Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1282: CHƯƠNG 1282: ÔNG XÃ, EM BIẾT PHẢI LÀM GÌ

Bằng! Bằng!

Hai tiếng súng vang lên. Tên cầm súng một chân đạp văng cánh cửa đang đóng chặt rồi xông vào phòng tiệc.

Tên đó ngoác miệng, để lộ hàm răng vàng khè:

- Buổi tối vui vẻ. Không ai được nhúc nhích, chúng mày có thể yên tâm, tao sẽ không lấy mạng của chúng mày đâu.

Ngay sau đó, khoảng bảy tám tên cầm vũ khí xông tới. Bọn chúng xông vào và lập tức khống chế phòng tiệc. Trong phòng, những người đến dự tiệc còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì lại nghe thấy một loạt súng nổ, tiếng súng khiến họ càng thêm kinh hãi.

Trong đại sảnh tầng một của khách sạn, bốn tên vũ trang đã chặn ở cửa chính, không cho bất cứ ai được vào. Không ai biết rõ trong khách sạn cụ thể có bao nhiêu tên như vậy.

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình trốn ở một gian phòng trên tầng mười lăm. Khách sạn này có tất cả hai mươi tầng, đi lên thêm năm tầng nữa sẽ tới tầng thượng. Diệp Lăng Phi cho rằng nếu bây giờ nấp ở tầng thượng thì cũng không phải là một biện pháp hay, cần biết rằng một khi những phần tử vũ trang này lên tới nơi, đến chỗ trốn cũng không có.

Tay phải Diệp Lăng Phi ôm chặt Bạch Tình Đình, sắc mặt cô có phần nhợt nhạt. Cô nào đã trải qua chuyện thế này, nên khi nhìn thấy những kẻ mang vũ khí kia thì đã sợ mất vía. Tay kia của Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đang nói chuyện với Minako. Diệp Lăng Phi vốn cho rằng Minako còn ở trong phòng tiệc nhưng không ngờ khi hắn và Bạch Tình Đình rời đi thì Minako cũng đi ra cùng. Lúc ở hành lang, Minako đã nhìn thấy những tên vũ trang kia chạy ra từ thang máy.

Lựa chọn của Minako và Diệp Lăng Phi đều giống nhau, đều là rời khỏi tầng đó trước. Cô không chạy xuống dưới mà chạy lên tầng trên. Trong lúc Diệp Lăng Phi gọi điện, Minako đang ở tầng mười bảy, tính toán xem nên đi tìm Bạch Tình Đình như thế nào. Minako tận mắt nhìn thấy Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi cùng rời khỏi bữa tiệc. Với năng lực của Diệp Lăng Phi, cô tin chắc rằng chỉ cần hắn ở bên cạnh Bạch Tình Đình thì cô sẽ không có vấn đề gì, chính vì vậy Minako mới không vội vàng đi tìm.

Diệp Lăng Phi gọi điện, Minako mới biết hắn đang trốn ở tầng mười lăm, cô nói:

- Diệp tiên sinh, bây giờ tôi sẽ qua đó.

- Minako, trên người cô có mang theo súng không?

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, hắn không biết Minako có mang súng hay không, trên người hắn chỉ có một con dao gấp. Ngoài ra thì không còn vũ khí nào khác. Diệp Lăng Phi lúc đầu đã bảo Minako mang theo súng, nhưng hắn lo cô cũng lười mang theo như hắn, nếu vậy thì sẽ phiền phức to. May mà Minako không khiến Diệp Lăng Phi thất vọng. Qua điện thoại, hắn chỉ cho Minako cách đến chỗ mình, sau đó cúp máy.

Bạch Tình Đình luôn dựa chặt vào người Diệp Lăng Phi. Cô nào đã trải qua những chuyện này, mặc dù lần trước suýt chút nữa bị bắt cóc ở trước cửa trung tâm thương mại Việt Dương, nhưng lúc đó cô không hề nhìn thấy nhiều phần tử vũ trang đến vậy, nhất là ban nãy khi những kẻ đó nổ súng tấn công cô và Diệp Lăng Phi, khiến tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô dựa vào người hắn, hai tay nắm chặt cánh tay Diệp Lăng Phi không chịu buông. Thấy Bạch Tình Đình như vậy, Diệp Lăng Phi bèn ôm cô vào lòng an ủi:

- Bà xã, em không cần lo lắng, có anh ở đây rồi, sẽ không có chuyện gì đâu.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng Bạch Tình Đình cũng yên tâm phần nào. Cô quay mặt về phía hắn, nói:

- Ông xã, lẽ nào những kẻ đó đến để bắt cóc em sao?

Diệp Lăng Phi cười:

- Anh thấy không phải, những kẻ đó đến tìm anh.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Bạch Tình Đình vô cùng kinh ngạc, cô vội nói:

- Ông xã, anh mau nghĩ cách rời khỏi đây đi, ở đây quá nguy hiểm, ông xã…

Bạch Tình Đình vừa nói thì dường như nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài. Diệp Lăng Phi ra hiệu cho cô im lặng, hắn lấy con dao gấp ra, cầm trong tay rồi rảo bước đến cuối phòng. Căn phòng này sớm đã bị Diệp Lăng Phi dùng tủ chặn cửa lại, người thường không thể xông vào được. Dù vậy, hắn vẫn tỏ ra vô cùng thận trọng, tay nắm chặt con dao gấp, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, dường như người bên ngoài vô cùng cẩn thận. Tiếng bước chân đột nhiên dừng lại, ngay sau đó, giọng của Minako từ bên ngoài vọng vào.

- Diệp tiên sinh, ngài có ở đó không?

Giọng Minako rất nhẹ. Diệp Lăng Phi nghe thấy bèn trả lời:

- Tôi ở đây!

Nói rồi, hắn đẩy tủ ra, mở cửa thì thấy Minako đang đứng bên ngoài. Cửa phòng vừa mở, Minako đã nhanh chóng lách vào. Diệp Lăng Phi kéo cửa phòng lại, ngay sau đó lại lấy tủ chặn cửa. Lúc này hắn mới cùng Minako đi vào trong. Bạch Tình Đình đang ngồi dưới đất, khi thấy Minako tới, cô thở phào nói:

- Minako, ban nãy tôi còn lo cô xảy ra chuyện. Tối hôm nay chúng ta vốn dĩ không nên đến, nếu thế thì đã không có chuyện gì xảy ra.

Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, tay phải ôm chặt lấy eo cô rồi nhìn Minako, nói:

- Vấn đề bây giờ là chúng ta cần phải làm gì để thoát ra ngoài? Minako, cô có cách nào không, chúng ta phải làm sao mới có thể thoát khỏi đây?

- Diệp tiên sinh, từ đây đi xuống lầu nhất định phải đi qua mười tầng. Ở đây ngoài thang máy ra chỉ có một cầu thang bộ, nếu có kẻ chặn ở đó chúng ta rất khó vượt qua. Bên dưới là khách sạn, nhưng những kẻ đó đã dám đến đây thì nhất định đã có kế hoạch chi tiết. Chúng ta không biết chắc chắn ai là kẻ bắt cóc, nói không chừng, bọn chúng lại nằm trong số những khách thuê phòng ở đây. Tóm lại, tình hình trước mắt không rõ ràng, chúng ta không dễ phán đoán, càng không dễ xác định nên thoát ra như thế nào.

Diệp Lăng Phi gật đầu cười:

- Minako, cô biết không, những lời ban nãy cô nói hoàn toàn trùng khớp với những gì tôi nghĩ. Lo lắng của cô và của tôi giống nhau, chính là lo những tên lính đánh thuê này vốn đã ở sẵn trong khách sạn, hoặc một số kẻ trong bọn chúng đã ẩn nấp ở đây. Vấn đề bây giờ trở nên thật phiền phức, chúng ta không biết có bao nhiêu lính đánh thuê trà trộn trong số khách trọ, càng không biết rõ kẻ nào sẽ bắn chúng ta…

Bạch Tình Đình hỏi:

- Ông xã, vậy chúng ta phải làm sao, lẽ nào cứ ở đây đợi sao?

- Chuyện này…

Diệp Lăng Phi hơi ngần ngừ, hắn an ủi:

- Tình Đình, em không cần lo lắng, anh sẽ nghĩ ra cách. Ồ, bây giờ anh sẽ gọi điện cho Dã Lang và Dã Thú, xem ra tình hình trở nên khó giải quyết, cần có bọn họ đến phối hợp.

- Phối hợp?

Minako không hiểu ý Diệp Lăng Phi, hắn không giải thích mà lấy điện thoại ra, gọi cho Dã Thú. Đầu bên kia điện thoại đổ chuông hai tiếng, cuối cùng giọng Dã Thú vọng ra.

- Lão đại, có chuyện gì vậy?

Bên phía Dã Thú mơ hồ nghe thấy tiếng cười của Lưu Tuyết Hoa, dường như gã vừa nói gì đó trêu cô cười. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng Dã Thú, hắn khẽ thở dài:

- Dã Thú, làm phiền cậu rồi, anh bị kẹt lại rồi.

Diệp Lăng Phi vừa nói ra, Dã Thú bèn hốt hoảng:

- Lão đại, anh nói gì? Anh bị kẹt lại á, anh bị kẹt ở đâu?

Giọng Dã Thú đầy lo lắng, như thể muốn lập tức đến bên cạnh Diệp Lăng Phi. Tình cảm giữa hắn và Dã Thú người ngoài không thể hiểu được, thậm chí Angle cũng không thể hiểu tại sao gã lại đối tốt với Diệp Lăng Phi như vậy. Lẽ nào chỉ vì năm đó Diệp Lăng Phi đã cứu Dã Thú sao? Cần biết rằng năm đó Dã Thú cũng đã cứu Diệp Lăng Phi, nếu không có gã, không biết Diệp Lăng Phi có thể sống đến bây giờ hay không.

Có những thứ tình cảm người ngoài không thể hiểu được, chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu sự đáng quý trong đó. Dã Thú vừa nghe Diệp Lăng Phi bị kẹt lại đã vô cùng lo lắng, liên tục truy hỏi. Diệp Lăng Phi nói:

- Dã Thú, cậu đừng vội, bên anh cũng không có gì nguy hiểm đặc biệt lắm. Nói thế nào nhỉ, đơn giản là anh đi dự tiệc, kết quả một đám phần tử vũ trang tấn công khách sạn, khống chế cả bữa tiệc. Anh đã trốn được nhưng không có cách nào rời đi, vì anh không biết trong khách sạn này có bao nhiêu kẻ vũ trang. Dã Thú, cậu có hiểu tình cảnh khó khăn của anh không?

Diệp Lăng Phi đã dùng những từ ngữ đơn giản nhất để tường thuật lại sự việc, nói xong lại lo Dã Thú không hiểu, bèn nói thêm một câu. Dã Thú đã hiểu, chỉ là gã không hiểu những phần tử vũ trang mà Diệp Lăng Phi nói là ai, gã hỏi:

- Lão đại, những phần tử vũ trang mà anh nói là ai, lẽ nào là đám lính đánh thuê đó?

Diệp Lăng Phi khẳng định:

- Đúng thế. Anh thấy bọn chúng chính là những tên lính đánh thuê vô pháp vô thiên. Dã Thú, cậu tìm Dã Lang đi, anh cần hai cậu viện trợ vũ khí.

- Lão đại, anh cứ yên tâm, những việc còn lại cứ giao cho em và Dã Lang, có chuyện gì em sẽ báo lại cho lão đại.

Dã Thú nói xong bèn dặn thêm:

- Lão đại, anh cần cẩn thận một chút.

Diệp Lăng Phi đồng ý:

- Dã Thú, cậu yên tâm đi, anh sẽ không có chuyện gì đâu.

Nói xong, hắn cúp điện thoại, quay sang phía Bạch Tình Đình:

- Bà xã, tối hôm nay em phải nghe theo sự dặn dò của anh, không được làm loạn, lần này không phải chuyện đùa đâu.

Bạch Tình Đình gật đầu đồng ý:

- Em biết rồi. Ông xã, em biết phải làm như thế nào

✣ Thiên Lôi Trúc . com ✣ Dịch AI cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!