu Hân Mính, quan tâm hỏi thăm:

- Hân Mính, cô không sao chứ?

Chu Hân Mính vốn tưởng rằng mình đã chết chắc, không ngờ lại xuất hiện cứu tinh. Khi nàng thấy rõ người cứu mình là Diệp Lăng Phi, trong lòng cảm động vô cùng, yếu ớt nói:

- Tôi không sao.

Diệp Lăng Phi thương tiếc nhìn Chu Hân Mính vẫn đang chảy máu ở cánh tay, vội vàng cởi áo khoác, xé một mảnh vải buộc vào tay phải Chu Hân Mính.

- Hân Mính, cô đừng cử động, chờ tôi quay lại.

Diệp Lăng Phi sắp xếp ổn định cho Chu Hân Mính, rồi mới đứng lên đi về phía Orde Wingate.

Orde Wingate không ngờ bị Diệp Lăng Phi đánh một đòn nghiêm trọng. Hắn giãy dụa đứng lên, cảm giác bên má phải như bị vỡ nát, nhổ ra một ngụm máu tươi, trong đó còn có mấy chiếc răng. Xương mặt bên phải của Orde Wingate đã bị Diệp Lăng Phi đánh vỡ, chỉ còn lại phần hàm. Mắt hắn đỏ ngầu, môi mấp máy, không rõ nói cái gì.

Orde Wingate đột nhiên lùi về phía sau hai bước, như dã thú phát cuồng, miệng rống lên một tiếng, lao về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cũng không dám chậm trễ, dù sao Orde Wingate cũng là một sát thủ chuyên nghiệp, chỉ cần hơi sơ ý rất có thể chính mình sẽ ngã xuống. Khi Orde Wingate đánh một quyền tới mặt hắn, thân người Diệp Lăng Phi khẽ chuyển, đá ra một cước về phía hạ thân Orde Wingate. Orde Wingate cũng không yếu thế, một quyền không trúng, thân người né tránh, chân phải cũng đá một cước về phía hạ thân Diệp Lăng Phi.

Chân hai người va chạm trên không trung, không ai chiếm được lợi thế. Nhưng Diệp Lăng Phi chiếm thế chủ động, chân phải vừa hạ xuống, chân trái liền tung một cước đá tới Orde Wingate. Orde Wingate đành phải lùi lại phía sau nửa bước, giơ chân đón đỡ.

Trận chiến này, hai người chân đối chân đối kháng nhau, đúng là khó phân thắng bại. Diệp Lăng Phi thầm bội phục Orde Wingate, thầm nghĩ: “Thảo nào người này đứng đầu trong giới sát thủ. Với thân thủ như vậy, những kẻ vô dụng khác trong giới sát thủ tuyệt đối không thể sánh bằng.”

Trong lòng Orde Wingate thậm chí còn kinh ngạc hơn cả Diệp Lăng Phi. Hắn không ngờ ở thành phố Thượng Hải lại có nhân vật lợi hại đến vậy. Chỉ cần nhìn một quyền vừa rồi, hắn đã biết người đàn ông Trung Quốc thoạt nhìn vô cùng nho nhã này tuyệt đối không tầm thường. Rất có thể người này đã được huấn luyện đặc biệt. Qua lần giao thủ với Diệp Lăng Phi, hắn biết lần này đã gặp một đối thủ ngang tài ngang sức. Nếu như nói lúc trước hắn kiêu ngạo với Chu Hân Mính là bởi vì trong mắt hắn, Chu Hân Mính căn bản chỉ là một tiểu nhân vật. Thì Diệp Lăng Phi lại làm hắn cảm thấy áp lực cường đại. Những đòn công kích nhanh như tia chớp, ra tay tàn nhẫn, cùng với khí tức tử vong kia đều khiến Orde Wingate cảm thấy đây là một đối thủ cực kỳ khó đánh.

Trận chiến giữa hai người vô cùng thảm liệt, kỹ năng chiến đấu đều là những kỹ xảo giết người đơn giản mà thực dụng nhất. Lên gối, cùi chỏ, quét, quyền, cước… Một loạt những thủ đoạn công kích được dùng đến tận cùng. Đặc biệt là Diệp Lăng Phi, hắn thực sự đã được tôi luyện trong sinh tử, huấn luyện cực hạn khiến thân thể hắn phát huy đến mức tối đa. Orde Wingate đối kháng với Diệp Lăng Phi rõ ràng bị rơi vào thế hạ phong. Chỉ cần hơi vô ý một chút, lộ ra một chút sơ hở, lập tức bị Diệp Lăng Phi nắm được, liên tục dùng chân công kích bên sườn, hai tay nắm đầu Orde Wingate, liên tục lên gối.

Dưới những đòn nghiêm trọng như vậy, Orde Wingate bị đánh cho miệng mũi tuôn máu. Nhưng hắn đột nhiên dùng sức, ôm thắt lưng Diệp Lăng Phi, hung hăng quật xuống đất.

Diệp Lăng Phi lộn một vòng trên đất, đứng lên. Ngay khi hắn xoay người lại, đột nhiên nghe tiếng Chu Hân Mính thất thanh:

- Cẩn thận…

Diệp Lăng Phi thấy Orde Wingate cầm súng trong tay đang chĩa về phía hắn. Thì ra trong khi Diệp Lăng Phi ngã xuống đất, Orde Wingate đã nhặt khẩu súng Chu Hân Mính làm rơi khi nãy.

Tay phải Diệp Lăng Phi đặt trên hông. Lúc này, khẩu súng trên tay Orde Wingate cũng đã chĩa vào Diệp Lăng Phi. Ngay khi Orde Wingate miễn cưỡng nhắm vào Diệp Lăng Phi, một đạo hàn quang từ tay phải Diệp Lăng Phi đã bay ra, cắm thẳng vào mi tâm Orde Wingate. Đó chính là con dao găm “Thế Đao Kình”, thứ đã cướp đi tính mạng Orde Wingate.

Bịch!

Thi thể Orde Wingate đổ gục xuống, khẩu súng trong tay cũng rơi trên mặt đất.

Diệp Lăng Phi vẫn cẩn thận nhìn vào Orde Wingate. Đến khi Orde Wingate đổ gục hẳn, Diệp Lăng Phi mới thở dài một hơi. Hắn đi về phía Chu Hân Mính được hai bước thì đột nhiên thân thể lảo đảo, ngã trên mặt đất. Chu Hân Mính nhanh tay, đã nhìn ra dáng đi của Diệp Lăng Phi có vấn đề, bất chấp đang bị thương, dùng tay trái đỡ lấy Diệp Lăng Phi.

- Không sao rồi, tên khốn này đúng là rất mạnh.

Diệp Lăng Phi nhẹ nhõm tươi cười, tay phải khoác lên vai Chu Hân Mính, tay trái kéo ống quần lên, thì thấy cẳng chân hắn sưng tím lên.

- Khụ, lâu không luyện tập, thân thể không tốt nữa.

Diệp Lăng Phi tựa hồ cười nhạo chính mình, có chút thở dài, tay phải rút về, cắn răng đứng thẳng người.

- Hân Mính, giờ tôi đưa cô đi bệnh viện.

Diệp Lăng Phi nói xong, xoay người đi về phía đầu ngõ.

Chu Hân Mính nhìn theo bóng lưng lảo đảo của Diệp Lăng Phi, bất giác cảm thấy khóe mắt ươn ướt. Trong lòng cô, Diệp Lăng Phi từ trước đến giờ vốn là một kẻ vô lại, tóm lại là rất đáng ghét, đối với cô chưa bao giờ nghiêm chỉnh. Nhưng Diệp Lăng Phi đã liên tục cứu cô hai lần. Đặc biệt là vừa rồi, Chu Hân Mính mới thực sự hiểu thế nào là chiến đấu. Lần đầu tiên, cô cảm thấy võ thuật của cảnh sát trở nên vô dụng đến nhường nào trước những chiêu thức giết người đơn giản, tàn khốc ấy. Cô cũng càng cảm thấy tò mò về Diệp Lăng Phi, rất muốn biết rốt cuộc thì Diệp Lăng Phi là ai?

Chứng kiến Diệp Lăng Phi vì mình mà chiến đấu với một sát thủ chuyên nghiệp, loại cảm giác này khó mà dùng lời nào để biểu đạt. Cô cắn cắn môi, bất chấp ân oán giữa mình và Diệp Lăng Phi lúc trước, bước nhanh hai bước, đuổi theo và dìu đỡ Diệp Lăng Phi.

- Làm gì vậy, cô thấy tôi có chuyện gì sao?

Diệp Lăng Phi thấy khóe mắt Chu Hân Mính ươn ướt, hắn lại lộ vẻ vô lại như trước cười nói:

- Nếu như cô cảm động vì tôi cứu mạng cô, không bằng lấy thân báo đáp đi, như vậy chúng ta xóa bỏ tất cả, không ai nợ ai.

Diệp Lăng Phi vốn tưởng rằng nói vậy Chu Hân Mính sẽ khiến mình phải chịu một trận, không ngờ Chu Hân Mính trầm mặc một lúc, lại trả lời:

- Được.

“Mình tiêu rồi!”

Diệp Lăng Phi liền cảm thấy choáng váng, thầm nghĩ:

“Chẳng lẽ tai mình có vấn đề sao? Chu Hân Mính vậy mà lại đáp ứng lấy thân báo đáp mình.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!