Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì lên tiếng:
- Lão đại, theo em thấy, bệnh này hay là để Angel đến chữa thôi!
Diệp Lăng Phi cười cười, giơ tay vỗ lên vai Dã Thú, nói:
- Dã Thú, cậu đừng nói nữa. Angel bây giờ đang sống rất tốt ở Mỹ, nếu cô ấy đến Vọng Hải thì anh sẽ gặp rắc rối đấy. Cậu không phải không hiểu tính cách của Angel, nếu cô ấy ở Vọng Hải thì sẽ làm Vọng Hải long trời lở đất mất!
Diệp Lăng Phi chỉ đang đùa với Dã Thú mà thôi, Dã Thú đương nhiên biết điều đó, hắn cười đáp:
- Lão đại, anh cứ làm việc đi nhé, nếu không có chuyện gì thì em đi trước, em có chút chuyện ở bên kia!
- Có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói thế, hắn nhìn Dã Thú một cái rồi hỏi:
- Dã Thú, cậu có việc gì thì cứ nói với anh!
- Dạ, chỉ là vài chuyện vặt vãnh thôi, không có gì đâu!
Dã Thú cười nói:
- Lão đại, coi như em chưa nói gì nhé, anh hiểu tính em mà, em có thể có chuyện gì được chứ!
- Ừ, đi đi, đi đi!
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói vậy cũng hiểu ra, hắn không hỏi thêm gì nữa, chỉ vỗ vai Dã Thú ý bảo cậu có thể đi được rồi.
Khi Dã Thú rời đi, Diệp Lăng Phi mới cất bước về phía Tòa nhà Thế Kỷ. Sau khi Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ và Tập đoàn Tân Á sáp nhập, trụ sở chính của tập đoàn mới được đặt tại Tòa nhà Quốc tế Thế Kỷ, những người chủ chốt của công ty đều làm việc ở đây. Tất nhiên, Trương Lộ Tuyết và Trần Ngọc Đình vẫn dành nhiều thời gian làm việc tại tòa nhà cũ của Tập đoàn Tân Á hơn. Trương Lộ Tuyết tuy bây giờ là Phó tổng giám đốc của tập đoàn mới nhưng vẫn chưa quen với việc thống lĩnh cả tập đoàn, cô có xu hướng quản lý Tập đoàn Tân Á nhiều hơn.
Hôm nay, Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình có một cuộc họp. Diệp Lăng Phi vốn cho rằng đây là chuyện tốt, nhưng bây giờ hắn lại nhận ra việc Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết cùng nhau họp chưa chắc đã là ý hay. Biết đâu hôm nay Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình lại nảy sinh tranh chấp vì chuyện công ty. Theo Diệp Lăng Phi, việc hai người tranh cãi vì công việc cũng là một chuyện tốt, chỉ cần họ không cãi nhau vì hắn thì chuyện gì cũng có thể thương lượng được.
Tuy Diệp Lăng Phi là Tổng giám đốc của tập đoàn nhưng hắn rất ít khi quản lý chuyện công ty, so với hai vị Phó tổng giám đốc thì danh tiếng của Tổng tài Diệp Lăng Phi trong công ty không cao bằng.
Diệp Lăng Phi đi vào tòa nhà tập đoàn, đi thẳng đến phía thang máy. Cô gái ở quầy tiếp tân đã đổi người mới. Hai cô lễ tân này đang ngồi tán gẫu ở quầy, có lẽ vì bây giờ không có khách đến.
Ánh mắt Diệp Lăng Phi lướt qua hai cô gái lễ tân, thầm đánh giá hai cô khoảng 60 điểm, như vậy cũng không tệ. Phải biết rằng lần đầu tiên Diệp Lăng Phi gặp Bạch Tình Đình, hắn đánh giá cô cũng không quá 80 điểm, dĩ nhiên, Bạch Tình Đình cao hơn 80 điểm rất nhiều. Nhưng bất luận thế nào, ít nhất trong mắt Diệp Lăng Phi, hai cô gái lễ tân này vẫn đủ tiêu chuẩn đứng ở đây, không làm mất mặt công ty.
Diệp Lăng Phi đi đến thang máy, người bảo vệ đứng trước thang máy thấy hắn thì vội nói:
- Tổng giám đốc, ngài đến rồi à!
Diệp Lăng Phi nhìn người bảo vệ, hắn đoán người nhận ra mình chắc hẳn là nhân viên cũ. Nhân viên mới của tập đoàn sẽ không biết Diệp Lăng Phi, vì hắn bây giờ ít khi lộ diện, lại không quản lý tập đoàn, số lần đến công ty ít đến mức đếm trên đầu ngón tay, nên việc nhân viên mới nhận ra hắn là không thể nào. Ngược lại, những nhân viên làm việc lâu năm đều biết Diệp Lăng Phi, nghĩ lại lúc đầu, hắn cũng từng hô mưa gọi gió, nhân viên cũ của tập đoàn rất hiểu tác phong của hắn.
Diệp Lăng Phi gật đầu với người bảo vệ, dù anh ta có biết mình hay không thì hắn vẫn phải đối xử hòa nhã với nhân viên trong tập đoàn. Sau khi Diệp Lăng Phi bước vào, người bảo vệ đứng ở cửa, nhìn theo cửa thang máy. Khi cửa thang máy đóng lại, anh ta mới xoay người, thầm nghĩ may mà hôm nay mình không tán gẫu với hai cô lễ tân kia. Trong lòng anh ta cũng lo lắng, nhỡ bị Tổng giám đốc thấy anh ta nói chuyện với hai cô lễ tân thì không biết sẽ phản ứng thế nào, không chừng sẽ sa thải anh ta mất.
Hai cô gái lễ tân bắt chuyện với người bảo vệ, khi anh ta đi đến, một cô khẽ hỏi:
- Người đàn ông kia là ai vậy, trông cũng bình thường thôi mà!
Cô gái vừa dứt lời thì thấy sắc mặt người bảo vệ thay đổi, anh ta vội ngắt lời:
- Cô đừng nói bậy, lẽ nào cô không nhận ra anh ấy là ai sao?
- Đó là ai chứ, tôi thật sự không biết!
Cô gái lễ tân vừa nói xong thì nghe người bảo vệ khẽ đáp:
- Không phải chứ, cô không biết Tổng giám đốc của tập đoàn chúng ta sao?
- Anh ấy là tổng giám đốc á?
Hai cô lễ tân nghe vậy thì trợn tròn mắt, há hốc mồm, không nói nên lời. Trong lòng họ bắt đầu lo lắng, không biết Tổng giám đốc có thấy họ đang nói chuyện không, có sa thải họ không. Họ đâu biết rằng Diệp Lăng Phi vốn không quản lý tập đoàn, cho dù lúc nãy có thấy hai cô nói chuyện thì hắn cũng sẽ không nói gì.
Diệp Lăng Phi đi thang máy đến tầng phòng làm việc của Bạch Tình Đình. Cửa thang máy vừa mở, hắn đã thấy Trương Lộ Tuyết mặc một bộ âu phục màu xanh đứng ở trước thang máy, gương mặt cô lộ vẻ khó chịu, dường như đang tức giận chuyện gì đó. Trịnh Khả Nhạc đi cùng Trương Lộ Tuyết, đang nói:
- Tổng giám đốc Trương, ngài đừng tức giận, chúng ta đến Tập đoàn Tân Á trước, tôi…!
Trịnh Khả Nhạc vừa nói đến đây thì Diệp Lăng Phi từ trong thang máy bước ra. Vừa thấy Diệp Lăng Phi đứng trước mặt mình, cô vội nuốt những lời định nói lại. Diệp Lăng Phi nhìn Trịnh Khả Nhạc một cái rồi quay sang Trương Lộ Tuyết, hỏi:
- Chuyện này là sao vậy?
- Đi hỏi bà xã anh đấy!
Trương Lộ Tuyết lầm bầm một câu, cất bước định vào thang máy, nhưng khi đi ngang qua người Diệp Lăng Phi thì bị hắn kéo tay lại. Trương Lộ Tuyết lảo đảo lùi lại, hắn nhìn cô một cái rồi nói:
- Theo anh vào phòng làm việc của anh, nói rõ mọi chuyện với anh trước!
Diệp Lăng Phi mặc kệ Trương Lộ Tuyết có đồng ý hay không, hắn kéo tay cô, dẫn về phòng làm việc của mình. Trương Lộ Tuyết vốn không muốn đến văn phòng của Diệp Lăng Phi nhưng bị hắn kéo tay, sức của Diệp Lăng Phi rất mạnh, dù không muốn cũng phải đi, cô chỉ có thể bị ép đi đến phòng làm việc của hắn. Trịnh Khả Nhạc là thư ký của Trương Lộ Tuyết, thấy cô bị Diệp Lăng Phi kéo đi thì cũng đành theo sau, vừa đi vừa oán thán:
- Lẽ ra trưa nay là đi được rồi, xem ra bây giờ lại kẹt rồi!
Trịnh Khả Nhạc trưa nay có việc, cô định khi cùng Trương Lộ Tuyết về Tập đoàn Tân Á thì sẽ đi, nhưng không ngờ lại gặp phải Diệp Lăng Phi trước thang máy, xem ra tạm thời không đi được rồi.
Văn phòng của Diệp Lăng Phi trống không. Hắn đến tập đoàn chỉ có mấy lần, mà đều ở bên ngoài, vốn không nghĩ sẽ vào phòng làm việc. Căn phòng lớn này luôn để trống, nhưng dĩ nhiên mỗi ngày đều có người lau dọn, phải được giữ sạch sẽ ngay cả khi Diệp Lăng Phi không ở đây, đây là một nhiệm vụ rất quan trọng.
Diệp Lăng Phi đẩy cửa, kéo Trương Lộ Tuyết vào phòng. Trịnh Khả Nhạc đi theo đến cửa rồi dừng lại, cô ngồi xuống ghế chờ bên ngoài. Chỗ này vốn được sắp xếp cho thư ký của Diệp Lăng Phi, nhưng hắn không có thư ký nào nên vị trí này cũng trống không, văn phòng này vốn chỉ để bài trí cho có.
Vừa vào phòng làm việc, giọng của Diệp Lăng Phi cũng dịu đi. Lúc nãy còn kéo tay Trương Lộ Tuyết, bây giờ hắn lại vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, nói:
- Lộ Tuyết, em làm sao vậy, sao anh thấy bộ dạng em có vẻ tức giận thế?
- Chẳng phải em đã nói rồi sao, anh đi hỏi bà xã anh đi!
Trương Lộ Tuyết ngồi xuống ghế sofa cạnh cửa sổ. Ánh nắng bên ngoài chiếu thẳng vào, cô ngồi xuống, nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi nói:
- Anh buông tay ra đi, lỡ bà xã anh thấy thì không biết lại nói em thế nào nữa. Bây giờ em không dám chọc vào cô ấy đâu. Diệp Lăng Phi, không phải em nói anh, tổng giám đốc như anh rốt cuộc làm cái gì vậy, chuyện gì của công ty cũng không quản. Tuy mang danh là Tổng tài nhưng em không biết anh đến công ty được mấy lần…!
Trương Lộ Tuyết vẫn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã dùng hai tay ôm chặt eo cô, môi hắn kề sát đôi môi mỏng gợi cảm của cô. Diệp Lăng Phi từ từ đặt Trương Lộ Tuyết nằm xuống ghế sofa, người hắn áp lên người cô. Trương Lộ Tuyết không hề phản kháng, hai tay cô còn vòng qua ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi. Mãi cho đến khi môi Diệp Lăng Phi rời khỏi, Trương Lộ Tuyết mới nở nụ cười, nói:
- Diệp Lăng Phi, em không lo lắng đâu, dù sao em cũng là người phụ nữ của anh, cũng đã có với anh một lần rồi, có thêm nữa cũng không sao. Nhưng em lo anh và em như vậy nhỡ bị Bạch Tình Đình biết thì em không biết ăn nói với cô ấy thế nào đâu, bà xã của anh hay ghen lắm đấy!
Bàn tay to của Diệp Lăng Phi đặt lên bộ ngực của Trương Lộ Tuyết, hắn véo vài cái rồi nhìn cô, nói:
- Còn không phải tại em sao, em xem bộ dạng lúc nãy của em dọa anh thế nào đi, anh làm sao biết giữa em và Tình Đình đã xảy ra chuyện gì chứ. Lộ Tuyết, em biết mà, trong lòng anh em và Tình Đình đều quan trọng như nhau. Anh không biết nên giải quyết mối quan hệ giữa hai đứa thế nào, thật sự không có cách nào cả, chỉ có thể nghĩ ra cách này. Anh cũng biết làm vậy là không tốt, nhưng anh không có sự lựa chọn nào khác!
- Miệng lưỡi anh lúc nào cũng ngọt ngào như vậy, chả trách Bạch Tình Đình rõ ràng biết anh ở bên ngoài có nhiều phụ nữ nhưng vẫn nhẫn nhịn không nổi giận. Sức chịu đựng của cô ấy thật sự ngoài sức tưởng tượng của em!
Trương Lộ Tuyết nói đến đây, cô còn cố ý chu cái miệng nhỏ nhắn về phía Diệp Lăng Phi, ra vẻ khiêu khích.
Diệp Lăng Phi véo lên ngực Trương Lộ Tuyết mấy cái rồi cuối cùng cũng ngồi dậy trên ghế sofa. Hắn định đi hút thuốc, lúc này Trương Lộ Tuyết cũng ngồi dậy, khẽ nói:
- Đừng hút nữa, lúc nãy em đùa với anh thôi, em vốn không muốn làm anh khó xử