Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1272: CHƯƠNG 1272: BỆNH CŨ TÁI PHÁT!

Diệp Lăng Phi cất điếu thuốc đi, quay sang nhìn Trương Lộ Tuyết đang ngồi trên sofa cạnh mình. Qua lớp áo vest xanh là chiếc sơ mi trắng với phần cổ áo để mở, để lộ một mảng da thịt trắng nõn. Cổ cô thon dài, gương mặt vốn đang khó chịu giờ đã ửng hồng. Từ người Trương Lộ Tuyết phảng phất hương thơm cơ thể, len lỏi vào khoang mũi Diệp Lăng Phi. Chiếc quần dài màu xanh ôm sát vòng hông tròn đầy, hai chân dài vắt chéo, cặp đùi thon thả đặt ngay trên đùi hắn. Dù cách một lớp vải, Diệp Lăng Phi vẫn cảm nhận được sự quyến rũ chết người.

Cánh tay phải của Diệp Lăng Phi vòng qua ôm lấy eo Trương Lộ Tuyết, kéo cô vào lòng. Trương Lộ Tuyết ngả người lên Diệp Lăng Phi, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, chậm rãi nói:

- Lộ Tuyết, dạo này anh thật sự có quá nhiều việc, có những chuyện không phải anh muốn là được. Anh hy vọng em và Bạch Tình Đình có thể hòa thuận với nhau. Dù biết đây chỉ là suy nghĩ của riêng anh, nhưng anh vẫn mong hai em ít nhất có thể chung sống hòa bình!

- Em biết chứ, không phải em không muốn hòa hợp với Bạch Tình Đình!

Nghe Diệp Lăng Phi nói, Trương Lộ Tuyết đưa tay phải ra ôm lấy cánh tay hắn, ngẩng mặt lên nhìn và nói:

- Anh có biết bà xã tốt của anh hôm nay mở họp mà không thèm báo em một tiếng không? Cô ta hoàn toàn không coi em là Phó Tổng Giám đốc, chuyện gì cũng tự mình quyết định. Vậy cần em làm Phó Tổng Giám đốc để làm gì? Em chỉ tranh luận với cô ta vài câu thôi, ngoài ra không có gì khác. Đơn giản là vậy!

Trương Lộ Tuyết nói nghe có vẻ đơn giản, nhưng Diệp Lăng Phi thừa hiểu mọi chuyện không thể nhẹ nhàng như thế. Phản ứng của cô cho thấy giữa cô và Bạch Tình Đình chắc chắn đã có một cuộc cãi vã nảy lửa. Diệp Lăng Phi ghé môi, hôn nhẹ lên má Trương Lộ Tuyết rồi nói:

- Lộ Tuyết, em có biết không, cả em và Tình Đình đều là người của anh. Nếu ai cũng không chịu nhường ai thì chuyện này cũng không thể trách hai em được. Hoàn cảnh sống đã định hình tính cách của hai em, mà tính cách này lại quyết định việc hai em thích tranh cường háo thắng. Nhưng chính cá tính đó lại càng khiến hai em trở nên đáng yêu, và anh cũng thích hai em ở điểm này!

- Diệp Lăng Phi, em đã nói rồi, miệng lưỡi anh ngọt thật đấy, lại bắt đầu dỗ ngon dỗ ngọt rồi!

Trương Lộ Tuyết nói vậy nhưng trong lòng lại rất thích nghe những lời này. Cô gái nào mà không thích được người đàn ông của mình khen ngợi, Trương Lộ Tuyết cũng là phụ nữ, dĩ nhiên cô cũng muốn nghe những lời đường mật từ Diệp Lăng Phi, chỉ là không muốn để hắn nhìn thấu nên mới cố tình nói vậy.

Diệp Lăng Phi sao có thể không biết, hắn lờ đi câu nói của Trương Lộ Tuyết, khẽ khàng:

- Lộ Tuyết, nếu anh nói giữa em và Tình Đình không có mâu thuẫn gì thì chúng ta cũng không cần phải căng thẳng như vậy. Em đừng vội đến Tập đoàn Tân Á, ngồi đây một lát đi. Đợi chút nữa anh sẽ đi tìm Tình Đình, khi cả hai bình tĩnh lại rồi cùng nhau ngồi xuống nói chuyện, anh tin sẽ không có chuyện gì to tát cả, không đáng để hai em phải bực bội như vậy đâu!

- Em thì đồng ý, nhưng không biết bà xã đáng yêu của anh có đồng ý không?

Trương Lộ Tuyết vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi cười định đáp lại thì điện thoại trong túi reo lên. Hắn ái ngại nhìn cô, cười nói:

- Xem ra anh phải nghe điện thoại đã. Lộ Tuyết, em ở đây đợi anh, anh nghe xong sẽ nói chuyện với em!

Nói rồi, Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra. Vừa nhìn màn hình thấy số của Mộ Văn, hắn liếc nhìn Trương Lộ Tuyết đang ngồi trên sofa rồi lập tức bắt máy.

Trương Lộ Tuyết thấy rõ phản ứng của Diệp Lăng Phi nhưng không bận tâm. Cô không giống Bạch Tình Đình. Trương Lộ Tuyết biết địa vị của mình khác, cô vốn không thể ràng buộc Diệp Lăng Phi, mà đã vậy thì không nên trói buộc hắn. Nếu là Bạch Tình Đình ngồi đây, có lẽ cô ấy đã sớm chất vấn Diệp Lăng Phi rồi. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đi đến bên cửa sổ, từ đây có thể nhìn ra quảng trường phía xa. Hắn chẳng có tâm trạng ngắm cảnh. Hắn đoán Mộ Văn gọi là vì không moi được chút thông tin nào từ Hoàng Việt, hy vọng có thể biết được gì đó từ mình.

Khi cuộc gọi được kết nối, những gì Mộ Văn nói đúng như Diệp Lăng Phi đã đoán. Mộ Văn đã đến Sở cảnh sát và nói chuyện với Hoàng Việt, nhưng hắn không hề tiết lộ thân phận hay bối cảnh của mình. Hoàng Việt cứ một hai nói không biết, khiến Mộ Văn tốn công vô ích. Mất nhiều thời gian mà không thu được kết quả, cô đành phải gọi cho Diệp Lăng Phi.

- Tôi cũng hết cách rồi!

Diệp Lăng Phi không có ý định gặp Hoàng Việt. Hắn cảm thấy hơi mệt mỏi, không muốn dính vào những chuyện này nữa. Vốn dĩ hắn hy vọng có thể nghỉ ngơi một chút bên Bạch Tình Đình, ai ngờ lại vướng vào chuyện của Trương Lộ Tuyết và cô. Diệp Lăng Phi cảm thấy rắc rối cứ bám riết lấy mình, đi đến đâu cũng không ngừng xảy ra chuyện.

Diệp Lăng Phi không muốn đến, hắn nói:

- Theo tôi, hay là cô báo cáo cấp trên, đưa Hoàng Việt về Bắc Kinh đi. Tôi vốn hy vọng biết được vài chuyện liên quan đến Ám bộ từ miệng Hoàng Việt, nhưng giờ tôi đổi ý rồi. Hoàng Việt là một đặc công, chắc chắn đã được huấn luyện kỹ càng về phương diện này. Dù tôi có hỏi, hắn cũng sẽ không trả lời. Đã vậy thì tôi không muốn lãng phí thời gian nữa. Mộ Văn, tôi không đi gặp Hoàng Việt đâu. Bây giờ tôi chỉ muốn yên tĩnh, sắp xếp lại những chuyện xảy ra gần đây, có lẽ tôi sẽ tìm được manh mối mình cần!

- Diệp Lăng Phi, ý anh là bảo tôi đưa Hoàng Việt về Bắc Kinh à?

Mộ Văn nghe vậy liền hỏi lại:

- Lẽ nào anh không lo người của Ám bộ sẽ giết anh sao? Diệp Lăng Phi, đây là cơ hội cuối cùng của anh. Ngộ nhỡ tôi đưa Hoàng Việt về Bắc Kinh, anh sẽ không bao giờ lấy được tin tức mình cần từ hắn đâu!

- Vì sao cô lại hỏi tôi như vậy?

Diệp Lăng Phi đáp:

- Chẳng lẽ cô không biết sao? Cô làm vậy là vi phạm kỷ luật đấy. Bây giờ cô gọi điện báo cáo đi, tốt nhất là tối nay có thể đưa Hoàng Việt đi được rồi. Theo tôi thấy, Hoàng Việt ở lại Vọng Hải càng lâu, nguy cơ bị giết càng lớn. Mau đưa hắn rời khỏi đây đi!

Diệp Lăng Phi nói xong, Mộ Văn ở đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi mới lên tiếng:

- Vậy được, tôi sẽ gọi cho cấp trên ngay. À, Hoàng Việt lúc nãy có vô tình nói một câu, hắn nói hắn chính xác là bị Serena tập kích. Diệp Lăng Phi, anh nói xem vậy là có ý gì?

- Ý là Serena vẫn chưa chết!

Diệp Lăng Phi khẳng định chắc nịch.

- Mộ Văn, cô đi nói với Hoàng Việt rằng tôi cảm ơn hắn vì đã cho tôi biết chuyện này. Tôi cũng báo cho hắn một tin, bảo hắn lập tức rời khỏi đây, dù ở trong Cục cảnh sát cũng không an toàn đâu. Vì có người muốn giết hắn đấy!

Câu này của Diệp Lăng Phi hoàn toàn không phải nói đùa. Theo hắn thấy, Hoàng Việt biết quá nhiều, nếu hắn không chết thì sẽ có rất nhiều kẻ ăn không ngon, ngủ không yên. Vì vậy, không ít người muốn Hoàng Việt phải chết, nói không chừng ngay tại Vọng Hải này đã có người đang lăm le lấy mạng hắn.

Diệp Lăng Phi nghĩ đến cái chết của Sean. Sean cũng ở trong Cục cảnh sát, lúc đó hẳn là hắn đã nhận ra điều gì đó nên mới cho rằng ở Cục cảnh sát không an toàn, muốn rời đi để tránh bị giết. Kết quả là Sean vẫn gặp chuyện. Từ vụ của Sean, có thể dễ dàng nhận thấy Cục cảnh sát Vọng Hải cũng không hề an toàn, thậm chí còn nguy hiểm hơn bên ngoài. Đó là lý do Diệp Lăng Phi khuyên Mộ Văn nên đưa Hoàng Việt đi.

- Diệp Lăng Phi, chuyện này không cần anh quan tâm, tôi biết phải làm thế nào!

Mộ Văn nghe vậy liền đáp:

- Tôi thấy anh nên lo cho mình thì hơn. Anh chưa nghĩ đến chuyện bây giờ đang ngày càng phức tạp, có thể anh sẽ không thể khống chế được đại cục nữa đâu!

- Tôi chưa bao giờ nói mình sẽ khống chế đại cục!

Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói vậy thì cười:

- Con người tôi từ trước đến giờ chỉ muốn bảo vệ tính mạng của mình thôi, tôi sẽ không đi khống chế đại cục, vì tôi biết mình không thể. Mộ Văn, tôi vừa nghĩ ra một chuyện, cô biết không? Đới Vinh Cẩm từng gọi cho tôi, Khoa Nhung Hỏa Diễm chỉ là cửa ải đầu tiên. Dù tôi có vượt qua đám lính đánh thuê đó thì phía sau vẫn còn cửa ải thứ hai. Theo tôi thấy, Đới Vinh Cẩm đang chơi trò mèo vờn chuột với tôi, hắn luôn cho rằng hắn là mèo còn tôi là con chuột đáng thương. Bây giờ tôi muốn làm gì đó để thay đổi thế cục, biến tên khốn đó thành chuột. Ngày đó cô và Hoàng Việt đến đây thực ra đã sớm định ra thế cục bây giờ. Nếu không có hai người, có lẽ mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn. Cho nên, hai người rời khỏi đây đối với tôi mà nói lại là chuyện tốt!

- Xem ra tôi lo lắng thừa rồi!

Mộ Văn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô bĩu môi, lạnh lùng đáp:

- Tùy anh, dù sao cũng không liên quan đến tôi. Diệp Lăng Phi, bản thân tôi cũng quyết định rồi, tôi không muốn tiếp tục điên cùng anh nữa. Vậy tạm biệt nhé!

Nói xong, Mộ Văn cúp máy. Diệp Lăng Phi nghe tiếng tút tút kéo dài từ đầu dây bên kia, hắn hạ điện thoại xuống, xoay người nhìn Trương Lộ Tuyết đang ngồi trên sofa. Hắn đã kéo Bạch Tình Đình vào vũng lầy này, giờ hắn không muốn Trương Lộ Tuyết dính dáng vào nữa. Diệp Lăng Phi nhìn cô, xua tay nói:

- Một người bạn gọi điện cho anh thôi. À, Lộ Tuyết, chúng ta đi tìm Tình Đình đi, ba người mình có thể cùng ngồi xuống nói chuyện, biết đâu anh có thể khiến em và Tình Đình làm hòa đấy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!