Diệp Lăng Phi vốn định cùng Bành Hiểu Lộ có một buổi tối lãng mạn ở Long Sơn, đồ đạc đã mua, địa điểm cũng chuẩn bị xong, cả hai đã dâng trào cảm xúc, có thể nói mọi thứ đều sẵn sàng, tấm thân trong trắng của Bành Hiểu Lộ chỉ còn chờ Diệp Lăng Phi đến hái, nhưng đúng vào lúc đó thì điện thoại của Đới Vinh Cẩm lại gọi đến.
Suy nghĩ khi đó của Diệp Lăng Phi rất đơn giản, chỉ mong Đới Vinh Cẩm mau cúp máy để hắn và Bành Hiểu Lộ tiếp tục ân ái, nhưng Đới Vinh Cẩm lại nói ra những lời khiến Diệp Lăng Phi vô cùng tức giận. May mà có Bành Hiểu Lộ ở bên cạnh, Diệp Lăng Phi mới bình tĩnh lại được.
Trong khi Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ về người của Ám bộ thì Bạch Tình Đình gọi điện đến. Vừa nghe Bạch Tình Đình nhắc đến người phụ nữ tóc vàng, phản ứng đầu tiên của Diệp Lăng Phi là người phụ nữ nước ngoài kia chắc chắn có vấn đề, có thể là người của Ám bộ. Diệp Lăng Phi toát mồ hôi lạnh, nếu người phụ nữ đó đến tìm Bạch Tình Đình thì cô lúc này rất nguy hiểm. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi vội vàng nói:
- Tình Đình, bây giờ em về văn phòng ngay, nhớ kỹ, nhất định phải để Minako ở bên cạnh em.
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong, cô không hỏi gì thêm. Bạch Tình Đình cho rằng Diệp Lăng Phi nói như vậy nhất định có lý do, cô không cần hỏi quá nhiều. Do vậy, Bạch Tình Đình lập tức đồng ý.
- Vâng, ông xã, em biết rồi.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại xong nghĩ nếu bây giờ hắn lái xe từ Long Sơn về thành phố, nhanh nhất cũng cần hai giờ đồng hồ, khi đó không biết Bạch Tình Đình sẽ ra sao.
Diệp Lăng Phi nghĩ đến Dã Lang và Dã Thú, lúc này bảo họ đến bảo vệ Tình Đình là được rồi. Diệp Lăng Phi cũng không biết liệu có phải vì nghe những lời ban nãy của Đới Vinh Cẩm khiến thần kinh hắn trở nên nhạy cảm hay không. Bất luận thế nào, Diệp Lăng Phi thấy lúc này cứ cẩn thận một chút thì tốt hơn, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì.
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi bèn gọi điện cho Dã Lang và Dã Thú, bảo cả hai lập tức đến tòa nhà quốc tế Thế Kỷ để bảo vệ Tình Đình. Trong điện thoại, Diệp Lăng Phi nói rất rõ với Dã Lang và Dã Thú, ở Vọng Hải vẫn còn người của Ám bộ, nhất là bảo Dã Lang nhắc nhở Serena cần chú ý an toàn.
Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống, thấy Bành Hiểu Lộ tay cầm chai nước ngọt, ngồi bên cạnh túi ni lông đang uống. Diệp Lăng Phi trong lòng thấy có lỗi với Bành Hiểu Lộ, hắn luôn như vậy, đầu tiên là khơi lên ngọn lửa dục vọng của cô, rồi lại vì vài chuyện đột xuất mà không thể không rời đi. Thực ra trong lòng Diệp Lăng Phi không hề muốn như vậy, nhưng có một số chuyện xảy ra quá đột ngột khiến người ta không thể lường trước được.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, hắn đi đến trước mặt Bành Hiểu Lộ nói:
- Hiểu Lộ, xem ra chúng ta không thể không quay về rồi, Tình Đình vừa mới nói…
Diệp Lăng Phi nói đến đây, hắn dừng lại giây lát rồi nói tiếp:
- Có khả năng người của Ám bộ đang ở trong công ty của Tình Đình…
Khi Diệp Lăng Phi nói với Bành Hiểu Lộ câu đó, cô không hỏi thêm nhiều, uống hết ngụm nước ngọt còn sót lại rồi giục:
- Diệp Lăng Phi, vậy chúng ta còn ở đây làm gì, mau quay về thôi.
Trong hành lang tầng một của tòa nhà quốc tế Thế Kỷ, người phụ nữ tóc vàng mắt xanh nhân lúc mọi người không để ý đã lẻn vào thang máy dùng để chuyển hàng. Lần này cô ta đến tòa nhà của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ là để tìm Bạch Tình Đình. Người phụ nữ tóc vàng mắt xanh này có rất nhiều tên giả, trong tổ chức Ám bộ nước Pháp, cô ta có biệt hiệu là một đặc công lão luyện, tinh thông.
Ám bộ phái cô ta đến Vọng Hải với mục đích chính là tiêu diệt Sean. Nguyên nhân là vì Ám bộ phát hiện đặc công Sean đã biết về sự tồn tại của chúng trong tổ chức đặc công Pháp. Lần này Sean đến thành phố Vọng Hải để tấn công tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm. Bề ngoài, hành động này trông như hợp tác với phía Trung Quốc, nhưng thực chất chỉ là đòn tung hỏa mù. Ám bộ cho rằng mục đích thật sự của Sean là muốn tìm kiếm manh mối từ Khoa Nhung Hỏa Diễm.
Người phụ nữ tóc vàng mắt xanh có biệt hiệu là Miêu Nữ, nhiệm vụ lần này của cô ta là xử lý hết những nguy cơ tiềm ẩn ở Vọng Hải, nghĩa là cô ta đến để thu dọn tàn cuộc. Vốn dĩ cô ta không cần tiêu diệt Diệp Lăng Phi, nhưng bên phía Pháp lại đột ngột chuyển đến chỉ thị mới. Theo chỉ thị đó, Satand, tên tiếng Trung là Diệp Lăng Phi, thông qua Sean đã biết được sự tồn tại của Ám bộ, hơn nữa còn nắm được không ít bí mật của chúng. Chỉ thị của bên Pháp yêu cầu nữ đặc công này phải tiêu diệt Satand bằng mọi giá. Ngoài ra, họ còn cung cấp cho cô ta một số thông tin tình báo.
Đương nhiên, kẻ đứng đằng sau điều khiển tất cả là Đới Vinh Cẩm. Nếu không phải do gã thông báo cho Ám bộ Pháp, thì sợ rằng người của Ám bộ cũng không biết chuyện Diệp Lăng Phi biết được bí mật của chúng. Chỉ là Đới Vinh Cẩm muốn thúc đẩy Ám bộ tiêu diệt Diệp Lăng Phi, nên khó tránh việc thêm thắt vài chuyện. Vốn dĩ giữa gã và Ám bộ đã có quan hệ, bây giờ lại liên quan đến Khoa Nhung Hỏa Diễm, bên Ám bộ cũng không muốn có quá nhiều rắc rối, muốn nhanh chóng giải quyết chuyện ở Vọng Hải nên đương nhiên không suy nghĩ nhiều. Suy nghĩ khi đó chỉ là phái nữ đặc công tiện tay xử lý luôn Diệp Lăng Phi cùng lúc với Sean. Theo cách nói của Ám bộ, nếu người của Khoa Nhung Hỏa Diễm có thể tiêu diệt Diệp Lăng Phi thì bên họ sẽ không cần ra tay, chỉ cần quan sát sự việc phát triển là đủ. Nhưng không ngờ Khoa Nhung Hỏa Diễm quả thực khiến người ta thất vọng, lại không thể tiêu diệt được Diệp Lăng Phi, do vậy Ám bộ quyết định tự mình ra tay.
Chỉ là nữ đặc công này cũng giống như lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm, đều phải đối mặt với cùng một vấn đề, đó chính là không dễ tìm được Diệp Lăng Phi. Địa chỉ của hắn dường như đã trở thành một câu đố. Nhưng so với những tên lính đánh thuê chỉ biết đánh đánh giết giết, nữ đặc công này tỏ ra thông minh hơn nhiều. Thông qua những thông tin tình báo có được, cô ta biết địa chỉ công ty của Bạch Tình Đình, vợ của Diệp Lăng Phi. Chỉ là cô ta không biết diện mạo của Bạch Tình Đình, cũng không biết cô ở tầng nào, do vậy ban nãy đã lãng phí mất một chút thời gian ở bàn lễ tân. Nếu không, cô ta đã sớm lẻn vào tòa nhà của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ, bắt cóc Bạch Tình Đình để ép Diệp Lăng Phi phải xuất hiện.
Đó là kế hoạch của cô ta, chỉ là chuyện này ở tập đoàn quốc tế Thế Kỷ đã xảy ra chút vấn đề. Cầu thang từ tầng một đến tầng ba trong tòa nhà quốc tế Thế Kỷ bị niêm phong, bắt buộc phải đi bằng thang máy. Nói cách khác, muốn đi vào nội bộ tập đoàn cần phải đi thang máy, nhưng ban nãy ở lễ tân cô ta đã có chút bại lộ thân phận. Nếu quay lại đó, chắc chắn phải dùng vũ lực. Trước mắt còn chưa biết rút cuộc Bạch Tình Đình ở đâu, cô ta cũng sẽ không tùy tiện hành động, chính vì vậy cô ta quyết định bí mật đột nhập. Theo kinh nghiệm được huấn luyện, nếu không thể vào bằng thang máy khách thì có thể thông qua thang máy chuyên dùng để vận chuyển hàng.
Thông qua thang máy chuyển hàng, cô ta vừa mới lên đến tầng sáu của tòa nhà thì đột nhiên nghe một tiếng "răng rắc", thang máy bỗng khựng lại.
Những chuyện thế này thường xuyên xảy ra. Đối với một nữ đặc công thân thủ bất phàm như cô ta, chuyện này rất đơn giản, không có gì khó khăn cả. Cô ta không hề lo lắng, giơ tay lên để tìm lối ra phía trên thang máy. Cần biết rằng trong thang máy, ở phía trên có một lối thoát hiểm, được sử dụng để sửa chữa khi thang máy có vấn đề. Cô ta định qua lối đó thoát ra ngoài, sau đó leo theo cáp thang máy lên tầng trên. Chuyện như thế này trước đây cô ta đã trải qua rất nhiều lần, cơ bản không có gì phải lo lắng. Khi thực hiện nhiệm vụ, cô ta thường xuyên gặp phải những chuyện thế này nên nó không có gì là khó cả.
Đúng lúc cô ta cho rằng đây là lúc dùng đến những kinh nghiệm trước kia thì cô ta nhận ra mình đã nhầm. Thang máy này là thang máy dùng để chở hàng, sản xuất trong nước, không hề có lối thoát hiểm nào cả. Cô ta ấn vào phía trên hồi lâu nhưng đều không thể tìm ra lối thoát đó. Lúc này, cô ta mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề. Chỗ này không có lối thoát cho cô ta. Đột nhiên, cô ta lại nhận ra một vấn đề khác, dường như thang máy này đã dừng lại rất lâu rồi, tại sao vẫn không có người đến sửa?
Cô ta không biết rằng, thang máy chở hàng này bị hỏng mà chưa có người đến sửa hoàn toàn là vì ngày hôm nay không có lịch vận hành. Người của bộ phận sửa chữa cũng không nghĩ rằng bên trong có người. Hơn nữa, vì nữ đặc công này lo lắng thân phận bị bại lộ nên cũng không gọi điện cho bộ phận sửa chữa. Càng không có ai biết rằng trong thang máy chở hàng có người bị mắc kẹt. Sự việc lại trùng hợp đến như thế, nữ đặc công này cùng lúc gặp phải toàn chuyện bất ngờ.
Dã Thú đến trước, gã dẫn theo người của công ty bảo vệ đến tòa nhà của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ, không nói dài dòng cứ thế dẫn người xông thẳng vào. Dã Thú trông như thổ phỉ, vừa mới xông vào đã khiến bảo vệ sợ hết hồn.
Bảo vệ còn cho rằng có kẻ định đến đây ăn cướp, may mà có người nhận ra Dã Thú, cũng biết quần áo mà mấy nhân viên kia mặc là của công ty Dã Thú. Lần trước, Diệp Lăng Phi đã sáp nhập công ty bảo vệ của Dã Thú vào tập đoàn mới, trước mắt nhân viên của công ty bảo vệ đó đều thuộc tập đoàn mới, cũng coi như người một nhà.
Dã Thú dẫn người lên tầng mười. Nếu không có việc gì, Dã Thú rất ít khi đến đây. Mặc dù ở đây người đẹp nhiều vô số, nhưng gã cho rằng phụ nữ ở đây đều là của Diệp Lăng Phi, gã không muốn động vào. Dã Thú sợ gã không có việc gì lại chọc ghẹo một người đẹp nào đó, sau đó mới biết người đẹp đó là của Diệp Lăng Phi thì thật là đại họa.
Dã Thú dẫn theo một đám người xông vào phòng làm việc của Bạch Tình Đình. Trên đường đi, bọn họ khiến các nhân viên ăn mặc chỉnh tề ở tầng này sợ mất mật. Nhất là những nữ viên chức xinh đẹp, nhìn thấy cảnh một đám đàn ông dẫn đầu là một kẻ trông không khác gì thổ phỉ lao thẳng đến phòng của phó tổng giám đốc khiến họ đều sợ hết hồn, có một số người thậm chí còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện lớn gì.