Diệp Lăng Phi và Dã Thú nói chuyện điện thoại xong. Hắn đặt điện thoại xuống, dặn dò Bạch Tình Đình tối nay không được hành động tùy tiện, mọi việc đều phải nghe theo lời hắn. Bạch Tình Đình gật đầu đồng ý:
- Ông xã, em biết phải làm thế nào rồi, anh không cần lo lắng cho em đâu, em sẽ không hành động thiếu suy nghĩ đâu.
Diệp Lăng Phi lại liếc nhìn Minako, nói:
- Minako, bây giờ chúng ta sẽ ẩn náu ở đây, không cần làm gì cả. Tôi tin những kẻ đó nhất định có mục đích riêng, và mục đích đó có liên quan đến tôi.
- Diệp tiên sinh, ý của ông là những kẻ đó muốn bắt ông?
Diệp Lăng Phi gật đầu rồi lại lắc đầu. Hắn cau mày nói:
- Điều này tôi không chắc lắm. Theo lý mà nói, chúng không biết tôi có ở đây, tôi đến dự tiệc cũng là quyết định sau này, trừ phi…
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bạch Tình Đình, cười nói:
- Điều này sao có thể chứ, bố vợ tôi làm sao liên quan đến chuyện này được. Vì vậy, những kẻ đó không hề biết tôi có mặt ở đây, nếu vậy thì chúng đến đây không phải vì tôi.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Minako nhìn Bạch Tình Đình nói:
- Diệp tiên sinh, ý của ông là lẽ nào những kẻ đó là…
Minako chưa nói hết câu đã bị Diệp Lăng Phi cắt ngang, hắn lắc đầu:
- Minako, chúng không đến vì Bạch Tình Đình đâu. Tôi thấy lần này chúng muốn bắt tất cả những người đến dự tiệc, cũng có nghĩa là chúng biết về bữa tiệc này nên muốn bắt cóc những người này. Mục đích rất đơn giản, chính là ép tôi ra mặt.
Câu nói của Diệp Lăng Phi khiến Minako và Bạch Tình Đình kinh ngạc há hốc mồm. Bạch Tình Đình hoảng sợ bất an, vội vàng nắm chặt tay Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, anh nhất định không được mạo hiểm.
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ lên lưng Bạch Tình Đình vài cái rồi bỏ tay ra, nhìn cô nói:
- Ai nói anh cần mạo hiểm chứ? Bà xã, anh vẫn muốn sống vui vẻ bên em, sao có thể mang tính mạng mình ra đùa giỡn được? Bà xã, em yên tâm đi, anh sẽ không mạo hiểm đâu.
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng tay cô vẫn ôm chặt cánh tay Diệp Lăng Phi, như thể chỉ cần buông ra là hắn sẽ đi mất. Thấy Bạch Tình Đình có phần căng thẳng, Diệp Lăng Phi an ủi:
- Tình Đình, không sao đâu, chúng ta trốn ở đây rất an toàn. – Nói đến đây, hắn lại dặn thêm: - Ừm, Tình Đình, Minako đã cài điện thoại của chúng ta về chế độ rung rồi, đừng để phát ra tiếng động đấy.
Chuông điện thoại vang lên khiến Mộ Biến tỉnh giấc. Ban nãy, Mộ Biến đã mơ một giấc mơ, cô mơ thấy Diệp Lăng Phi mình đầy máu me đi lướt qua mình. Mộ Biến há miệng muốn gọi Diệp Lăng Phi nhưng làm thế nào cũng không thể phát ra tiếng, đúng lúc đó chuông điện thoại khiến cô bừng tỉnh. Tỉnh lại mới biết đó chỉ là một giấc mơ.
Cô ngồi dậy, một tay che mặt. Mộ Biến không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại xuất hiện trong giấc mơ của mình, nhất là bộ dạng toàn thân đẫm máu ban nãy của hắn. Theo Mộ Biến thấy, giữa cô và Diệp Lăng Phi chỉ có thể coi là bạn bè, cô còn chưa hiểu rõ con người hắn, nhưng ban nãy hắn lại xuất hiện rõ mồn một trong giấc mơ của cô.
Hôm nay Mộ Biến cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cả buổi chiều cô đều ở chỗ Hoàng Việt, hy vọng có thể biết được một số việc từ phía anh ta, nhưng Hoàng Việt rất kín miệng, bất luận Mộ Biến hỏi thế nào, anh ta cũng không nói. Cuối cùng, Mộ Biến đành từ bỏ ý định moi móc tin tức tình báo thông qua Hoàng Việt. Cô có phần không hiểu rốt cuộc tại sao Hoàng Việt lại làm vậy, cuộc sống hiện tại của anh ta rất tốt, hoàn toàn không cần phải làm thế. Nhưng hành động của Hoàng Việt lại khiến Mộ Biến thấy rất khó hiểu.
Mộ Biến quay về khách sạn do Diệp Lăng Phi đặt cho cô. Ban đầu, khi đặt khách sạn này, Diệp Lăng Phi đã suy nghĩ đến sự an toàn của Mộ Biến và Serena. Nhưng cô đã nói với cục trưởng cục công an ở đây rằng chiều mai sẽ có đặc nhiệm từ Bắc Kinh đến đưa Hoàng Việt về. Những chuyện này dù không nói với Triệu Đào thì ông ta cũng không có nghi ngờ gì. Triệu Đào là cục trưởng cục công an thành phố Vọng Hải, nhưng lai lịch của Mộ Biến cũng không đơn giản, có thể nói nhiệm vụ mà cô thực hiện, Triệu Đào không thể trực tiếp tham gia, nhiều nhất chỉ có thể phối hợp. Những chuyện khác Triệu Đào không cần thiết phải biết, đây là biện pháp giữ bí mật nghiêm ngặt.
Triệu Đào vốn cũng không phải người thích hóng hớt. Làm quan đến chức này, ông ta hiểu rằng đặc biệt cần phải kín miệng. Chỉ cần một chút sơ sẩy lỡ lời, không chừng sẽ rước họa vào thân. Lăn lộn trong chốn quan trường bao nhiêu năm, Triệu Đào sao có thể không hiểu những điều này. Biết càng ít thì càng có lợi. Triệu Đào vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc này, hắn không hỏi nhiều, cũng không nhiều lời, đây cũng là lý do tại sao Điền Vi Dân lại giúp đỡ đưa ông ta lên làm cục trưởng cục công an, ai mà lại không thích một thuộc hạ biết nghe lời cơ chứ!
Mộ Biến ngồi dậy, tay vẫn che mặt, sau đó lấy điện thoại ra. Vừa nhìn đã thấy là Triệu Đào gọi đến. Mộ Biến không biết tại sao vị cục trưởng cục công an này lại gọi điện vào lúc này, nên biết bây giờ mới khoảng bảy, tám giờ tối. Hôm nay Mộ Biến ngủ rất sớm, cảm thấy rất mệt, muốn ngủ sớm một chút, không ngờ vừa chợp mắt được một lúc thì nhận được điện thoại của Triệu Đào. Mộ Biến cầm điện thoại, do dự không biết có nên nghe máy hay không. Đột nhiên điện thoại ngừng reo, cô đặt điện thoại trên giường, lại nằm xuống. Kết quả, Mộ Biến vừa mới nằm xuống, chuông điện thoại lại vang lên lần nữa. Cô cầm điện thoại lên, vẫn là Triệu Đào gọi đến, xem ra ông ta gọi cho cô là có việc. Mộ Biến không ngồi dậy mà nằm trên giường nghe điện thoại.
- Có chuyện gì vậy?
Giọng của Mộ Biến có phần mơ hồ, cô quả thực vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, bất cứ ai đang ngủ mà bị dựng dậy cũng đều mơ màng như vậy. Mộ Biến nói:
- Cục trưởng Triệu, nếu anh có chuyện gì thì cứ nói đi, tôi thấy mệt quá.
- Thật ngại quá, tôi thật sự không muốn làm phiền cô.
Triệu Đào rất khách sáo với Mộ Biến. Mộ Biến và Triệu Đào không cùng một hệ thống, dù sao đi nữa, Mộ Biến cũng do cấp trên ở Bắc Kinh phái đến, thái độ của Triệu Đào đối với cô tỏ ra rất khách khí, khi nói chuyện cũng có phần yếu thế hơn. Ông ta nói:
- Tiểu thư Mộ Biến, chuyện này tôi thấy cứ nên báo cho cô một tiếng thì tốt hơn, vì bên trong có khả năng liên quan đến tổ chức lính đánh thuê đó.
Mộ Biến vốn không để tâm lắm đến lời của Triệu Đào, cô nằm trên giường, định đối phó qua loa rồi ngủ tiếp. Nhưng nghe thấy Triệu Đào nói vậy, Mộ Biến lập tức tỉnh táo hẳn, cô bật ngay dậy, tay cầm điện thoại, hỏi dồn:
- Cục trưởng Triệu, ông vừa nói gì?
- Tôi nói chuyện này có khả năng liên quan đến tổ chức lính đánh thuê đó. Chúng tôi vừa nhận được tin báo án, khách sạn ở trung tâm thành phố đã bị một đám phần tử vũ trang không rõ danh tính khống chế. Ở đó ngoài một số khách thuê phòng còn có không ít nhân vật nổi tiếng ở Vọng Hải, vì tối hôm nay…
Triệu Đào kể lại tình hình mà ông ta biết cho Mộ Biến nghe. Mặc dù đám phần tử vũ trang đó vẫn chưa tiếp xúc với cảnh sát, nhưng từ cách hành động của chúng cho thấy, đối phương rất có khả năng là những tên lính đánh thuê được đào tạo bài bản. Triệu Đào đã phái cảnh sát phong tỏa hiện trường, cảnh sát vũ trang, đặc nhiệm đã sẵn sàng chờ lệnh…
Mộ Biến chưa nghe Triệu Đào tường thuật xong, cô đã từ trên giường nhảy xuống, nói:
- Cục trưởng Triệu, bây giờ tôi sẽ đến đó ngay, có tình hình gì thì liên lạc cho tôi qua điện thoại.
Triệu Đào nghe Mộ Biến nói vậy, ông ta đồng ý:
- Vậy được, tiểu thư Mộ Biến, chúng ta gặp nhau ở hiện trường.
Mộ Biến và Triệu Đào nói chuyện xong, cô cúp máy. Mặc quần áo xong, Mộ Biến mang theo súng vội vàng ra khỏi phòng. Vừa ra khỏi cửa, cô liền nhớ đến Diệp Lăng Phi, Mộ Biến thấy chuyện này nên thông báo cho hắn. Phải biết rằng, những tên lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm đến Vọng Hải chính là để đối phó với Diệp Lăng Phi.
✶ Truyện dịch AI miễn phí tại Thiên Lôi Trúc ✶