Nhận được điện thoại của Chu Hân Mính, cảnh sát hình sự khẩn cấp ra tay, lập tức tới hiện trường. Thân phận của Orde Wingate rất nhanh được cảnh sát hình sự quốc tế tra rõ ràng. Cuộc điều tra này thật đúng là đã khiến tất cả mọi người thuộc đội cảnh sát hình sự thành phố phải kinh ngạc, không ngờ người bị Chu Hân Mính bắn chết lại là một sát thủ nổi danh như thế, lại đang bị cảnh sát hình sự quốc tế truy nã. Hai gã lúc trước bị bắn cũng là sát thủ chuyên nghiệp, đang bị cảnh sát hình sự quốc tế truy nã.
Lần này Chu Hân Mính lại nổi danh lẫy lừng, một mình bắn chết ba gã sát thủ chuyên nghiệp quốc tế. Nhưng những cảnh sát đều bỏ sót mất một chi tiết: con dao găm cắm ở yết hầu Orde Wingate là đồ quân dụng, không phải người thường có thể có được.
Chu Hân Mính đang bị thương, muốn xin được nghỉ ngơi. Hiện tại, Chu Hân Mính chính là một cảnh sát rất được người khác khâm phục. Cục trưởng cục cảnh sát Triệu Thiên Tiếu hận không thể mỗi ngày cung kính với Chu Hân Mính, thật sự là nàng đã khiến cho cục cảnh sát được nở mày nở mặt. Không chỉ có phá được vụ án quan trọng ám sát đại sứ quốc tế, mà còn một mình bắn chết ba gã sát thủ chuyên nghiệp khiến cho ngay cả tổng bộ cảnh sát hình sự quốc tế đều gửi lời ngợi khen.
Một điều trọng yếu nhất đó chính là địa vị cục trưởng cục cảnh sát của ông càng vững chắc, kề cận Chu Hân Mính, ông cũng thành minh tinh. Phóng viên báo đài hằng ngày đều vây quanh ông để phỏng vấn.
Chỉ có điều nói trở lại, đây cũng là một chuyện không thể tránh khỏi. Người ta chính là vì Chu phó thị trưởng mà liều mạng, bất luận phóng viên nào cũng không được phỏng vấn Chu Hân Mính, để tránh ảnh hưởng đến việc Chu Hân Mính dưỡng thương. Những ký giả kia tuy gan lớn bằng trời, cũng không dám đắc tội với người nhà của Chu phó thị trưởng, bất đắc dĩ, đành phải phỏng vấn trưởng cục cảnh sát.
Chu Hân Mính an tâm ở nhà dưỡng thương. Nàng tự giam mình ở trong phòng, mặc một bộ đồ ngủ bằng hoa, cánh tay phải bị thương đang cột băng vải. Chút thương thế này đối với Chu Hân Mính mà nói chẳng đáng gì, nếu như ngay chút thương thế này cũng chịu không được thì làm sao có thể đảm nhiệm nghề nghiệp cảnh sát nguy hiểm này được.
Nàng ngồi trước máy tính. Ở bên cạnh, mẹ của nàng vì nàng mà nấu một chén canh hạt sen. Chén canh này vô cùng thích hợp với thân thể suy yếu của Chu Hân Mính lúc này.
Chu Hân Mính đưa tay cầm lấy chuột. Ở Bách khoa Baidu xuất hiện một công cụ tìm kiếm, rất nhanh sau đó nàng đã tìm được một phần mềm download. Bởi vì nguyên nhân công tác nên Chu Hân Mính rất ít khi lên mạng, đối với một ít phần mềm download máy tính cũng không phải quá tinh thông. Cái phần mềm máy tính này là do nàng hỏi thăm đồng nghiệp mà biết đến, nghe đồng nghiệp nói rất nhiều người đều dùng phần mềm này để download.
Download xong phần mềm máy tính này, Chu Hân Mính liền nhấn vào nút xác nhận. Nàng suy tư một lúc, sau đó nhấp chuột, phần mềm máy tính cuối cùng cũng đã cài đặt thành công.
Chu Hân Mính chần chừ sau đó đánh hai chữ "mỹ nữ". Sau khi đánh xong, nàng mở to mắt ra, kết quả tìm kiếm lúc này đã xuất hiện trước mắt nàng. Trên màn hình đã hiện ra một số hình ảnh và âm thanh đồi trụy khiến cho khuôn mặt của nàng phải ửng hồng.
Tuy nàng không chịu trách nhiệm việc càn quét tệ nạn nhưng thỉnh thoảng cũng tham gia hỗ trợ đội cảnh sát hình sự phá án.
Lúc trước, nàng gọi điện thoại cho đồng nghiệp phụ trách công việc, hỏi những bộ phim đồi trụy làm sao mà kiếm được? Các đồng nghiệp tuy hoàn toàn không muốn nhưng vẫn nói với Chu Hân Mính rằng ở trên mạng có rất nhiều bộ phim đồi trụy được người ta download về máy tính nhưng cảnh sát lại không có năng lực ngăn cản.
Chu Hân Mính không nói tại sao mình phải biết chuyện này. Sau khi nàng dùng phần mềm này download xong, cuối cùng khiến cho nàng chấn động. Cũng may nàng là cảnh sát cho nên năng lực kiềm chế rất mạnh. Tuy rằng những hình ảnh trên màn hình rất đồi trụy nhưng nàng vẫn tải về hai bộ phim.
Phần mềm này hỗ trợ khiến cho máy tính download rất nhanh, ước chừng khoảng nửa giờ sau nàng đã tải được một bộ phim 400MB.
Chu Hân Mính cũng không xem ngay mà trước tiên nàng đứng dậy, đi ra ngoài phòng khách liếc nhìn quanh mấy lần. Lúc này mẹ nàng không ở phòng khách, mà ba của nàng vẫn chưa tan tầm. Thấy phòng khách không có người, Chu Hân Mính liền quay trở lại phòng ngủ, khóa cửa sau đó trở lại bàn máy vi tính.
Nàng trước tiên hít một hơi dài, sau đó đem tai nghe đeo lên tai. Bàn tay phải cầm chuột mở bộ phim đồi trụy này lên. Các diễn viên trong phim liền xuất hiện, Chu Hân Mính liền cảm thấy cơ thể mình căng thẳng. Nàng không rõ rốt cuộc mình làm như vậy có đúng hay không.
Tình tiết biến chuyển, một màn đồi trụy xuất hiện trên màn hình. Chu Hân Mính nắm chặt tay phải, hàm răng nghiến chặt. Nàng cảm thấy thật chán ghét bộ phim đồi trụy này, nhất là những hình ảnh của người phụ nữ trong phim, cô ta phát ra những thanh âm rên rỉ khiến cho Chu Hân Mính cảm thấy lòng mình loạn lạc.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Chu Hân Mính cắn chặt môi lẩm bẩm.
- Chẳng lẽ đây chính là chuyện ấy hay sao?
Tên nam nhân trong phim lúc này đã cởi toàn bộ quần áo của người phụ nữ trong phim ra. Chu Hân Mính lúc này cảm thấy vô cùng chán ghét, nàng vội vàng tắt bộ phim này, sau đó ôm mặt.
Hơn nửa ngày trời, Chu Hân Mính bỗng có một cảm giác chán ghét sự đồi bại này. Nàng căn bản không xem hết bộ phim đã download. Xóa thẳng hai bộ này. Sau đó Chu Hân Mính tắt máy tính, đứng dậy đi tới ngồi xuống bên giường. Tay trái nàng đặt lên ngực, tim đập thình thịch loạn xạ.
- Ta rốt cuộc nên phải làm gì bây giờ. Chẳng lẽ lại đi làm chuyện ghê tởm này hay sao?
Trong lòng Chu Hân Mính cảm thấy lo lắng. Nàng nghĩ tới Diệp Lăng Phi đang cười nhạo mình thì hạ quyết tâm. Nàng cắn chặt môi, từ từ đứng lên trên giường, đi tới chỗ chiếc điện thoại trên mặt đất. Sau khi nhấc điện thoại lên, nàng không chút do dự gọi cho Bạch Tình Đình. Hôm nay là thứ bảy, Đường Hiểu Uyển đã sớm ra ngoài chơi. Lý Khả Hân không hiểu Đường Hiểu Uyển đi ra ngoài làm gì, mãi đến khi Đường Hiểu Uyển về nhà, Lý Khả Hân mới quay lại phòng đọc sách. Dự án gần đây khiến cho nàng thật đau đầu, đọc sách chính là biện pháp tốt nhất để nàng giải tỏa áp lực.
- Chị Khả Hân, hôm nay chị không ra ngoài dạo chơi à?
Đường Hiểu Uyển mệt mỏi trở về. Thấy Lý Khả Hân vẫn mặc đồ ngủ trên giường, hình như cả ngày nay nàng chưa rời khỏi giường.
Lý Khả Hân buông quyển sách ra, kéo chăn mền cười nói:
- Ừ, khó lắm mới có một ngày nghỉ ngơi như hôm nay, dĩ nhiên là không thể rời khỏi giường.
- Hóa ra là vậy.
Đường Hiểu Uyển cởi quần áo ra sau đó móc lên trên giá. Nàng quay lưng về phía Lý Khả Hân nói:
- Khả Hân, mấy ngày nay em bận việc cho nên chưa tìm được phòng, chờ mấy ngày nữa em sẽ chuyển ra sống ở bên ngoài.
Lý Khả Hân nghe thấy nàng nói như vậy thì cảm thấy lo lắng. Nàng rất sợ Đường Hiểu Uyển ra ngoài sẽ gặp chuyện không may. Lý Khả Hân vội vàng nói:
- Hiểu Uyển, tại sao em lại nóng lòng muốn ở bên ngoài vậy? Chỗ của chúng ta không phải rất tốt hay sao, hơn nữa chị còn có em làm bạn. Ba mẹ chị cũng rất thích em, bọn họ cũng mong muốn em được ở đây.
Đường Hiểu Uyển xoay người, ngồi lại trước mặt nàng. Vừa cởi quần ra vừa nói:
- Chị Khả Hân, em ở nhà chị ăn không ngồi rồi cho nên có cảm giác không được tốt lắm.
- Cô nhóc này, tại sao lại có ý nghĩ này. Quan hệ giữa hai chị em chúng ta thế nào em không biết sao? Người khác muốn đến nhà chị ăn cơm chị còn không cho, nhưng em thì khác.
Lý Khả Hân cười nói:
- Em chính là một cô nhóc ngốc nghếch, nghĩ quá nhiều rồi. À, đúng rồi mẹ của em gọi điện thoại tới, bà ấy nói đã gọi cho em nhưng không được nên mới gọi đến đây.
Đường Hiểu Uyển nghe vậy thì kinh ngạc, nàng vội vàng lấy điện thoại từ trong túi ra. Hóa ra điện thoại của nàng đã hết pin từ lâu.
- A, em quên sạc điện thoại rồi.
Đường Hiểu Uyển liền kêu lên.
- Điện thoại em hôm qua sắp hết pin, sáng nay lại quên sạc.
Nàng liền đưa tay mang điện thoại đi sạc.
Lý Khả Hân nhìn dáng vẻ đi lại của Đường Hiểu Uyển thì không kìm được cười một tiếng nói:
- Hiểu Uyển, em thật là nôn nóng. Kỳ thực, mẹ em cũng không có chuyện gì, chỉ là hỏi em mọi chuyện ra sao thôi, khi nào thì định về nhà?
- Em không về nhà.
Đường Hiểu Uyển nghe nói đến chuyện về nhà thì liền nói:
- Ba em không chấp nhận đứa con gái này thì em về nhà làm gì.
Nàng vừa nói vừa mấp máy môi nhỏ nhắn, nước mắt chực trào, tủi thân không nói nên lời. Ngẫm lại, Đường Hiểu Uyển trước kia chưa từng gặp chuyện như thế này. Bây giờ nàng với ba của nàng không hòa thuận với nhau, ba của nàng lại còn đánh nàng một bạt tai, còn tuyệt giao quan hệ cha con thì là ai cũng không thể chịu nổi. Những ngày nay, Đường Hiểu Uyển cố gắng không nghĩ đến chuyện này, hôm nay Lý Khả Hân lại khơi lại khiến cho trong lòng Đường Hiểu Uyển tràn ngập cảm giác tủi thân.
Lý Khả Hân trông thấy dáng vẻ của Đường Hiểu Uyển gần như sắp khóc liền từ trên giường bước xuống. Bàn tay phải của nàng nhẹ nhàng ôm lấy Đường Hiểu Uyển, giống như là một người chị an ủi em út của mình:
- Hiểu Uyển, em đừng khóc, chị thấy ba của em cũng chỉ là nhất thời nóng nảy thôi. Nói gì thì em cũng là con gái của ông ta, làm sao có thể tuyệt giao quan hệ cha con được. Em thấy chị cũng thường xuyên cãi vã với ba chị vì những chuyện nhỏ nhặt nhưng sau đó thì cũng không có chuyện gì. Ba làm sao mà giận con gái của mình được chứ, em xem đó, lúc này nhất định ba của em đang hối hận, biết đâu lại gọi mẹ em hỏi em chừng nào về nhà.
Đường Hiểu Uyển lau nước mắt, nức nở đáp.
- Em không quay về, khi nào ông ấy nhận lỗi, không ép em lấy người khác thì em mới quay về. Nếu không thì em sẽ chuyển ra ngoài ở.
Lý Khả Hân nghe thấy những lời này của Đường Hiểu Uyển thì trong lòng liền cười thầm:
- Cái vẻ ra dáng người lớn này không ngờ lại xuất hiện từ lời nói của một cô gái đang tủi thân.
Trong suy nghĩ của Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển tuy đã đến tuổi trưởng thành nhưng sống trong gia đình như vậy nên có thói quen này cũng là bình thường. Nàng cảm thấy cô bé này có nhận thức sai lệch.
Lý Khả Hân đành quay sang an ủi Đường Hiểu Uyển:
- Được rồi, Hiểu Uyển, em không quay về, đợi đến khi ba của em nhớ đến em tự khắc sẽ tìm em. Chị nghĩ rằng bây giờ chúng ta cứ ở cùng nhau là tốt nhất.
Lý Khả Hân vỗ vỗ vai của Đường Hiểu Uyển:
- Được rồi, em khóc như mèo ấy, mau đi rửa mặt đi.
Đường Hiểu Uyển lúc này mới thôi nức nở. Nàng gật đầu, từ trên giường bước xuống, đi ra ngoài rửa mặt. Lý Khả Hân lại cầm lấy quyển sách ở đầu giường, không để ý tới nàng nữa, cất tiếng hỏi:
- Hiểu Uyển, chị còn quên hỏi em, hôm nay em đi từ sáng sớm là đi đâu vậy?
- Em đi bệnh viện thăm Diệp đại ca.
Đường Hiểu Uyển vừa thuận miệng nói ra đã cảm thấy hối hận. Nàng liền im bặt, nàng nhớ rõ Diệp Lăng Phi dặn dò nàng không được tiết lộ chuyện mình đang nằm viện cho Khả Hân biết, thế nhưng lúc này nàng lại quên mất mà nói ra.
Đường Hiểu Uyển vừa nói những lời này đã hối hận, định chạy ra ngoài cửa. Thế nhưng Lý Khả Hân đã cất tiếng hỏi:
- Tại sao hắn phải nằm viện?
Đường Hiểu Uyển vốn đã ra đến cửa, nghe thấy Lý Khả Hân nói vậy đành phải dừng lại. Nàng cầm khăn mặt quay người về phía Lý Khả Hân nói:
- Em cũng không biết, ngày hôm qua em gọi điện thoại cho anh ấy thì biết Diệp đại ca đang nằm viện, vì vậy em lập tức đi thăm.
Nói đến đây, nàng chợt nhớ tới hành động thân mật của mình với Diệp Lăng Phi ở trong bệnh viện, gò má hơi ửng hồng. Cũng may là Lý Khả Hân không nhìn nàng, trong tay Lý Khả Hân đang cầm quyển sách, mắt dán vào đó, dường như không để ý tới chuyện Diệp Lăng Phi đang nằm viện.
Lý Khả Hân thản nhiên nói:
- Hắn ta bị sao?
- Hai chân Diệp đại ca sưng lên, đi lại rất bất tiện, cần phải ở bệnh viện thêm vài ngày. Vốn em định quay về nói với chị nhưng Diệp đại ca nói rằng chị gần đây rất bận rộn, hơn nữa…
Đường Hiểu Uyển dừng lại, chần chừ nhìn Lý Khả Hân. Nàng đang suy nghĩ có nên nói tiếp câu kế hay không.
Lý Khả Hân đưa ánh mắt lên trên giá sách, hờ hững hỏi:
- Hơn nữa cái gì?
- Chị Khả Hân, chị cũng biết con người Diệp đại ca mà, anh ấy nói chuyện rất tùy tiện. Anh ấy nói rằng cho dù nói cho chị biết chị cũng sẽ không đi gặp anh ấy nên không cần phải nói.
Đường Hiểu Uyển cực lực nói đỡ cho Diệp Lăng Phi. Trên thực tế, đúng là lúc đó Diệp Lăng Phi không nói như vậy, Diệp Lăng Phi nói rằng Lý Khả Hân ước gì hắn chết sớm hơn một chút, làm sao có thể để ý tới hắn. Thế nhưng những lời này Đường Hiểu Uyển làm sao có thể nói ra được, vì vậy nàng đành phải sửa lại một chút.
Lý Khả Hân nghe Đường Hiểu Uyển nói xong, liền hừ một tiếng:
- Diệp Lăng Phi tự hiểu lấy, hắn nghĩ tôi không đi gặp hắn sao?
- Chị Khả Hân, em thấy chị nên đi thăm Diệp đại ca, nói gì thì anh ấy cũng từng là trưởng phòng của chúng ta. Bây giờ anh ấy đang nhập viện, dù sao thì chúng ta cũng nên đi thăm anh ấy một chút. Em thấy hôm nay Diệp đại ca nằm viện có một mình, lỡ như cần ăn gì cũng không có ai mua cho.
- Đáng đời hắn, ai bảo hắn đắc tội với em làm gì!
Lý Khả Hân tức giận nói:
- Hắn rất thích trêu chọc em. Bây giờ thì tốt rồi, hắn chính thức nằm viện, không ai đi thăm. Chị hy vọng sau khi trải qua cảm giác này hắn sẽ hiểu rằng mình phải tôn trọng, không nên giễu cợt người khác.
- Chị Khả Hân, chị cũng đừng vì Diệp đại ca mà giận, em thấy hay là ngày mai chị đi thăm Diệp đại ca. Ngày mai em có đi dự đám cưới của bạn nên không thể đi thăm anh ấy được.
- Ngày mai tính sau.
Lý Khả Hân không nói đi cũng không nói không đi, nàng lại tiếp tục cầm sách đọc. Đường Hiểu Uyển cũng không hiểu lúc này Lý Khả Hân đang nghĩ thế nào, thấy Lý Khả Hân đọc sách, nàng đành rời khỏi phòng, sau đó đóng cửa lại.
Đường Hiểu Uyển vừa rời khỏi phòng, Lý Khả Hân đã ngẩng đầu lên, trong lòng nàng thầm nghĩ:
“Diệp Lăng Phi, anh không nói cho tôi biết mà lần nào cũng nói cho Hiểu Uyển, chẳng lẽ…”