Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1280: CHƯƠNG 1280: BUỔI TỐI KHÔNG TẦM THƯỜNG (1)

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cùng đi vào phòng tiệc. Vừa bước vào đã thấy bên trong đông nghịt người, tất cả đều là những nhân vật có máu mặt ở thành phố Vọng Hải, trong đó có vài người đến từ Bắc Kinh để chống lưng cho lão Nhiếp. Diệp Lăng Phi thật sự không biết lão Nhiếp này rốt cuộc là thần thánh phương nào, hắn chỉ biết bụng mình đang đói cồn cào. Mặc dù cùng Bạch Tình Đình bước vào phòng tiệc, và vì có Bạch Tình Đình bên cạnh mà Diệp Lăng Phi lập tức trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, nhưng hắn vẫn khó đổi được bản tính trước nay của mình: tự do, phóng khoáng, không thích lối sống gò bó của giới thượng lưu.

Ban đầu, khi còn ở Anh, Diệp Lăng Phi cũng thường xuyên tham gia các bữa tiệc của giới thượng lưu, và cũng chính trong những bữa tiệc ấy mà hắn quen biết Alice. Chỉ là Diệp Lăng Phi không thích kiểu cách đó, quá câu nệ. Hắn thích một cuộc sống tự do tự tại, đó cũng là lý do hắn không muốn đến đây. Vừa đến đã phải đối mặt với những kẻ xa lạ, chào hỏi khách sáo giả tạo, Diệp Lăng Phi cực kỳ ghét kiểu này.

Nhưng cũng đành chịu, ai bảo hắn là chồng của Bạch Tình Đình chứ. Đã là chồng của cô thì tất phải chấp nhận những điều này. Diệp Lăng Phi có thể không nghĩ cho bản thân, nhưng luôn phải nghĩ cho Bạch Tình Đình, bởi không phải ai cũng có thể mặc kệ ánh mắt của người khác như hắn.

Diệp Lăng Phi vừa bước vào liền ghé tai nói nhỏ với Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, ở đây giao cho em đấy, anh đi kiếm chút gì ăn đã, đói quá rồi.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Bạch Tình Đình khẽ cười, gật đầu:

- Ông xã, em biết rồi, em đi cùng anh.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi liền đi về phía quầy đồ ăn nhẹ. Diệp Lăng Phi cầm đĩa chọn điểm tâm. Bạch Tình Đình đi bên cạnh, cũng cầm một chiếc đĩa, vốn định giúp hắn chọn vài món nhưng không ngờ, cô vừa cầm đĩa lên đã nghe thấy tiếng Bạch Cảnh Sùng gọi từ sau lưng:

- Tình Đình, con ở đâu?

Bạch Tình Đình cầm đĩa trên tay, quay người lại thì thấy Bạch Cảnh Sùng và người được gọi là lão Nhiếp đang đứng ngay sau lưng mình. Cô vội vàng đặt đĩa xuống, đáp:

- Con đi đón chồng con.

- Tiểu Diệp đến rồi à?

Bạch Cảnh Sùng nghe Bạch Tình Đình nói vậy mới để ý đến Diệp Lăng Phi đang đứng cách đó không xa, tay cầm đĩa chuẩn bị đưa một miếng điểm tâm vào miệng. Vừa nhìn thấy cái tướng ăn của Diệp Lăng Phi, ông bèn cười, giơ tay phải lên gọi:

- Tiểu Diệp, lại đây, bố giới thiệu con làm quen với một người.

Diệp Lăng Phi đang ăn rất ngon lành, nghe bố vợ gọi, hắn không giống Bạch Tình Đình đặt đĩa xuống ngay mà luyến tiếc không nỡ rời đĩa điểm tâm. Diệp Lăng Phi quả thật rất đói, tục ngữ nói rất đúng, người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn là đói lả người. Cho dù Diệp Lăng Phi có lợi hại đến đâu, bảo hắn nhịn đói thì hắn cũng không chịu nổi. Trong lòng Diệp Lăng Phi chẳng muốn đi chút nào, nhưng Bạch Cảnh Sùng đã gọi, hắn không thể không đến, đành phải bê cả đĩa điểm tâm đi qua.

Bạch Tình Đình thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi, trong lòng biết rõ hắn không muốn tới, chỉ là bất đắc dĩ. Cô vội vàng giải thích:

- Bố, anh ấy vẫn chưa ăn gì, ít nhất bố cũng phải để anh ấy ăn chút gì đã chứ.

Bạch Cảnh Sùng nghe con gái nói vậy, nhìn về phía Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tiểu Diệp, bố giới thiệu với con một người trước đã, sau đó con đi ăn cũng không muộn.

Bạch Cảnh Sùng nói rồi kéo Diệp Lăng Phi đến, giới thiệu lão kia với hắn. Diệp Lăng Phi gần như chẳng nghe gì cả, thậm chí hắn còn không nghe rõ lão kia tên là gì, chỉ loáng thoáng một chữ Nhiếp, chắc là họ của lão ta. Còn một loạt danh hiệu giới thiệu sau đó, Diệp Lăng Phi đều bỏ ngoài tai, chỉ gật đầu cho có lệ, miệng thì không hề ngơi nghỉ, liên tục đút điểm tâm vào miệng. Diệp Lăng Phi đứng bên cạnh nghe Bạch Cảnh Sùng nói, không tiện đi lấy thêm đồ ăn, nhân lúc Bạch Cảnh Sùng quay mặt về phía lão Nhiếp, hắn lén cấu nhẹ vào eo Bạch Tình Đình, ra hiệu cho cô đi lấy thêm điểm tâm cho hắn. Bạch Tình Đình cầm đĩa từ tay Diệp Lăng Phi rồi đi lấy đồ ăn.

Người tên lão Nhiếp đợi Bạch Cảnh Sùng nói xong, lão quay sang nhìn Diệp Lăng Phi một lượt từ đầu đến chân. Hôm nay Diệp Lăng Phi ăn mặc rất tùy tiện, chỉ là bộ đồ thường ngày, trong khi những bữa tiệc thế này đòi hỏi phải mặc vest, đeo cà vạt, trang phục trịnh trọng. Cách ăn vận của Diệp Lăng Phi rất dễ khiến người khác hiểu lầm rằng hắn không phải người thuộc tầng lớp thượng lưu.

Ánh mắt của lão Nhiếp đã lộ rõ vẻ khinh thường. Diệp Lăng Phi thấy lão ta nhìn mình bằng ánh mắt đó, hắn vốn định có hành động. Đúng lúc này, Bạch Tình Đình bưng đĩa điểm tâm đến đưa cho Diệp Lăng Phi. Hắn cầm lấy đĩa, cũng chẳng thèm để ý lão già kia đang nhìn mình, cứ thế đút điểm tâm vào miệng, nhai nhồm nhoàm. Cách ăn uống chẳng hề nho nhã của hắn khiến lão ta cau mày, buông một tiếng thở dài:

- Lão Bạch, chúng ta cũng coi như quen biết nhiều năm, tôi tin có những lời tôi không nói thì ông cũng hiểu.

Câu nói đó của lão ta khiến sắc mặt Bạch Cảnh Sùng có phần khó coi. Bạch Cảnh Sùng sao lại không hiểu ý của lão chứ, rõ ràng là đang nói thằng con rể này của ông đúng là chẳng ra gì. Mặc dù Bạch Cảnh Sùng đã lui về ở ẩn nhưng thể diện vẫn rất quan trọng, nhất là trong những dịp thế này. Bị người khác nói như vậy, Bạch Cảnh Sùng thấy mặt mình nóng ran. Chỉ tiếc là, ông không thể nào dùng tư cách bậc trên để dạy dỗ Diệp Lăng Phi một cách nghiêm khắc. Nếu Diệp Lăng Phi chỉ là một thanh niên không có thế lực, dựa vào quan hệ với Bạch Tình Đình mới bước chân vào giới thượng lưu, thì Bạch Cảnh Sùng dạy dỗ ngay trước mặt cũng chẳng sao, đằng này đó lại là người mà đến cả ông cũng không dám chọc giận.

Tài sản hiện có của Diệp Lăng Phi vượt xa cả Bạch gia. Mặc dù Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đã kết hôn nhưng tài sản của cô phần lớn đều do Diệp Lăng Phi cho. Tài sản bên phía Bạch Cảnh Sùng lại càng ít ỏi. Nhớ lúc đầu, tài sản chính của Bạch Cảnh Sùng là số cổ phần trong tay, sau đó, ông đã chuyển số cổ phần đó cho Bạch Tình Đình. Đương nhiên, lúc đó số cổ phần còn lại trong tay ông không nhiều. Năm đó, Diệp Lăng Phi vì giúp đỡ Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ đã bỏ tiền ra mua rất nhiều cổ phần, bao gồm cả phần lớn số cổ phần của Bạch Cảnh Sùng. Khi ông chuyển cổ phần cho Bạch Tình Đình, tài sản còn lại trong tay ông không còn nhiều, ngoài một số bất động sản thì chỉ là vài tài khoản tiết kiệm không đáng kể. Dĩ nhiên, ở độ tuổi của Bạch Cảnh Sùng cũng không cần quá nhiều tiền, số tiền tiết kiệm đó đã quá đủ dùng.

Chính vì vậy, dù sắc mặt có phần khó coi, Bạch Cảnh Sùng cũng không thể làm gì Diệp Lăng Phi. Lão Nhiếp kia không biết tâm tư của ông, lão ta còn nói thêm:

- Lão Bạch, năm đó tôi đã từng đề nghị để cháu tôi và Tình Đình đính hôn, ông lại nói đã có hôn ước rồi. Haiz, thì ra là người này đây.

Lão Nhiếp này không biết là cố ý hay vô tình, nhưng theo lý mà nói, với thân phận của lão, trong những dịp thế này không nên nói những lời đó. Rõ ràng là không nể mặt Bạch Cảnh Sùng. Biết rõ Diệp Lăng Phi không mặc vest, lão ta lại cứ xoáy vào chuyện đó không buông, dụng ý không cần nói cũng biết là đang oán hận Bạch Cảnh Sùng.

Diệp Lăng Phi không biết trước đây Bạch Cảnh Sùng và lão Nhiếp kia có ân oán gì, nhưng qua lời nói của lão, hắn vẫn có thể đoán ra được vài chuyện. Dường như năm đó Bạch Cảnh Sùng đã không đồng ý cho cháu của lão ta và Bạch Tình Đình đính hôn. Diệp Lăng Phi cũng không biết đó là chuyện từ khi nào, tính ra có lẽ còn sớm hơn cả hắn.

Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Bạch Tình Đình đứng bên cạnh, muốn biết rốt cuộc là chuyện gì. Thấy Bạch Tình Đình bĩu môi, bộ dạng đó cho thấy cô cũng rất không hài lòng. Dường như Bạch Tình Đình rất khó chịu trước những lời của lão già kia. Diệp Lăng Phi thấy vậy, trong lòng đã hiểu rõ. Hắn đưa đĩa cho Bạch Tình Đình, tay phải quệt miệng, ban nãy ăn bánh, bơ còn dính trên miệng. Diệp Lăng Phi quệt một cái, bơ dính đầy ra tay.

- Nhiếp... lão Nhiếp phải không ạ, ban nãy bố vợ tôi đã giới thiệu rồi, không cần tôi nói nhiều nữa. Nào, chúng ta bắt tay, thể hiện sự kính trọng của vãn bối đối với ông.

Diệp Lăng Phi nói rồi đưa tay phải ra. Ban nãy khi hắn lau miệng, lão già kia không hề nhìn thấy, bây giờ hắn đưa tay ra vờ như rất kính trọng. Lão Nhiếp kia không hề suy nghĩ nhiều, phải nói là lão ta không ngờ Diệp Lăng Phi lại làm vậy. Khi lão ta đưa tay ra, tay Diệp Lăng Phi bèn nắm chặt lấy, lão Nhiếp cảm thấy tay mình dính dầu mỡ, vốn muốn rụt lại nhưng tay Diệp Lăng Phi nắm rất chặt, không hề có ý định buông ra. Tay Diệp Lăng Phi lắc qua lắc lại vài cái rồi mới buông ra. Hắn kề miệng vào tai Bạch Tình Đình nói hai câu, Bạch Tình Đình vội vàng đi lấy giấy ăn.

- A...

Khi lão già kia buông tay ra, thấy trên tay mình dính đầy thứ gì đó nhờn nhợn như bơ, lão ta ra sức vẩy tay, trên mặt lộ vẻ khó chịu, nhếch mép định lên tiếng chất vấn Diệp Lăng Phi thì nghe hắn nói:

- A, xin lỗi, xin lỗi, lão Nhiếp, ông xem tôi này, lại quên mất ban nãy tôi ăn điểm tâm, chắc là bơ dính vào tay rồi...

Trong lúc Diệp Lăng Phi nói, Bạch Tình Đình đã đi lấy giấy ăn về. Diệp Lăng Phi cầm giấy ăn lau tay mình nhưng không hề có ý đưa cho lão già kia, miệng thì không ngừng xin lỗi.

Bạch Cảnh Sùng thấy Diệp Lăng Phi làm vậy, trong lòng biết rõ, xem ra con rể mình không hài lòng với câu nói của lão Nhiếp, đây là cố tình dạy dỗ lão ta. Bạch Cảnh Sùng trong lòng cũng có phần không vui, ông không ngờ lão Nhiếp lại không nể mặt đến vậy, trước mặt bao người làm bẽ mặt ông.

Lão già họ Nhiếp năm đó quả thật có nhắc đến chuyện này với Bạch Cảnh Sùng. Ông không đồng ý là vì đứa cháu của lão Nhiếp thực sự không ra gì, là một tên công tử bột, phá gia chi tử. Bạch Cảnh Sùng không muốn con gái mình gả cho một kẻ như vậy, làm thế sẽ hủy hoại cả đời Bạch Tình Đình. Do vậy, ông mới từ chối, nói rằng Bạch Tình Đình đã có hôn ước. Lão Nhiếp nghe vậy xong cũng không nói thêm gì nữa. Thực ra lão cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi. Bạch Cảnh Sùng vốn cho rằng sự việc đã qua lâu rồi, không có gì đáng nói, nhưng đâu ngờ lão Nhiếp này lại là kẻ lòng dạ hẹp hòi, ôm lòng oán hận, đến tận bây giờ vẫn còn nhớ chuyện bị từ chối, hôm nay lại lôi ra nói trước mặt nhiều người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!