Bởi vì trong lòng Diệp Lăng Phi luôn cho rằng mọi chuyện đã kết thúc, người của Ám bộ đã sớm bị hắn tiêu diệt. Nhưng bây giờ, sau khi nghe Đới Vinh Cẩm nói, Diệp Lăng Phi đột nhiên nhận ra người của Ám bộ vốn chưa bị tiêu diệt hết. Nói cách khác, từ trước đến nay hắn vẫn bị bọn chúng dắt mũi như khỉ. Đới Vinh Cẩm đã ẩn mình trong bóng tối cười nhạo hắn, điều này khiến Diệp Lăng Phi không thể chịu đựng nổi. Cộng thêm những lời khiêu khích của gã, cơn phẫn nộ trong lòng hắn đã lên đến đỉnh điểm.
Diệp Lăng Phi cũng là người, cũng có thất tình lục dục, cũng biết tức giận, nổi nóng. Chỉ là trước đây, Diệp Lăng Phi luôn kìm nén những cảm xúc đó trong lòng. Người thường, chuyện thường không thể khiến hắn nổi giận. Nhưng Đới Vinh Cẩm lại rất dễ dàng chọc tức được Diệp Lăng Phi. Nói cách khác, trong cuộc đối đầu với Đới Vinh Cẩm, Diệp Lăng Phi luôn ở thế yếu. Ít nhất từ chuyện này có thể thấy, Đới Vinh Cẩm đã đạt được mục đích. Hắn muốn chọc cho Diệp Lăng Phi tức giận, nổi nóng, bởi vì một khi con người mất bình tĩnh sẽ rất dễ đánh mất lý trí. Đới Vinh Cẩm chính là muốn Diệp Lăng Phi mất đi lý trí, như vậy khả năng giành phần thắng của gã sẽ càng lớn hơn. Đó cũng là lý do Đới Vinh Cẩm mạo hiểm gọi điện cho Diệp Lăng Phi.
Đới Vinh Cẩm tuyệt đối không phải là kẻ thích đùa giỡn như Diệp Lăng Phi, nhiệm vụ của gã là tiêu diệt Diệp Lăng Phi một cách triệt để. Vì mục đích đó, Đới Vinh Cẩm đã phải hao tâm tổn trí rất nhiều, thậm chí còn tìm đến cả Ám bộ, một tổ chức mà trước đây gã rất ít khi liên lạc. Về điểm này, không thể không nói rằng năng lực của Đới Vinh Cẩm lợi hại hơn bố gã rất nhiều. Nếu lúc đầu Đới Vinh Cẩm trực tiếp tham gia vào đội ngũ quản lý của câu lạc bộ Mỹ Hỏa, có lẽ đã không bị Diệp Lăng Phi tiêu diệt một cách dễ dàng như vậy. Đương nhiên, những chuyện này đã là quá khứ, có nhắc lại cũng vô nghĩa. Bất luận thế nào, Đới Vinh Cẩm quả thực là một đối thủ rất khó đối phó. Gã cẩn thận tận dụng sức mạnh của tất cả những kẻ có thể lợi dụng, thậm chí còn giăng ra đủ loại bẫy tâm lý chiến với Diệp Lăng Phi, nhằm khiến hắn hoang mang rối loạn, từ đó tìm cơ hội tiêu diệt.
Còn về chuyện cửa ải thứ nhất, cửa ải thứ hai mà Đới Vinh Cẩm nhắc đến đều là gã cố tình nói ra nhằm gây áp lực cho Diệp Lăng Phi. Gã làm vậy là muốn dưới áp lực lớn, Diệp Lăng Phi sẽ có sai sót, từ đó để đám lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm có cơ hội trực tiếp tiêu diệt hắn. Đương nhiên, bây giờ xem ra những kế hoạch đó không mấy thành công, Đới Vinh Cẩm đã thất bại. Nhưng gã lại nhớ đến Ám bộ, tiếp tục gia tăng áp lực cho Diệp Lăng Phi, cố sức khiến hắn cảm thấy như sắp vỡ tung, từ đó tạo cơ hội cho Ám bộ. Đới Vinh Cẩm biết lần này người của Ám bộ đối phó với Diệp Lăng Phi hoàn toàn là vì hắn biết được một số chuyện của tổ chức. Đương nhiên, so với đám ngốc Khoa Nhung Hỏa Diễm, có lẽ đối thủ lần này càng khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy áp lực và bất an hơn.
Quả nhiên, chiêu này của Đới Vinh Cẩm đã có hiệu quả, Diệp Lăng Phi đã bị gã chọc tức thành công. Nếu không có Bành Hiểu Lộ ở bên cạnh ngăn lại, rất có thể Diệp Lăng Phi đã vì quá nổi nóng mà mất hết lý trí. Tiếng gọi của Bành Hiểu Lộ khiến hắn bình tĩnh trở lại. Diệp Lăng Phi buông điện thoại xuống, quay sang nhìn Bành Hiểu Lộ rồi thở dài, khẽ mắng: “Tên khốn Đới Vinh Cẩm, suýt chút nữa thì hại được anh. Hiểu Lộ, chuyện này thật phải cảm ơn em, nếu không có tiếng gọi ban nãy của em, có lẽ anh đã bị gã dắt mũi rồi. Đây cũng là âm mưu của Đới Vinh Cẩm, xem ra anh đã đánh giá thấp gã rồi.”
Bành Hiểu Lộ liếc nhìn Diệp Lăng Phi, sắc mặt cô vẫn còn ửng đỏ. Cuộc ân ái ban nãy dù đã bị điện thoại của Đới Vinh Cẩm cắt ngang, nhưng vệt hồng trên má Bành Hiểu Lộ vẫn chưa tan đi. Chỉ là vì cuộc điện thoại của Đới Vinh Cẩm, cả Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ đều không để tâm đến chuyện này, sự chú ý của họ đều tập trung vào cuộc gọi vừa rồi. Bành Hiểu Lộ thấy rõ Diệp Lăng Phi đã rất tức giận vì cuộc điện thoại đó. Cô không biết Đới Vinh Cẩm đã nói gì, nhưng từ thái độ của Diệp Lăng Phi, Bành Hiểu Lộ biết chắc chắn không phải lời hay ý đẹp.
“Diệp Lăng Phi, lẽ nào anh không định nói chuyện ban nãy với em sao?”
Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, tỏ ra có chút do dự, không biết có nên đến gần hắn hay không. Theo lý mà nói, ban nãy bọn họ thân mật như thế, Bành Hiểu Lộ hoàn toàn có thể xem mình là người phụ nữ của Diệp Lăng Phi. Nhưng trong lòng cô lại không chắc chắn, cô không biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi nghĩ thế nào. Có thể hắn không hề có suy nghĩ gì, những hành vi ban nãy chẳng qua chỉ là phản ứng lúc cao trào, Diệp Lăng Phi không hề để tâm.
Trong lúc Bành Hiểu Lộ đang suy nghĩ miên man, Diệp Lăng Phi đã đưa tay phải ra ôm cô vào lòng một lần nữa. Chỉ là lúc này, hắn đã không còn dục vọng mãnh liệt như ban nãy, hắn cau mày dường như đang suy nghĩ về những lời Đới Vinh Cẩm vừa nói. Nghe Bành Hiểu Lộ hỏi vậy, Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng lên tiếng:
“Hiểu Lộ, ban nãy anh tức giận hoàn toàn là vì trước đây không nhận ra mình đã bị Đới Vinh Cẩm biến thành con khỉ để trêu đùa. Gã mạo hiểm như vậy chính là vì muốn cố tình chọc tức anh.”
Bành Hiểu Lộ gật đầu, cô hoàn toàn đồng ý với câu nói của Diệp Lăng Phi. Đới Vinh Cẩm không phải kẻ ngốc, hắn không rảnh rỗi đến mức chủ động gọi điện cho Diệp Lăng Phi. Lẽ nào gã không lo bị Diệp Lăng Phi tìm ra sao? Dựa vào thế lực của Lang Nha, muốn thông qua điện thoại để tìm ra nơi ẩn náu của Đới Vinh Cẩm không phải là chuyện hoàn toàn bất khả thi. Đới Vinh Cẩm làm vậy rõ ràng là muốn dắt mũi hắn. Bành Hiểu Lộ đương nhiên cũng hiểu đạo lý đó, cô đưa tay phải đặt lên vai Diệp Lăng Phi, khuôn mặt xinh đẹp quay sang nói:
“Diệp Lăng Phi, bây giờ anh hiểu ra vẫn còn kịp.”
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
“Quan trọng không phải là Đới Vinh Cẩm. Bây giờ, anh lo lắng nhất là người của Ám bộ. Trước đây anh luôn cho rằng bọn họ đã bị tiêu diệt hết, bây giờ xem ra không phải vậy. Ban nãy trong điện thoại, Đới Vinh Cẩm đã nói cho anh biết tin đó, nghĩa là người của Ám bộ cho rằng Sean đã tiết lộ cho anh một số việc về tổ chức, thực tế anh không đặc biệt hiểu rõ về Ám bộ. Nhưng vấn đề bây giờ là người của Ám bộ lại tin chuyện này, bọn chúng có thể sẽ ra tay tiêu diệt anh. Anh luôn cho rằng sự việc đã kết thúc, không ngờ bây giờ lại lòi ra chuyện về Ám bộ, vì thế anh thấy rất bực mình, vì anh phát hiện đến cuối cùng mình vẫn bị tên khốn Đới Vinh Cẩm gài một nhát dao.”
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bành Hiểu Lộ đặt tay lên má hắn an ủi:
“Diệp Lăng Phi, anh đừng như vậy. Anh không phải là thần tiên, cũng có lúc tính toán sai lầm. Em thấy bây giờ anh đã làm rất tốt rồi, anh đã khiến đám lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm không thể gây thêm sóng gió ở Vọng Hải nữa.”
“Hiểu Lộ, nói thì là vậy, nhưng vấn đề bây giờ là người của Ám bộ rốt cuộc muốn làm gì? Tối hôm qua Mộ Biến bị tấn công, rất có khả năng là kẻ đó. Nói cách khác, cô ta xử lý Hoàng Việt xong lại tấn công Mộ Biến, mục đích chính là muốn giúp Ám bộ giải quyết hậu quả. Nếu tính thêm cả chuyện ở bệnh viện và vụ cháy ở cục cảnh sát thì kẻ đó trong một buổi tối ít nhất đã gây ra ba vụ. Hơn nữa, cả ba vụ đều không phải chuyện dễ dàng, nhưng kẻ đó lại có thể làm được một cách gọn gàng. Hiểu Lộ, bây giờ anh rất muốn tin là ba vụ việc đó do ba kẻ khác nhau trong Ám bộ gây ra chứ không phải một người. Nếu là do một người gây ra thì kẻ đó quá khủng khiếp.”
Bành Hiểu Lộ gật đầu, cô không chút nghi ngờ gì về những lời Diệp Lăng Phi vừa nói. Hắn vừa dứt lời, chuông điện thoại lại vang lên. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra liếc nhìn, là Bạch Tình Đình gọi đến. Hắn vội vàng nói với Bành Hiểu Lộ:
“Hiểu Lộ, là Tình Đình gọi.”
Bành Hiểu Lộ vừa nghe vậy liền hiểu Diệp Lăng Phi lo cô sẽ nói gì đó trong lúc hắn nghe điện thoại, khiến Bạch Tình Đình biết hắn đang ở cùng cô, vì vậy mới nhắc trước. Bành Hiểu Lộ cố tình lè lưỡi với Diệp Lăng Phi, một động tác nhõng nhẽo mà phụ nữ hay làm, ngay sau đó cô đứng dậy đi lấy đồ uống. Diệp Lăng Phi thấy Bành Hiểu Lộ đi khỏi mới bắt máy.
Từ trong điện thoại vọng ra tiếng của Bạch Tình Đình:
“Ông xã, em và Trương Lộ Tuyết đã bàn xong rồi, vào trung tuần tháng bảy các bộ phận của tập đoàn mới sẽ chính thức đi vào hoạt động. Bây giờ xem ra, cũng chỉ còn chưa tới mười ngày nữa, bọn em sẽ tranh thủ thời gian để đưa tập đoàn đi vào hoạt động. Một chuyện khác nữa là mạng thông tin văn phòng của tập đoàn mới hai ngày nữa sẽ chính thức vận hành…”
Bạch Tình Đình báo cáo tình hình công việc, Diệp Lăng Phi chỉ yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu. Đột nhiên, Bạch Tình Đình hỏi:
“Ông xã, em hỏi anh một chuyện, anh có đang làm ăn gì với người Pháp không?”
Diệp Lăng Phi nghe vậy thấy rất kỳ lạ, hỏi:
“Là sao cơ? Bà xã, anh không hiểu lắm, sao em lại hỏi vậy?”
Bạch Tình Đình giải thích:
“Ồ, là thế này. Ban nãy ở công ty có một phụ nữ tóc vàng đến hỏi, nói trước đó đã liên lạc qua thư điện tử với anh. Ông xã, anh cũng biết em bận rộn suốt chuyện của tập đoàn, cơ bản không có thời gian bàn chuyện kinh doanh với người Pháp. Em đã bảo thư ký thông báo với lễ tân mời cô ta rời đi, nhưng kỳ lạ ở chỗ nhân viên lễ tân nói không thấy người phụ nữ nước ngoài đó trong tập đoàn nữa. Ông xã, em biết trước đây anh ở nước ngoài, có lẽ người phụ nữ tóc vàng đó là bạn của anh…”
Bạch Tình Đình vừa nói đến đây, Diệp Lăng Phi đã vội cắt lời:
“Bà xã, bây giờ em lập tức về phòng làm việc để Minako bảo vệ, anh sẽ đến công ty ngay.”