Trong phòng tiệc của khách sạn, Bạch Cảnh Sùng cầm ly rượu đứng cạnh Bạch Tình Đình, cùng các quan khách chạm cốc chúc mừng. Những người đến dự tiệc đều là những nhân vật có máu mặt ở Vọng Hải, trong đó không ít là nghệ sĩ nổi tiếng trong giới nghệ thuật.
Khi Bạch Tình Đình đặt điện thoại xuống, Bạch Cảnh Sùng liền hỏi: “Tình Đình, Tiểu Diệp khoảng khi nào sẽ đến?”
Bạch Tình Đình tay cầm ly rượu, đáp: “Chắc cũng phải một lúc nữa, anh ấy lái xe đến đây cũng mất chút thời gian.” Bạch Tình Đình nhấp một ngụm rượu nhỏ, rồi nheo mắt nhìn về phía người đàn ông trung niên mặc com-lê xanh đứng cách cô không xa, khẽ nói: “Bố, chú Nhiếp kia hình như không phải người làm ăn đàng hoàng.”
Bạch Cảnh Sùng nghe vậy liền nhỏ giọng: “Tình Đình, đừng nói linh tinh, thân thế của ông ta ghê gớm lắm đấy, không phải người tầm thường đâu mà dám gây sự.”
Bạch Tình Đình nghe đến đây đột nhiên cười nói: “Bố, con biết bố có nhiều mối quan hệ cũ, nhưng chúng chẳng liên quan gì đến con cả. Ông ta không định mở rộng ra bên ngoài mà chỉ phát triển ở Vọng Hải. Ý định của ông ta là muốn biến Vọng Hải thành…”
Khi Bạch Tình Đình và Bạch Cảnh Sùng đang trò chuyện, người đàn ông kia đã cầm ly rượu cùng một gã thanh niên ngoài ba mươi tuổi ăn mặc chỉnh tề đi tới.
Diệp Lăng Phi lái xe đến trước cửa nhà hàng mà Bạch Tình Đình đã nói rồi đỗ lại. Anh cũng không về nhà thay vest, vẫn mặc bộ đồ ban ngày. Khi Diệp Lăng Phi xuống xe, vốn định tay không đi vào, hắn đã mở cửa xe rồi nhưng nghĩ lại vẫn lấy con dao gấp giắt vào người. Diệp Lăng Phi thấy, tình hình an ninh ở thành phố Vọng Hải hiện tại không hề tốt, mang theo vũ khí bên người cũng không có gì sai, hơn nữa mang dao gấp cũng không lộ liễu như mang súng. Nếu có ai nhìn thấy Diệp Lăng Phi mang dao trên người cũng không đến mức khiến họ hoảng sợ. Nghĩ vậy, hắn giắt con dao gấp vào người rồi xuống xe.
Sau khi vào khách sạn, Diệp Lăng Phi cầm điện thoại gọi cho Bạch Tình Đình, báo rằng mình đã đến nơi và bảo cô ra cửa đón. Vừa nói chuyện xong, hắn mới đi đến cửa thang máy thì chuông điện thoại lại vang lên. Diệp Lăng Phi lấy ra xem, là Mộ Biến gọi đến. Thấy tên Mộ Biến, hắn hơi do dự rồi mới bắt máy.
“Mộ Biến, có chuyện gì vậy?” Diệp Lăng Phi hỏi.
“Lẽ nào không có chuyện gì thì không thể gọi cho anh sao?” Trong điện thoại vọng ra tiếng cười của Mộ Biến, dường như tâm trạng của cô rất tốt.
Diệp Lăng Phi nghe vậy bèn nói: “Mộ Biến, tôi đang có việc, nếu không có chuyện gì thì đợi lúc nào rảnh tôi gọi lại cho cô nhé?”
“Anh sẽ gọi cho tôi?” Mộ Biến nghe xong, cô lạnh lùng nói: “Thôi đi, anh sẽ không gọi đâu. Tôi tin là anh sẽ không gọi, anh nói thế chẳng qua chỉ là cho có lệ thôi. Diệp Lăng Phi, chiều mai người từ Bắc Kinh sẽ đến Vọng Hải, tôi phải quay về rồi. Sau này có lẽ chúng ta sẽ không còn cơ hội gặp nhau nữa.”
Diệp Lăng Phi bước vào thang máy. Nghe Mộ Biến nói vậy, hắn đáp: “Thế không phải tốt hơn sao? Mộ Biến, lẽ nào cô muốn chào tạm biệt tôi? Tôi nói cho cô biết, tính tôi hơi thất thường, tuy bây giờ tôi thế này nhưng không đảm bảo sau này sẽ biến thành thế nào đâu. Vì vậy, tôi nghĩ cô ít tiếp xúc với tôi thì tốt hơn.”
“Diệp Lăng Phi, anh nói không tiếp xúc là không tiếp xúc thật à?” Mộ Biến lạnh lùng nói: “Tôi báo trước cho anh một tiếng, nếu sau này tôi phát hiện anh lừa dối tôi, tôi sẽ không tha cho anh đâu, tôi sẽ tìm anh tính sổ.”
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại nghe Mộ Biến nói, đúng lúc thang máy lên đến nơi. Hắn nói: “Mộ Biến, được rồi, tôi đến nơi rồi, phải cúp máy đây. Tôi chưa hề nói chúng ta không thể làm bạn. Nếu cô muốn kết bạn với tôi, đương nhiên có thể gọi điện liên lạc, nhưng tôi nói trước, chúng ta chỉ là bạn bè thôi.”
“Anh tưởng mình là ai?” Mộ Biến nghe xong, không phục nói: “Anh không phải cho rằng tôi thích anh đấy chứ? Diệp Lăng Phi, anh đừng có ảo tưởng, tôi sẽ không thích loại đàn ông như anh đâu.”
“Tôi đâu có nói cô thích tôi.” Trong lúc Diệp Lăng Phi nói chuyện với Mộ Biến, cửa thang máy đã mở. Hắn thấy Bạch Tình Đình mặc một chiếc váy đen đang đứng ngay trước cửa. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại nói: “Mộ Biến, tôi phải gặp vợ tôi rồi, hôm nay có việc. Được rồi, cô tiễn Hoàng Việt đi trước đi.”
“Sợ vợ à?” Mộ Biến nghe vậy liền cười nói: “Tôi sớm đã biết anh là một tên sợ vợ. Được rồi, không nói nhiều với anh nữa, anh cứ dỗ dành vợ anh đi, đừng để lúc xảy ra chuyện gì lại đổ tại tôi.” Nói đến đây, cô đột nhiên khẽ nói: “Diệp Lăng Phi, tôi thật sự không hiểu nổi anh.”
Mộ Biến nói xong liền cúp máy. Khi Diệp Lăng Phi nghe câu cuối, hắn hơi sững người nhưng rồi lắc đầu cười, buông điện thoại xuống, miệng thì thầm: “Tôi cũng đâu cần cô phải hiểu.”
Diệp Lăng Phi bước ra khỏi thang máy, mỉm cười dang rộng vòng tay về phía Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình đi đến trước mặt, bị Diệp Lăng Phi ôm chặt, cô khẽ nói: “Ông xã, anh làm gì vậy, cứ như chúng ta lâu lắm rồi mới gặp nhau ấy.”
Diệp Lăng Phi buông tay ra, nhìn Bạch Tình Đình một lượt rồi nói: “Bà xã, ai bảo em đẹp quá làm gì, ngay cả anh cũng bị em mê hoặc rồi, anh…”
Diệp Lăng Phi chưa nói hết câu đã thấy Bạch Tình Đình chủ động hôn mình một cái. Hôn xong, hai má cô hơi ửng hồng, cô khoác tay Diệp Lăng Phi nói: “Ông xã, đi thôi, bố còn đang ở trong đợi chúng ta đấy.”
Trên môi Diệp Lăng Phi vẫn còn vương lại hương thơm của Bạch Tình Đình. Được cô khoác tay, mặt hắn hiện lên nụ cười rạng rỡ: “Tình Đình, em không sợ bị người khác nhìn thấy à? Đây là nhà hàng đấy, ban nãy em làm vậy, lỡ bị phóng viên chụp được thì chẳng phải sẽ lên trang nhất hay sao?”
Bạch Tình Đình không hề lo lắng, cô khoác tay Diệp Lăng Phi đi vào phòng tiệc, vừa đi vừa nói: “Ông xã, có gì phải lo chứ? Anh là chồng em, ở đây hôn chồng mình thì có sao đâu. Cho dù đám phóng viên kia muốn kiếm chuyện thì loại tin tức này cũng không lên trang nhất được, em có gì phải sợ. Em còn không sợ, lẽ nào anh lại sợ?”
“Bà xã, nói thì là vậy, nhưng…”
Diệp Lăng Phi chưa nói hết câu đã bị Bạch Tình Đình cắt ngang: “Ông xã, anh đừng nhưng nhị gì nữa. Ồ, ông xã, anh ăn cơm chưa?”
“Anh đã ăn gì đâu,” Diệp Lăng Phi trách móc: “Còn không phải tại em sao? Anh vốn định ở nhà ăn cơm, ai ngờ lại phải đến đây dự tiệc, bụng anh rỗng tuếch đây này.”
Bạch Tình Đình nghe vậy tỏ ra rất áy náy: “Ông xã, xin lỗi anh, em cũng không ngờ lại thành ra thế này. Bố cứ nhất quyết muốn anh tới, em đã nói với bố rồi nhưng bố không chịu, em cũng hết cách. Ở đó có đồ ăn tự phục vụ, ông xã, lát vào anh ăn nhiều một chút nhé.”
“Cái đó là đương nhiên rồi, anh nhất định phải ăn thật nhiều.” Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đặt tay lên bụng ra hiệu cho Bạch Tình Đình xem: “Bà xã, bụng anh đói meo rồi.”
“Ông xã, em biết rồi,” Bạch Tình Đình khẽ nói: “Lát nữa vào đó, anh không cần để ý chuyện khác, cứ ăn cho no là được.”
“Ừ, thế còn được.” Diệp Lăng Phi xoa bụng nói: “Anh cũng chỉ muốn ăn thôi, còn mấy người bạn làm ăn của bố vợ thì không cần giới thiệu với anh đâu. Dù có giới thiệu anh cũng không muốn quen biết, bà xã, đến lúc đó em phải chặn giúp anh đấy. Tối nay, em là ngôi sao sáng nhất, còn anh chỉ là người đi cùng bà xã thôi.”
Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi vừa nói chuyện vừa đi vào phòng tiệc.
Đúng lúc họ vừa bước vào, ở bãi đỗ xe của nhà hàng, một người đàn ông da vàng, trông khoảng hai ba, hai tư tuổi, đang liên tục quan sát xung quanh. Lúc này, gã cầm điện thoại lên gọi.
“Chỉ huy, ở đây mọi thứ đều yên tĩnh, em thấy chắc không có vấn đề gì đâu.” Gã nói bằng tiếng Anh lưu loát: “Chúng ta có thể triển khai hành động.”
Trong điện thoại vọng ra tiếng của kẻ chỉ huy: “Không cần vội, cậu cứ theo dõi tình hình trước, để bọn chúng lơ là cảnh giác, đến lúc đó chúng ta sẽ hành động.”
“Vâng ạ.” Gã đàn ông da vàng nghe chỉ thị xong, gã đồng ý rồi tiếp tục giám sát. Ở một nơi khác, tên chỉ huy đang lau khẩu súng của hắn. Theo tin tức tình báo, tối nay ở trung tâm thành phố có một bữa tiệc cao cấp, quy tụ cả quan chức chính quyền và những người nổi tiếng. Tên chỉ huy cho rằng đây đều là những con tin tuyệt vời.