Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1270: CHƯƠNG 1270: BỆNH CŨ TÁI PHÁT

Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, nói:

— Dã Lang, cậu tin anh đi, Serena nhất định vẫn còn sống!

Trong điện thoại truyền đến giọng của Dã Lang:

— Satan, anh không cần an ủi em đâu, em đã chuẩn bị tâm lý rồi. Serena sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện, chỉ là em không ngờ lại nhanh đến vậy!

— Dã Lang, cậu còn chưa thấy xác của Serena, sao lại dám chắc cô ấy đã xảy ra chuyện được! — Diệp Lăng Phi nói — Cậu nên tin anh, Serena không dễ gặp chuyện như cậu nghĩ đâu. Theo anh thấy, cô ấy có độ nhạy cảm với nguy hiểm rất cao, nói không chừng vì biết có nguy hiểm sắp xảy ra nên đã trốn đi rồi!

Dã Lang im lặng một lát rồi đáp:

— Satan, em biết rồi!

Nghe Dã Lang nói vậy, Diệp Lăng Phi biết tâm trạng cậu ta bây giờ không tốt chút nào, hắn bèn an ủi:

— Dã Lang, cứ tin lời anh nói đi, Serena sẽ không sao đâu!

— Lúc này em chỉ có thể tin như vậy thôi! — Dã Lang đáp.

Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi khẽ thở dài. Từ câu nói cuối cùng của Dã Lang, hắn có thể cảm nhận được sự mệt mỏi trong lòng cậu ta. Rõ ràng, tình cảm giữa Dã Lang và Serena không hề đơn giản. Diệp Lăng Phi không nói thêm gì, cất điện thoại vào túi, chần chừ một lát rồi bước về phía xe của mình.

Diệp Lăng Phi vốn định đến Cục Cảnh sát để hỏi Hoàng Việt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng không hiểu sao lòng hắn lại dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ. Có lẽ vì gần đây xảy ra quá nhiều chuyện khiến tâm trí hắn rối bời, hoặc cũng có thể vì hắn không dám chắc chắn về sự sống chết của Serena. Bất luận thế nào, Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy lòng nặng trĩu, chẳng còn tâm trạng nào để quan tâm đến chuyện của Hoàng Việt. Hắn cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này, mình không chỉ phát điên mà đầu óc cũng sắp nổ tung.

Sau khi lên xe, Diệp Lăng Phi cầm điện thoại gọi cho Bạch Tình Đình. Chuông vừa reo được hai ba tiếng, đầu dây bên kia đã có tiếng của cô.

— Ông xã, xin lỗi anh. Lúc nãy em mải nói chuyện với Trương Lộ Tuyết nên không để ý điện thoại. Ông xã, anh không giận em chứ?

— Sao anh lại giận em được? — Diệp Lăng Phi nói — Anh chỉ muốn gọi cho em thôi. Tình Đình, bây giờ em có rảnh không, anh muốn gặp em!

— Bây giờ à… bây giờ thì em rảnh! — Bạch Tình Đình ngập ngừng một lúc rồi mới đáp.

Nghe giọng điệu của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi cảm nhận được dường như cô đang có tâm sự, vốn không muốn để hắn đến. Hắn hỏi:

— Bà xã, có phải em đang có chuyện gì không?

— Không có gì đâu! — Bạch Tình Đình đáp — Ông xã, anh cứ đến đây đi!

Lời nói của Bạch Tình Đình dường như ẩn chứa điều gì đó. Diệp Lăng Phi và cô đã ở bên nhau không phải ngày một ngày hai, chút thay đổi trong tâm tư của cô sao hắn có thể không nhận ra. Nghe khẩu khí của Bạch Tình Đình, hắn đoán cô đã gặp phải chuyện gì đó. Diệp Lăng Phi nghĩ đến việc lúc nãy cô có cuộc họp với Trương Lộ Tuyết, đoán rằng hai người họ đã xảy ra tranh cãi. Chuyện này thì hắn khó mà giải quyết được, một bên là vợ, một bên là người phụ nữ đã hy sinh vì hắn rất nhiều. Lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt. Diệp Lăng Phi chau mày, trong lòng chỉ hy vọng mâu thuẫn giữa Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết không quá lớn, như vậy hắn vẫn có thể đứng ra hòa giải được.

— Bà xã, vậy bây giờ anh qua nhé! — Diệp Lăng Phi nói rồi hỏi thêm một câu — Em có muốn ăn gì không, bánh gatô hay kem chẳng hạn, anh mang đến công ty cho em!

— Không, em không muốn ăn gì cả! — Bạch Tình Đình đáp.

Nghe khẩu khí của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi càng chắc chắn trong lòng cô đang có chuyện không vui, muốn nói mà lại thôi. Xem ra tâm trạng cô thật sự đang rất mâu thuẫn. Diệp Lăng Phi không hỏi nhiều nữa, sau khi cúp máy liền khởi động xe.

Diệp Lăng Phi lái xe chưa được mười phút thì nhận được điện thoại của Mộ Văn. Vừa bắt máy, giọng cô đã vang lên từ đầu dây bên kia:

— Diệp Lăng Phi, anh chạy đi đâu rồi?

Nghe Mộ Văn hỏi vậy, hắn khẽ đáp:

— Mộ Văn, tôi đã nói là muốn ra ngoài một lát mà. Sao thế, có chuyện gì à?

— Tôi còn tưởng anh sẽ cùng tôi đến Cục Cảnh sát chứ. Xem ra anh có việc rồi, được rồi, coi như tôi chưa hỏi gì. Thôi không nói nữa. Diệp Lăng Phi, lát nữa tôi sẽ đến Cục Cảnh sát gặp Hoàng Việt, có tin gì tôi sẽ gọi cho anh! — Mộ Văn nói đến đây thì dặn thêm — Diệp Lăng Phi, anh cẩn thận một chút!

— Ừ, tôi biết rồi, tôi sẽ cẩn thận!

Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói vậy nhưng không có phản ứng gì đặc biệt, dường như không để tâm đến ẩn ý trong lời nói của cô. Hắn tắt máy, móc một điếu thuốc ra, châm lửa rồi rít một hơi thật sâu. Khi Diệp Lăng Phi đến tòa nhà của công ty Thế Kỷ thì đã hơn hai giờ chiều. Bình thường hắn sẽ không lái xe chậm như vậy, nhưng vì trong đầu đang mải nghĩ chuyện khác nên không tài nào tập trung được, suýt chút nữa đã đâm phải người đi bộ trên đường. Diệp Lăng Phi cố gắng lấy lại tinh thần để lái xe cẩn thận hơn, nhưng dù làm cách nào cũng không thể tỉnh táo nổi, luôn cảm thấy có một tảng đá đè nặng trong lòng, khiến hắn khó thở. Hắn lái xe vào bãi đậu của Tòa nhà Thế Kỷ, sau khi dừng xe liền đẩy cửa bước xuống. Hắn đứng ở cửa xe hít một hơi thật sâu nhưng tâm trạng vẫn không khá hơn, đôi mày càng nhíu chặt lại. Hắn cảm thấy cơ thể mình dường như đang có vấn đề.

Lúc đầu, Diệp Lăng Phi mắc bệnh tâm lý rất nghiêm trọng, nhờ có Angel tìm được thuốc mới khống chế được. Sau khi trở về Vọng Hải, ngoài một lần tái phát, bệnh của hắn chưa từng tái diễn. Nhưng lúc này, Diệp Lăng Phi cảm thấy lồng ngực lại bắt đầu đau nhói, đây chính là điềm báo cơn bệnh sắp tái phát. Hắn không mang theo thuốc bên mình, vì nghĩ rằng bệnh đã lâu không tái phát nên cũng có chút lơ là. Bây giờ thì hắn không dám chủ quan nữa. Diệp Lăng Phi lo lắng nếu mình phát bệnh, không biết sẽ gây ra những chuyện kinh khủng gì. Vốn đã xuống xe, hắn vội quay lại vào trong, rút điện thoại ra gọi cho Dã Thú.

— Dã Thú, cậu đang ở đâu? — Diệp Lăng Phi hỏi.

— Lão đại, em đang ở ngoài, có chuyện gì vậy ạ? — Dã Thú hỏi.

— Cậu đến bãi đậu xe của Tòa nhà Thế Kỷ ngay đi, anh đang ở đây. Anh cảm thấy bệnh cũ sắp tái phát rồi, cảm giác này rất tệ. Dã Thú, mau đến đây, anh không biết nếu mình phát bệnh sẽ gây ra hậu quả gì nữa!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Dã Thú ở đầu dây bên kia đã vội vàng đáp:

— Lão đại, em biết rồi, em qua đó ngay! À đúng rồi, lão đại, thuốc của anh đâu ạ?

— Để ở nhà rồi! — Diệp Lăng Phi nói — Dã Thú, cậu qua nhà anh trước, bảo Hân Mính đưa thuốc cho cậu!

Nói đến đây, hắn đã cảm thấy lồng ngực đau như muốn nứt ra, trong lòng dâng lên cảm giác muốn đập phá một thứ gì đó. Diệp Lăng Phi cố gắng kiềm chế, thúc giục:

— Dã Thú, mau lên, trạng thái của anh bây giờ rất không ổn rồi!

— Vâng, lão đại, em biết rồi! — Dã Thú trả lời rồi cúp máy.

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại định gọi cho Bạch Tình Đình, nhưng vừa bấm số xong lại buông xuống. Hắn nghĩ bây giờ không nên tìm cô, nếu mình thật sự mất kiểm soát, nói không chừng sẽ làm hại đến cô. Diệp Lăng Phi nghĩ đến Angel, xem ra lúc này chỉ có cô mới giúp được hắn. Hắn bấm số của Angel, lúc này cô đang ngủ say. Sau mấy tiếng chuông, giọng nói mơ màng của Angel mới vang lên, cô gắt:

— Đứa nào gọi điện cho lão nương giờ này, không sợ lão nương…!

Angel còn chưa mắng xong thì nghe thấy tiếng của Diệp Lăng Phi, cô liền nuốt lại những lời phía sau, hỏi:

— Satan, lẽ nào anh không biết bây giờ bên Mỹ là nửa đêm sao?

— Anh biết! — Diệp Lăng Phi nói — Angel, anh nghĩ bệnh của anh lại tái phát rồi, chính là…

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong, Angel đã cắt lời:

— Satan, bệnh của anh lại tái phát à? Thuốc em đưa cho anh đâu, không mang bên người sao?

— Anh không mang theo, anh không nghĩ là nó lại tái phát! — Diệp Lăng Phi nói — Angel, em có đề nghị gì không? Bây giờ ngực anh đau lắm, cảm giác rất khó chịu, anh không biết mình có thể cầm cự được bao lâu nữa. Dã Thú đã về nhà lấy thuốc nhưng cũng không thể đến ngay được. Angel, không còn cách nào để anh chịu đựng qua cơn này sao?

— Satan, em đã nói với anh rồi, căn bệnh này của anh rất có khả năng là do vấn đề tâm lý. Gần đây có phải anh chịu áp lực quá lớn không, nên tâm lý mới rơi vào trạng thái như trước kia! — Angel dừng lại một chút rồi nói — Satan, hãy tìm cách làm dịu tâm trí ngay đi, cố gắng thả lỏng, đừng nghĩ ngợi gì cả, để tâm trí anh bình yên trở lại!

— Nói thì dễ nhưng làm khó lắm! — Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nói — Angel, tình hình của anh bây giờ không giống như em tưởng tượng đâu, nó rất gay go, rất khó để giữ bình tĩnh. Lẽ nào em không nghĩ ra được cách nào khác à?

— Có! — Angel nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô do dự một lúc rồi đáp — Thôi miên nhé. Em không biết thuật thôi miên có hiệu quả với anh bao lâu, nhưng bây giờ chỉ có thể thử xem sao. Em sẽ cố gắng giúp anh bình tĩnh lại, anh nghe em nói này!

Angel cầm điện thoại, bắt đầu dùng thuật thôi miên với Diệp Lăng Phi.

Khi Dã Thú lái xe tới, Diệp Lăng Phi đang nằm trên ghế sau xe, vẻ mặt trông vô cùng bình thản, hai tay nắm chặt vào nhau. Dã Thú gõ cửa xe khiến Diệp Lăng Phi mở mắt. Sau khi hắn mở cửa, Dã Thú đưa lọ thuốc trong tay cho hắn và nói:

— Lão đại, thuốc của anh đây!

Lọ thuốc này là Dã Thú lấy từ nhà Diệp Lăng Phi. Hắn để thuốc ở nhà, Chu Hân Mính biết chỗ cất. Khi Dã Thú vừa đến nơi, Chu Hân Mính đã lập tức tìm thuốc đưa cho cậu, sau đó Dã Thú mới vội vàng lái xe đến đây. Diệp Lăng Phi lấy thuốc từ tay Dã Thú, lấy một viên bỏ vào miệng. Dã Thú đã chuẩn bị sẵn nước, đưa cho hắn. Diệp Lăng Phi uống một ngụm lớn rồi mới bước xuống xe.

— Lão đại, bây giờ anh cảm thấy thế nào rồi? — Dã Thú nhìn gương mặt Diệp Lăng Phi, trong lòng vẫn còn chút lo lắng.

Diệp Lăng Phi nhìn Dã Thú, xua xua tay nói:

— Dã Thú, anh không sao rồi. Lúc nãy anh cảm thấy bệnh sắp tái phát, may mà đã gọi cho Angel. Cô ấy đã trị liệu tâm lý cho anh, bây giờ anh thấy tốt hơn nhiều rồi. Dã Thú, lần này phiền cậu quá, lại phải chạy đến đây một chuyến!

— Lão đại, không sao đâu ạ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!