Diệp Lăng Phi sớm đã đoán được Dã Lang sẽ có ngày hôm nay. Có loại đàn ông sinh ra đã tồi tệ, nhưng cũng có loại dần dần biến chất trong cuộc sống mà trở nên như vậy. Theo Diệp Lăng Phi, Dã Lang cũng sắp trở nên giống hệt hắn. Trước đây, Dã Lang luôn không thể hiểu nổi lối sống của Diệp Lăng Phi và đã từng hỏi liệu có cần phải sống như thế không.
Lúc đó, Dã Lang thật sự không hiểu. Nhưng bây giờ, gã đã có thể thấu được nỗi khổ của Diệp Lăng Phi, hiểu vì sao anh phải làm vậy. Có những chuyện vốn không thể nói buông là buông được, đặc biệt là với những tình cảm đã khắc sâu vào tim. Cảm giác bất lực ấy sẽ khiến con người ta trở nên mờ mịt, không biết phải lựa chọn thế nào, và có lẽ trốn tránh lại là lựa chọn tốt nhất. Con đường Dã Lang đang đi bây giờ cũng giống hệt con đường Diệp Lăng Phi đã đi trước kia. Nếu có gì khác, thì chỉ là số phụ nữ của Diệp Lăng Phi nhiều hơn một chút, còn quá trình thì y hệt nhau.
Dã Lang gọi điện cho Diệp Lăng Phi.
“Dã Lang, cậu đừng vội,” Diệp Lăng Phi nói. “Anh vốn không thể khẳng định Serena đã xảy ra chuyện, đây chỉ là suy đoán thôi. Theo anh thấy, có lẽ một vài người trong Tổ chức Đặc công Pháp không muốn Serena trở về tổng bộ, nên họ sẽ ra tay giết cô ấy!”
Nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Tổ chức Đặc công Pháp, Dã Lang tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, gã nói với vẻ không tin:
“Satan, sao có thể như vậy được? Serena là đặc công Pháp, cô ấy xâm nhập vào tổ chức lính đánh thuê Hỏa Diễm Khoa Nhung theo mệnh lệnh. Tại sao Tổ chức Đặc công Pháp lại muốn giết cô ấy chứ? Em thật sự không hiểu nổi!”
Diệp Lăng Phi có thể hiểu được thái độ của Dã Lang. Ban đầu, nếu không phải Sean nhắc đến Ám bộ, anh cũng cảm thấy khó hiểu trước một vài hành động của Sean. Chính sự tồn tại của tổ chức mang tên Ám bộ này đã giúp Diệp Lăng Phi hiểu được tình thế mà Sean phải đối mặt, cũng như những phương thức mà ông ta áp dụng.
Diệp Lăng Phi giải thích:
“Dã Lang, nói thế nào nhỉ… Trong Tổ chức Đặc công Pháp có người của Ám bộ, mà theo suy đoán của Sean thì Ám bộ và tổ chức lính đánh thuê Hỏa Diễm Khoa Nhung có liên quan đến nhau. Cho đến nay, chính phủ Pháp đột kích Hỏa Diễm Khoa Nhung đều thất bại, có lẽ việc này liên quan trực tiếp đến sự tồn tại của Ám bộ. Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của Sean, anh không thể xác minh được vì ông ấy đã bị giết rồi. Bây giờ anh lo rằng nếu Ám bộ thật sự tồn tại trong Tổ chức Đặc công Pháp thì Serena sẽ gặp nguy hiểm. Chắc chắn có kẻ không muốn cô ấy trở về Pháp, vì như vậy sẽ làm lộ bí mật giữa Ám bộ và Hỏa Diễm Khoa Nhung. Chẳng ai biết được rốt cuộc Serena nắm giữ bao nhiêu bí mật cả!”
Nghe xong lời giải thích của Diệp Lăng Phi, Dã Lang đã hiểu ra. Gã vốn không biết gì về cái gọi là Ám bộ, thậm chí còn chưa từng nghe qua. Đây có lẽ là một tổ chức ẩn chứa rất nhiều bí mật, hoặc được thành lập một cách bí mật. Vì Dã Lang đã rời khỏi tổ chức quân hỏa Lang Nha từ rất lâu nên việc gã không biết đến tổ chức này cũng là điều dễ hiểu.
“Satan, anh cho rằng Ám bộ thật sự tồn tại trong hệ thống đặc công Pháp sao?” Dã Lang tay cầm điện thoại, nói tiếp: “Nếu Ám bộ luôn tồn tại, vậy thì em nghĩ Serena lẽ ra đã chết trong tay tổ chức lính đánh thuê Hỏa Diễm Khoa Nhung từ lâu rồi. Bọn lính đánh thuê đó sao có thể để Serena sống đến bây giờ? Hồ sơ của cô ấy chắc chắn đã sớm bị chúng nắm được. Satan, anh thấy em phân tích như vậy có đúng không?”
Đây là hướng phân tích của Dã Lang, cũng có thể nói rằng gã vốn không muốn Serena xảy ra chuyện. Gã nói như vậy là để phủ nhận kết luận của Diệp Lăng Phi.
Nghe Dã Lang nói vậy, Diệp Lăng Phi khẽ thở dài:
“Dã Lang, anh cũng hy vọng lời cậu nói là thật. Nhưng anh có thể nói rõ cho cậu biết, hồ sơ của Serena vẫn được bảo mật tuyệt đối. Bản thân cô ấy là một gián điệp hai mang, nên khi xâm nhập vào hệ thống đặc công Pháp, hồ sơ đã được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt. Theo lời Sean nói với anh, mục tiêu của Ám bộ vẫn chưa thâm nhập được vào khu vực cấp cao của hệ thống đặc công Pháp, nói cách khác, người của Ám bộ vốn không thể biết được thân phận nằm vùng của Serena. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Người của Ám bộ đã biết Serena là đặc công Pháp, chúng lo cô ấy biết quá nhiều chuyện nên sẽ không tha cho cô ấy đâu. Anna là một ví dụ điển hình. Vừa rồi anh đã hỏi Dã Thú, theo lời nó thì Anna bị người của Ám bộ giết chết. Điều đó có nghĩa là người của Ám bộ đã đến Vọng Hải, và mục tiêu của chúng rất có thể là Serena!”
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Dã Lang trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói:
“Satan, nhưng bây giờ em biết đi đâu tìm Serena đây? Em vừa thử liên lạc nhưng không được. Satan, theo anh, có phải Serena đã xảy ra chuyện rồi không?”
“Chuyện này thì chưa chắc!” Diệp Lăng Phi đáp. “Anh có cảm giác, Serena có lẽ đã biết trước một vài chuyện. Trên thế giới này, ngoài cậu ra, có lẽ cô ấy không tin tưởng ai khác, cho nên Serena sẽ không dễ dàng gặp chuyện như vậy đâu!”
Nghe những lời này, Dã Lang ở đầu dây bên kia mới thở phào một tiếng, dường như vừa trút được gánh nặng. Trước đó, gã đã rất lo lắng cho Serena, đặc biệt là khi nghe Diệp Lăng Phi nói cô ấy có thể đang gặp nguy hiểm, lòng gã nóng như lửa đốt. Bây giờ, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Dã Lang mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn, ít nhất là chưa nghe tin Serena xảy ra chuyện. Đối với gã, đó đã là một tin tốt rồi.
“Satan, anh nghĩ bây giờ em nên làm gì?” Dã Lang hỏi.
“Tìm Serena!” Diệp Lăng Phi nói. “Tìm cô ấy ngay bây giờ, càng nhanh càng tốt. Anh cho rằng Serena rất có thể đang gặp nguy hiểm. Dã Lang, còn Lương Ngọc, anh sẽ nói chuyện với cô ấy. Bây giờ cậu đưa điện thoại cho Lương Ngọc đi, bảo là anh có chuyện muốn nói.”
“Vâng!”
Dã Lang đồng ý rồi lập tức cầm điện thoại đi vào nhà hàng. Lương Ngọc đang ngồi trước bàn ăn đợi gã quay lại. Thấy Dã Lang trở về với vẻ vội vã, cô tò mò hỏi:
“Dã Lang, có chuyện gì xảy ra à?”
“Satan có chuyện gấp tìm em!”
Dã Lang đưa điện thoại cho Lương Ngọc, gã không ngồi xuống mà đứng trước mặt cô. Dáng vẻ của Dã Lang khiến Lương Ngọc đoán rằng Diệp Lăng Phi chắc chắn đã gặp phải chuyện gì đó rất khẩn cấp. Cô biết mối quan hệ giữa Dã Lang và Diệp Lăng Phi rất sâu sắc, không phải là thứ cô có thể lay chuyển được, và cô cũng chưa bao giờ có ý định đó. Nghe Dã Lang nói Diệp Lăng Phi tìm mình, Lương Ngọc cầm lấy điện thoại:
“Diệp Lăng Phi, Dã Lang nói anh tìm em, có chuyện gì gấp sao?”
Lương Ngọc vẫn thích gọi thẳng tên Diệp Lăng Phi hơn là Satan. Satan chỉ là biệt danh, còn Diệp Lăng Phi mới là tên thật. Cô cho rằng gọi Satan có vẻ xa cách, nên mới gọi là Diệp Lăng Phi. Đương nhiên, đối với Diệp Lăng Phi, mấy cách xưng hô này không quan trọng lắm. Anh chưa bao giờ để ý đến chuyện đó, Lương Ngọc muốn gọi sao cũng được.
Giọng của Diệp Lăng Phi truyền đến từ điện thoại. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày phải làm chuyện này. Trước đây, anh thường nhờ người khác nói dối giúp mình, như lần để Dã Thú nói dối nhưng cuối cùng vẫn bị Bạch Tình Đình phát hiện, khiến cô giận anh một trận. Bây giờ, vì Dã Lang mà anh lại phải nói dối, chuyện này thật sự nằm ngoài dự tính. Đương nhiên, trình độ nói dối của Diệp Lăng Phi tuyệt đối hơn hẳn Dã Thú. Dù gì Diệp Lăng Phi cũng là chuyên gia trong lĩnh vực này. Nghe Lương Ngọc hỏi, anh nói:
“Lương Ngọc, anh có chuyện muốn nói với em!”
“Diệp Lăng Phi, từ khi nào mà anh lại khách sáo với em như vậy?” Lương Ngọc cầm điện thoại, dường như muốn trêu chọc anh, nhưng giọng điệu của Diệp Lăng Phi lại không có vẻ gì là đùa giỡn. Anh nói với Lương Ngọc một cách rất nghiêm túc:
“Lương Ngọc, chuyện là thế này, bên anh đang gặp một vấn đề lớn, cần Dã Lang qua giúp một tay. Anh muốn bàn với em, hay là em nói chuyện với Tình Đình nhé, còn việc đi dạo thì thôi vậy, để sau hãy tính. Tình hình ở Vọng Hải bây giờ không an toàn lắm. Lương Ngọc, em thấy thế có được không?”
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lương Ngọc bật cười:
“Sao lại không được chứ? Diệp Lăng Phi, em biết tình bạn giữa các anh mà, em cũng không muốn phá hỏng nó đâu. Hôm qua em mới đến Vọng Hải, người vẫn còn hơi mệt, cũng muốn nghỉ ngơi một chút. Anh có chuyện gì thì cứ nói thẳng với Dã Lang là được. Chiều nay em sẽ nghỉ ngơi ở biệt thự, đợi Dã Lang về!”
Nghe Lương Ngọc nói vậy, Diệp Lăng Phi vội đáp:
“Lương Ngọc, em đã nói vậy thì anh cảm ơn trước nhé. Em đưa điện thoại cho Dã Lang đi!”
Thật ra, những lời sau đó của Diệp Lăng Phi có hơi thừa. Anh và Dã Lang đã bàn xong cả rồi. Dã Lang đưa điện thoại cho Lương Ngọc cũng chỉ để Diệp Lăng Phi thuyết phục cô mà thôi. Bây giờ Diệp Lăng Phi đã làm xong việc, Lương Ngọc cũng không nghĩ nhiều mà đồng ý ngay. Chiếc điện thoại này có đưa lại cho Dã Lang hay không cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng đương nhiên, đã diễn thì phải diễn cho trót. Sau khi nhận lại điện thoại từ Lương Ngọc, Dã Lang chỉ nói với Diệp Lăng Phi vài câu rồi cúp máy.
Cúp máy xong, Diệp Lăng Phi đút điện thoại vào túi, ngả người vào lưng ghế rồi hỏi:
“Mộ Văn, vẫn là câu hỏi cũ, cô nói xem, đồng nghiệp của cô có thể trở thành kẻ phản bội không?”
Mộ Văn đương nhiên không muốn tin Hoàng Việt lại làm ra chuyện phản bội, nhưng trong lòng, cô không thể phủ nhận suy nghĩ của Diệp Lăng Phi. Dù vậy, bề ngoài cô vẫn tỏ ra kiên quyết ủng hộ cộng sự của mình. Mộ Văn thở dài, lạnh lùng nói:
“Sao có thể như vậy được? Hoàng Việt là cộng sự của tôi. Chúng tôi đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, vượt qua rất nhiều tầng khảo hạch. Chúng tôi bất luận là ở…”
Mộ Văn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã ngắt lời. Anh nhìn cô rồi xua tay:
“Mộ Văn, đừng nói với tôi những chuyện này. Nếu tôi là lãnh đạo của cô, tôi sẽ rất muốn nghe những lời như giác ngộ cao, ý chí kiên định. Nhưng những lời đó nói với tôi chẳng có tác dụng gì cả, tôi không tin vào mấy thứ đó đâu. Mộ Văn, tôi chỉ muốn biết, trong lòng cô thật sự nghĩ thế nào, cộng sự Hoàng Việt của cô có khả năng phản bội hay không?”
“Chuyện này…”