Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Mộ Văn thoáng do dự. Thực ra trong lòng cô không quá lo lắng cho Hoàng Việt. Lý do cô nói vậy lúc nãy chẳng qua là vì Hoàng Việt là cộng sự, đôi khi Mộ Văn cần phải lên tiếng ủng hộ anh ta. Nhưng khi phải đối mặt trực tiếp, cô lại chần chừ.
Phản ứng này của Mộ Văn không qua được mắt Diệp Lăng Phi. Hắn nhìn Mộ Văn, cười nói:
- Mộ Văn, tôi không làm khó cô. Nếu câu hỏi này khó trả lời như vậy thì cô không cần đáp cũng được. Tôi chỉ muốn nhắc cô một điều, trong xã hội này, những lời cô vừa nói chỉ là sáo rỗng mà thôi!
Vừa dứt lời, điện thoại của Diệp Lăng Phi chợt reo vang. Hắn vốn nghĩ là Dã Lang gọi, nhưng khi cầm điện thoại lên xem, hắn biết đã có chuyện. Đây là số máy bàn của Cục Công an thành phố Vọng Hải. Lần trước Triệu Đào đã dùng số này gọi cho hắn. Bây giờ nhìn thấy số này, Diệp Lăng Phi biết chắc chắn là người của Cục Công an gọi tới. Hắn không rõ ai gọi, nhưng điều đó không quan trọng. Dù sao thì Cục Công an gọi đến chẳng bao giờ có chuyện tốt lành.
Diệp Lăng Phi nghe máy, đầu dây bên kia vọng lại giọng của Triệu Đào giữa một không gian rất ồn ào, toàn những âm thanh hỗn loạn.
- Diệp tiên sinh, bây giờ anh có tiện đến bệnh viện với tôi một chuyến không?
Giọng điệu của Triệu Đào hoàn toàn không hợp với thân phận của ông ta. Triệu Đào là Cục trưởng Cục Cảnh sát thành phố Vọng Hải, một người có quyền lực lớn. Nếu là người khác, Triệu Đào tuyệt đối sẽ không dùng giọng điệu này.
Nghe Triệu Đào nói muốn mình đến bệnh viện, Diệp Lăng Phi ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ Serena đã xảy ra chuyện, Triệu Đào tìm được thi thể của cô ta và muốn mình đến nhận dạng. Nhưng nghĩ lại, Diệp Lăng Phi thấy không đúng. Nếu đã tìm thấy thi thể Serena, Triệu Đào sẽ không bảo mình đi nhận dạng, hơn nữa cũng không nên ở bệnh viện. Nghĩ đến đây, hắn lên tiếng:
- Cục trưởng Triệu, ông nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Đặc công họ Hoàng bị người ta tập kích rồi! – Triệu Đào nói. – Bây giờ đang điều trị ở bệnh viện, đặc công Hoàng muốn gặp mặt Diệp tiên sinh!
- Ông nói Hoàng Việt bị người ta tập kích à?
Nghe Triệu Đào nói đặc công họ Hoàng bị tập kích, Diệp Lăng Phi sững sờ, rồi lập tức nhận ra đặc công Hoàng chính là Hoàng Việt. Hôm nay Hoàng Việt đi cùng Serena để gặp đặc công Pháp nào đó, sao lại bị tập kích được? Diệp Lăng Phi cảm thấy có gì đó không ổn. Nếu Hoàng Việt bị tập kích, vậy Serena đâu? Vừa rồi hắn còn hỏi Mộ Văn liệu Hoàng Việt có thể phản bội không. Đương nhiên đó chỉ là một câu hỏi buột miệng, không có nghĩa là hắn thật sự cho rằng Hoàng Việt có vấn đề.
- Diệp tiên sinh, hay là đợi anh đến đây rồi đích thân hỏi anh ta nhé! – Triệu Đào đáp. – Tôi chỉ biết anh ta bị người khác tập kích, còn tình hình cụ thể tôi cũng không rõ lắm. Diệp tiên sinh nên biết, anh ấy do bên Bắc Kinh trực tiếp phái đến, không thuộc hệ thống của tôi, có những chuyện tôi không có quyền biết. Đặc công Hoàng bây giờ rất muốn gặp anh, tôi đành phải gọi điện cho Diệp tiên sinh thôi!
- Ừ, tôi biết rồi! – Diệp Lăng Phi nói. – Anh ta đã muốn gặp thì tôi sẽ đến. Cục trưởng Triệu, các ông ở đâu cho tôi địa chỉ, lát nữa tôi sẽ tới!
Triệu Đào cho Diệp Lăng Phi địa chỉ bệnh viện, hắn mới cúp máy. Nhìn đồng hồ, Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói với Mộ Văn:
- Đi thôi, đi thăm cộng sự của cô. Nghe nói anh ta bị người ta tập kích, giờ đang nằm viện. Gã đó bị thương thì không sao, nhưng lỡ như mất đi “của quý” thì sau này coi như hết đường làm đàn ông!
- Anh nói Hoàng Việt bị thương à?
Mộ Văn sững người, tin tức này quá đột ngột. Cô không thể ngờ Hoàng Việt sẽ bị thương, nhất thời không thể tin nổi. Nhưng Mộ Văn dù sao cũng là đặc công, khả năng thích ứng với những chuyện thế này rất nhanh. Làm công việc này, trong lòng ai cũng phải có sự chuẩn bị, không ai biết mình sẽ chết lúc nào, bị thương chỉ là chuyện nhỏ.
- Ai biết được? – Diệp Lăng Phi bĩu môi. – Tôi cũng vừa mới được người ta báo thôi, chứ chưa tận mắt thấy. Làm sao tôi biết cộng sự của cô rốt cuộc bị thương ở đâu. Mộ Văn, nếu cô không muốn đi thì cứ ở lại đây. Nhà hàng ven biển này không tồi đâu, hôm nay cô có thể ngồi đây thưởng thức cảnh biển và ăn chút gì đó!
- Đi thôi, đi thôi, Diệp Lăng Phi, anh đừng dài dòng nữa! – Mộ Văn nghe vậy liền giục. – Không phải anh nói đến bệnh viện sao, đi thôi, chúng ta đến đó xem sao!
Diệp Lăng Phi không nói thêm gì, cùng Mộ Văn rời khỏi nhà hàng. Ra đến xe, hắn mở cửa, nhưng khi định lên xe thì đột nhiên nghĩ ra điều gì đó. Diệp Lăng Phi quay sang Mộ Văn đang định lên chiếc xe đậu bên cạnh.
- Mộ Văn, Hoàng Việt làm đặc công bao nhiêu năm rồi?
Mộ Văn không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại hỏi câu này. Cô suy nghĩ một lát rồi nói:
- Khoảng bốn, năm năm gì đó, tóm lại anh ấy là đặc công lâu năm. Tôi và anh ấy hợp tác cũng được một năm rồi. Chuyện trước đây tôi không rõ lắm. Diệp Lăng Phi, anh hỏi câu này làm gì?
- Không có gì, tiện miệng hỏi thôi!
Diệp Lăng Phi không giải thích nhiều, rồi lên xe. Mộ Văn vẫn canh cánh trong lòng về câu hỏi của hắn. Theo cô thấy, Diệp Lăng Phi hỏi câu này chắc chắn có lý do. Dù thời gian quen biết không lâu, nhưng Mộ Văn cũng đã phần nào hiểu được phong cách của Diệp Lăng Phi. Hắn không phải là người thích hỏi những câu bâng quơ, đặc biệt là những câu hỏi như thế này, chắc chắn có vấn đề. Nhưng Mộ Văn cũng không rõ, nếu Diệp Lăng Phi đã không nói thì dù cô có hỏi cũng vô ích. Cô đành giữ thắc mắc trong lòng.
Hai người từ nhà hàng đến bệnh viện nhân dân không mất nhiều thời gian. Sau khi lái xe đến nơi, Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng bệnh viện. Hắn không vội vào ngay mà đảo mắt quan sát xung quanh. Trước cổng có mấy chiếc xe cảnh sát. Vừa rồi Triệu Đào đã đích thân gọi điện, chứng tỏ ông ta đang ở đây. Ngoài ra, không có gì bất thường.
- Diệp Lăng Phi, anh lại nhìn cái gì vậy? – Thấy Diệp Lăng Phi cứ đứng trước cổng bệnh viện không vào, Mộ Văn lên tiếng giục. – Đến nơi rồi, chúng ta mau vào thôi!
- Vội gì chứ, đồng sự của cô cũng không chết nhanh vậy đâu! – Diệp Lăng Phi thong thả nói, ánh mắt tỏ ra chẳng có gì đáng để vội vàng.
Mộ Văn thật hết cách với hắn. Khi cô chuẩn bị bước đi thì đột nhiên khựng lại. Mộ Văn bước tới trước mặt Diệp Lăng Phi, đôi mắt đẹp khẽ chớp, giọng lạnh lùng:
- Diệp Lăng Phi, tôi hiểu rồi!
- Cô hiểu? – Nghe Mộ Văn nói vậy, trên mặt Diệp Lăng Phi hiện lên một nụ cười kỳ lạ, rồi hắn cười nói: – Hiểu thì hiểu, có gì lạ đâu. Đi thôi, cộng sự của cô đang đợi bên trong đấy, chúng ta mau vào xem sao!
Mộ Văn không nhúc nhích, cô đứng chắn trước mặt Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, có phải anh đang nghi ngờ cộng sự của tôi không?
- Tôi không nói vậy, là cô tự nói đấy! – Diệp Lăng Phi cười, lắc đầu. – Trước khi có chứng cứ, tôi sẽ không nói bậy. Mộ Văn, lẽ nào cô không biết nếu cô nói bậy như vậy mà không phải sự thật, gã cộng sự của cô sẽ có thành kiến với tôi sao!
Mộ Văn nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, anh đừng tưởng nói vậy là có thể phủi sạch trách nhiệm. Theo tôi thấy, anh đã sớm nghi ngờ cộng sự của tôi rồi, đúng không?
- Không có! – Diệp Lăng Phi lắc đầu. – Tôi chỉ cảm thấy cộng sự của cô bị thương đúng lúc quá. Sớm không bị thương, muộn không bị thương, lại bị thương ngay lúc này. Còn một vấn đề nữa là Serena, nếu cứ suy luận như vậy thì cộng sự của cô là người của Ám bộ. Anh ta nhận lệnh phải giết chết Serena!
Diệp Lăng Phi còn chưa dứt lời, Mộ Văn đã ngắt ngang:
- Diệp Lăng Phi, anh đừng nói bậy! Dù tôi không dám khẳng định nhưng tôi biết Hoàng Việt tuyệt đối không phải người của Ám bộ, tôi có thể dùng tính mạng của mình để bảo đảm, anh không được nói lung tung!
Vừa dứt lời, Mộ Văn thấy Diệp Lăng Phi đang nhìn mình. Cô nhận ra mình không nên nói như vậy, vội vàng giải thích:
- Xin lỗi anh, tôi chỉ muốn chứng minh Hoàng Việt không liên quan gì đến Ám bộ. Diệp Lăng Phi, anh đừng nghĩ nhiều, tôi cho rằng giữa anh và Hoàng Việt nhất định có hiểu lầm gì đó!
- Tôi không hiểu lầm gì cả! – Diệp Lăng Phi nói. – Đối tượng chủ yếu của Khoa Nhung Hỏa Diễm bây giờ là tôi, nên tôi sẽ nghi ngờ bất cứ ai xung quanh mình, kể cả cô. Tôi làm vậy chỉ vì sự an toàn của bản thân. Còn chuyện Ám bộ, nếu không ảnh hưởng đến tôi thì tôi sẽ không quản, mà tôi cũng lười quan tâm. Tôi đã nói rồi, Sean không phải bạn tôi, sống chết của anh ta chẳng liên quan gì đến tôi. Ngược lại, Serena sống hay chết thì có liên quan ít nhiều. Tuy tôi không thích gì Serena, nhưng nếu cô ta thật sự xảy ra chuyện, hơn nữa lại liên quan đến cộng sự của cô thì…!
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi dừng lại. Hắn lướt qua người Mộ Văn, đi thẳng vào trong bệnh viện. Mộ Văn hiểu rõ ý tứ trong câu nói của hắn. Cô cắn chặt môi, bước nhanh theo sau.