Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 132: CHƯƠNG 132: MỸ NỮ XUẤT HIỆN GIỮA ĐÊM

Bạch Tình Đình cả ngày không đến thăm Diệp Lăng Phi, may mà có Đường Hiểu Uyển bên cạnh nên Diệp Lăng Phi không cảm thấy cô đơn, trong lòng hắn lúc này đang thầm oán trách nàng.

- Hay lắm, vợ tôi ơi là vợ tôi, chồng cô nhập viện mà cô cũng chẳng thèm đến thăm, ngay cả một cuộc điện thoại hỏi han cũng không có.

Diệp Lăng Phi nghĩ lại, cảm thấy có lẽ mình không nên kết hôn với cô vợ này. Biết đâu, không có hắn bên cạnh, nàng ta lại càng tiêu dao tự tại hơn.

- Khụ, xem ra vợ tôi đúng là có người khác rồi. Trò chơi này, sớm muộn gì cũng phải kết thúc với Bạch Tình Đình thôi.

Trong lòng Diệp Lăng Phi bỗng nhiên nảy ra ý định sẽ chấm dứt cuộc sống thử này với Bạch Tình Đình. Hắn nhận ra mình không còn cảm giác như lúc mới đầu đồng ý sống thử với nàng. Bạch Tình Đình không đến thăm, hắn cảm thấy vô cùng cô đơn.

Diệp Lăng Phi nằm trên giường bệnh, cầm quyển tạp chí Bạch Tình Đình mang tới lúc nãy. Lật xem mười trang, hắn đã cảm thấy mệt rã rời.

Người nằm viện quả nhiên có câu tục ngữ: “Ăn no ngủ kỹ, tỉnh dậy lại ăn”.

Diệp Lăng Phi ném xấp tạp chí lên giường, gác chân ngửa mặt ngủ. Tư thế này tuy khá bất nhã nhưng lại là tư thế Diệp Lăng Phi thích nhất. Theo lời hắn, đây gọi là nam tính, chỉ có tư thế này mới thể hiện sự khác biệt giữa nam và nữ mà thôi.

Không biết đã bao lâu, Diệp Lăng Phi đang mơ màng thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền vào tai. Hắn tưởng y tá đến tắt đèn nên cũng lười biếng mở mắt. Đột nhiên, một vật gì đó lạnh như băng kiềm chế cổ Diệp Lăng Phi. Hắn kinh hãi mở to hai mắt.

Trong đêm tối, ánh trăng lờ mờ từ ngoài cửa sổ chiếu vào phòng bệnh. Dưới ánh trăng, Diệp Lăng Phi nhìn rõ gương mặt cô gái trước mặt. Vừa nhìn lên, mồ hôi hắn đã túa ra. Cô gái này chính là Chu Hân Mính, hôm nay nàng mặc một chiếc áo khoác trắng, bên trong là chiếc áo lông vàng. Mái tóc dài rối tung xõa trên vai, toát lên một vẻ ma mị.

- Cô… cô định làm gì?

Diệp Lăng Phi nhìn rõ đó chính là khuôn mặt của Chu Hân Mính. Bàn tay phải của hắn bị một bàn tay cứng như sắt kiềm chặt trên đầu giường. Cho dù Diệp Lăng Phi là người lợi hại, nhưng gặp phải tình huống này, hắn cũng không khỏi kinh hãi.

Nếu Diệp Lăng Phi không đắc tội với Chu Hân Mính thì hắn cũng chẳng lo lắng. Nhưng trước đây hắn đúng là đã nhiều lần trêu chọc nàng ta. Giờ Diệp Lăng Phi lo lắng rằng một khi Chu Hân Mính ra tay, không chừng sẽ làm ra chuyện gì đó khó lường.

Chu Hân Mính từ từ ngồi xuống bên giường Diệp Lăng Phi. Bàn tay nàng lúc này vẫn còn đang bị thương, phải băng bó. Tuy nhiên, có vẻ như điều đó không khiến nàng hành động bất tiện. Tay trái Chu Hân Mính chuyển tới bên hông, rút khẩu súng ngắn ra, sau đó nàng xoay một vòng trước mặt Diệp Lăng Phi rồi đặt lên bàn.

- Diệp Lăng Phi, khẩu súng này có đủ đạn để bắn anh. Đêm nay tôi đến tìm anh chỉ để hỏi một số vấn đề. Nếu anh thành thật trả lời thì sẽ không có chuyện gì. Nếu anh không thành thật, vậy thì xin lỗi, đừng trách tôi. Tôi sẽ gộp cả thù mới hận cũ để phế bỏ anh, tránh sau này anh còn khiến tôi tức giận.

- Đừng, đừng, Hân Mính, có chuyện gì thì chúng ta từ từ nói, cần gì phải làm vậy. Cô hãy thu hồi khẩu súng lại trước đi, tôi nhìn thấy mà sợ hãi.

Diệp Lăng Phi đang định đổi tư thế, nhưng tư thế nằm gác chân như vậy giờ lại khiến hắn cảm thấy không thoải mái. Chu Hân Mính lạnh lùng nói:

- Diệp Lăng Phi, tôi cảnh cáo anh không được nhúc nhích.

- Tôi sẽ không động đậy.

Diệp Lăng Phi thấy biểu hiện của Chu Hân Mính thì biết rằng hôm nay mình lành ít dữ nhiều. Một mặt hắn ngoài miệng đối phó với Chu Hân Mính, một mặt bên trong tìm phương án đối phó với nàng.

Chu Hân Mính đưa chân lên giường, ngồi đối diện Diệp Lăng Phi. Trên khuôn mặt băng giá của nàng không hề có bất kỳ cảm xúc nào, giọng nói lạnh như băng:

- Từ nay về sau không cho phép anh gọi tôi là Hân Mính. Tên tôi không phải để anh gọi tùy tiện, nghe rõ chưa?

- Tôi hiểu.

Diệp Lăng Phi bây giờ đang bị người khác kiềm chế, làm sao dám không đồng ý chứ. Thế nhưng, ánh mắt hắn vẫn lướt qua cặp đùi xinh đẹp của Chu Hân Mính, nuốt nước miếng thầm nghĩ:

- Người này chẳng lẽ được trời sinh ra để quyến rũ đàn ông? Tư thế khiêu khích người khác như vậy, lại mặc một chiếc quần bó sát, đây không phải là dụ dỗ người ta phạm sai lầm hay sao?

Chu Hân Mính thấy dáng vẻ của Diệp Lăng Phi thì trong lòng thầm nghĩ:

- Cuối cùng người này cũng biết sợ hãi.

Thấy biểu hiện của Diệp Lăng Phi rất tốt, Chu Hân Mính dùng giọng điệu thẩm vấn phạm nhân:

- Anh nói cho tôi biết, lúc mười tám tuổi anh đang làm công việc gì?

- Lúc mười tám tuổi tôi phải đi làm thuê. Đầu tiên tôi làm công nhân lao động bình thường ở công trường Quảng Châu, sau đó chuyển về làm công nhân ở Châu Hải, cuối cùng xuất cảnh trái phép sang Anh làm việc kiếm tiền.

- Đừng tưởng tôi tin lời nói dối này của anh.

Chu Hân Mính khẽ vươn tay, cầm lấy khẩu súng vốn đặt trên bàn, họng súng sáng loáng nhắm vào đầu hắn.

- Anh tốt nhất hãy thành thật với tôi. Tôi đã tra hồ sơ của anh, bề ngoài tuy nói là anh mất tích sáu năm nhưng thực tế không phải vậy. Tôi đã tra hồ sơ bên công an, phát hiện thấy năm mười sáu tuổi anh đã không phải là một người bình thường. Anh nói anh đi Quảng Châu làm việc, vậy anh nói cho tôi biết, làm cách nào để anh tới đó được?

- Tôi không nhớ rõ, chỉ nhớ đó là chuyện mười năm trước.

Diệp Lăng Phi cất tiếng nói.

- Anh xem ra rất biết giả bộ.

Chu Hân Mính nhắm họng súng vào cằm Diệp Lăng Phi, thong thả nói:

- Tôi tận mắt thấy anh giết người. Chắc chắn đây không phải là lần đầu anh giết người, hơn nữa, anh đã trải qua huấn luyện. Điều quan trọng nhất là con dao găm anh dùng để xử lý tên sát thủ kia càng không dễ dàng mà có được. Trên người anh ẩn chứa quá nhiều bí mật, tôi hoàn toàn không tin rằng anh chỉ là một người nhập cư trái phép vào Anh quốc để làm vài công việc lặt vặt.

Diệp Lăng Phi ngửi thấy từng làn hương thơm sữa tắm từ người Chu Hân Mính. Làn hương này kích thích tâm trí khiến tim hắn không ngừng đập thình thịch. Nếu không phải Diệp Lăng Phi đang bị thương, tay bị khóa trên đầu giường thì không chừng hắn đã áp người vào thân Chu Hân Mính. Lúc này tuy dục hỏa bùng lên nhưng Diệp Lăng Phi lại không có đủ khả năng để tiến tới.

Yết hầu Diệp Lăng Phi khẽ động đậy, hắn nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng nghĩ cách kích thích Chu Hân Mính:

- Hân Mính, à, Chu cảnh quan nói đúng. Nếu tôi đã làm cô hiểu lầm thì tôi chỉ có thể nói là tôi thật có lỗi với cô. Đúng là tôi đã học qua tán thủ nên thân thủ có hơn người bình thường một chút, nhưng quả thực, tôi là một người bình thường.

Chu Hân Mính cũng không ngờ rằng lúc này nàng đang quyến rũ Diệp Lăng Phi. Giờ phút này, nàng đang tự nghĩ cách moi thông tin từ hắn. Căn cứ vào kinh nghiệm nhiều năm của nàng, Diệp Lăng Phi thuộc loại kẻ ngoan cố. Người này tâm lý rất ổn định, những thủ đoạn thẩm vấn thông thường không thể khiến hắn hé răng. Chắc chắn Diệp Lăng Phi chính là người như vậy, Chu Hân Mính liền cầm khẩu súng đẩy đẩy cằm hắn.

Chu Hân Mính định sử dụng chiêu cuối. Nàng cầm khẩu súng đẩy cằm Diệp Lăng Phi, ánh mắt sắc bén nhìn vào đôi mắt thanh tịnh của hắn, cười lạnh một tiếng nói:

- Diệp Lăng Phi, đây là do anh tự chuốc lấy, cho tôi cơ hội để trả thù. Anh không nói thật vậy thì cũng đừng trách tôi.

- Nói!

Chu Hân Mính đặt tay lên cò súng.

- Tôi hỏi lại một câu nữa, anh có nói thật hay không?

- Tôi nói.

Diệp Lăng Phi cũng không phải là người ngu ngốc đến mức chết dưới tay Chu Hân Mính. Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi nuốt nước miếng lần nữa thì trong lòng cảm thấy vô cùng căng thẳng. Nàng hết sức hài lòng với biểu hiện hiện tại của Diệp Lăng Phi, trong lòng thầm nghĩ:

- Diệp Lăng Phi, tôi không tin là tôi không có cách khiến anh nói thật.

- Tôi biết cô với Bạch Tình Đình là bạn tốt của nhau. Tuy tôi ăn nói có vẻ hơi ti tiện nhưng tôi muốn nói rằng, tôi đối với cô có một cảm giác rất yêu mến. Tôi thừa nhận, tôi có thân thủ không bình thường, đó là bởi vì tôi đã trải qua cuộc chiêu mộ của lục quân nước Anh, đảm nhiệm chức vụ đặc công. À, chính là cơ quan tình báo 007, mã số của tôi là 017, bởi vì đây là cơ quan tình báo 007 nên tất cả đặc công đều có số cuối là số 7. Đội đặc công này rất nổi danh, đã từng lập không ít chiến công, bắt được Saddam Hussein cũng chính là chiến công của đội đặc công này.

Chu Hân Mính nghe mà choáng váng. Nàng dĩ nhiên biết rõ 007 chỉ là nhân vật trong phim do một công ty điện ảnh bên Anh sản xuất. Hơn nữa cái tên Saddam Hussein do Diệp Lăng Phi nhắc đến nữa, nàng tuyệt đối không muốn tin lời hắn nói. Tuy nhiên, với biểu cảm của Diệp Lăng Phi, khiến nàng không tin cũng không được.

Diệp Lăng Phi nhìn thấy biểu cảm này của Chu Hân Mính thì trong lòng cười thầm:

“Tôi không chỉ nói dối cô, mà ngay cả cục trưởng CIA của Mỹ cũng đã từng bị tôi lừa gạt."

Diệp Lăng Phi tuy nghĩ vậy nhưng bên ngoài không biểu lộ gì, hắn tiếp tục cất tiếng:

- Tôi sở dĩ trở lại Trung Quốc bởi vì tôi không muốn trải qua cuộc sống nhiều lo âu trước kia nữa, muốn sống cuộc sống của một người bình thường.

Những lời này chính là những lời thật lòng của Diệp Lăng Phi. Hắn trở về Trung Quốc thực sự bởi vì đã chán ghét việc buôn lậu vũ khí, muốn tìm lại cuộc sống của một người bình thường.

Chu Hân Mính bán tín bán nghi hỏi:

- Tôi sẽ kiểm chứng lời nói của anh. Nếu tôi phát hiện anh nói dối, tôi nhất định sẽ bắn nổ đầu anh.

Chu Hân Mính vốn dĩ không định giết Diệp Lăng Phi, cũng thực sự không đến đây với mục đích chính là để thẩm vấn hắn. Trước khi đến, Chu Hân Mính đã gọi điện thoại hỏi Bạch Tình Đình rằng nàng có đến thăm Diệp Lăng Phi hay không. Khi nghe Bạch Tình Đình trả lời: “Cả buổi tối nay chưa gặp Diệp Lăng Phi” thì nàng mới tìm đến gặp hắn.

Mục đích lần này của Chu Hân Mính chính là hoàn toàn chấm dứt với Diệp Lăng Phi, từ nay về sau không còn bất kỳ chuyện gì liên quan đến hắn nữa.

✶ Truyện dịch AI mới nhất tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!