Trong phòng giám sát, Diệp Lăng Phi và Dã Lang đang theo dõi. Khi Dã Thú báo tin thang máy chở hàng bị kẹt giữa tầng sáu và tầng bảy, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn bảo Dã Thú dẫn người qua đó, còn mình và Dã Lang cũng rời phòng giám sát, đi thẳng tới thang máy chở hàng.
Lúc Diệp Lăng Phi và Dã Lang đến nơi, Dã Thú đã dẫn người đứng sẵn ở tầng sáu, đang cho người cạy cửa thang máy. Thấy Diệp Lăng Phi tới, Dã Thú liền bước nhanh đến trước mặt hắn, chỉ vào cánh cửa đang được mở ra và nói:
- Lão đại, mở được cửa này là biết kẻ nào ở bên trong ngay.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn cửa thang máy, không nói gì. Đúng lúc đó, có tiếng người từ tầng trên hô xuống: “Cửa mở rồi!”
Thang máy bị kẹt giữa tầng sáu và tầng bảy, cả hai tầng đều có người đang cạy cửa. Nghe thấy trên lầu báo cửa đã mở, Diệp Lăng Phi đang định đi lên thì Dã Thú bỗng la lên:
- Mẹ nó chứ, sao lại không có người?
Diệp Lăng Phi nhìn qua, cửa thang máy ở tầng sáu đã được mở toang, bên trong trống không.
Vừa thấy cảnh đó, lông mày Diệp Lăng Phi khẽ nhíu lại. Hắn quay sang Dã Thú, hỏi:
- Dã Thú, không phải em nói người bị nhốt ở đây sao? Sao lại không có ai?
- Lão đại, em cũng không biết nữa. – Dã Thú lẩm bẩm – Ai mà biết được kẻ đó chạy đi đâu rồi chứ…
Trong lúc hai người đang nói chuyện, trên lầu bỗng vang lên tiếng huyên náo. Không chút do dự, Diệp Lăng Phi, Dã Lang và Dã Thú lập tức chạy lên tầng bảy.
Khi lên đến nơi, họ mới biết tiếng ồn ào không phải vì có gì trong thang máy, mà là do có người phát hiện một thi thể trong nhà vệ sinh nam.
Nhà vệ sinh này vốn ít người qua lại, chủ yếu dành cho nhân viên hậu cần. Vừa rồi, một nhân viên bảo vệ vì đau bụng nên vội tìm đến đây. Ai ngờ vừa mở cửa ra, anh ta đã phát hiện một xác chết đàn ông bên trong. Quá hoảng sợ, anh ta quên cả chuyện mình cần giải quyết, cứ thế chạy thục mạng ra ngoài, gây nên cảnh náo loạn khiến Diệp Lăng Phi và những người khác nghe thấy từ dưới lầu.
Diệp Lăng Phi và Dã Lang bước vào nhà vệ sinh, thấy một người đàn ông khoảng 40 tuổi mặc đồng phục thợ sửa chữa đã chết. Toàn thân ông ta không có vết thương rõ rệt, nhưng khi Diệp Lăng Phi đặt tay lên cổ nạn nhân, hắn đột ngột quay lại nói với Dã Thú: “Dã Thú, nữ đặc công đó vẫn còn ở đây.”
Nghe xong, Dã Lang và Dã Thú không nói thêm lời nào, lập tức quay người rời đi. Lời của Diệp Lăng Phi đã quá rõ ràng: nữ đặc công không hề biến mất. Cô ta đã được người thợ sửa chữa này tình cờ cứu ra ngoài, nhưng để che giấu hành tung, cô ta đã ra tay giết người diệt khẩu. Còn tại sao lại chết ở đây thì không cần truy cứu nữa. Vấn đề bây giờ là nữ đặc công kia đang ở đâu.
Dựa vào thân nhiệt của người chết, có thể thấy nữ đặc công rời đi chưa lâu, thậm chí có thể là vừa mới đi. Diệp Lăng Phi nghĩ ngay đến Bạch Tình Đình, hắn cần lập tức quay về văn phòng của cô. Hắn cảm thấy chuyện này đã trở nên phức tạp hơn rồi.
Diệp Lăng Phi không ngờ sự việc lại rắc rối đến vậy, vốn tưởng sẽ rất đơn giản, ai ngờ lại càng lúc càng phức tạp.
*
Bên trong văn phòng của Bạch Tình Đình, Bành Hiểu Lộ, Lương Ngọc và Bạch Tình Đình đang ngồi nói chuyện. Minako thì đứng canh ở cửa, mắt không ngừng đảo quanh. Theo lời Diệp Lăng Phi, có khả năng kẻ địch muốn uy hiếp sự an toàn của Bạch Tình Đình. Là vệ sĩ, Minako đương nhiên phải cố gắng hết sức để bảo vệ cô.
Bạch Tình Đình và Bành Hiểu Lộ ngồi trên sô pha, hỏi han nhau. Mặc dù Bành Hiểu Lộ đã nói rằng cô và Diệp Lăng Phi tình cờ gặp nhau ở bệnh viện, nhưng vẫn có vài điểm khiến Bạch Tình Đình nghi hoặc, đó là tại sao hai người lại đến đây cùng nhau. Lời giải thích của Bành Hiểu Lộ là khi nghe Diệp Lăng Phi nói ở đây xảy ra chuyện, cô mới đi theo.
Bạch Tình Đình trầm ngâm, lòng trĩu nặng tâm sự nhưng không nói ra. Lương Ngọc vẫn im lặng, vì ở đây không có chỗ cho cô xen vào. Đợi đến khi Bạch Tình Đình và Bành Hiểu Lộ nói chuyện xong, Bạch Tình Đình mới quay sang Lương Ngọc, cười nói:
- Cảnh sát Lương, chị xem tôi này, ban nãy cứ mải nói chuyện với Hiểu Lộ mà chưa kịp hỏi thăm chị.
Lời nói của Bạch Tình Đình không tránh khỏi có phần khách sáo. Lương Ngọc nghe vậy bèn khẽ đáp:
- Không sao đâu, tôi thích ngồi nghe hơn là nói. Chắc là do bệnh nghề nghiệp, tôi là cảnh sát mà.
Nghe Lương Ngọc nói vậy, Bạch Tình Đình chợt nhớ đến Chu Hân Mính:
- Hân Mính cũng là cảnh sát. Trước đây cô ấy cũng là cảnh sát hình sự. Ồ, tôi nhớ ra rồi, chỉ một hai tháng nữa là đứa bé trong bụng Hân Mính sẽ chào đời.
Nói đến đây, nét mặt Bạch Tình Đình thoáng chút buồn bã. Dường như đối với việc Chu Hân Mính sinh con, cô không hề vui vẻ như vẻ bề ngoài. Nhưng thái độ đó chỉ thoáng qua, ngay sau đó, Bạch Tình Đình lại mỉm cười, đang định nói tiếp thì tiếng hét của Minako từ cửa vọng vào:
- Không được nhúc nhích!
Dứt lời là một tiếng “Rầm” vang lên, cả người Minako bị ném văng vào trong phòng.
Minako là một vệ sĩ chuyên nghiệp, nếu không gặp phải tình huống đặc biệt, cô sẽ không bao giờ bị đánh bay dễ dàng như vậy.
Thấy Minako bị ném vào văn phòng, Bành Hiểu Lộ và Lương Ngọc biết có chuyện chẳng lành. Bành Hiểu Lộ phản ứng cực nhanh, tay phải đẩy mạnh Bạch Tình Đình, miệng hô lớn: “Cẩn thận!”
Lực tay của Bành Hiểu Lộ rất mạnh, một cú đẩy đã khiến Bạch Tình Đình ngã ngồi phịch xuống sàn. “Bụp!” Bạch Tình Đình ngồi bệt trên đất, cau mày vì mông đau điếng. Cô không giống Bành Hiểu Lộ ngày nào cũng luyện tập, da thịt mỏng manh, chưa từng chịu khổ, bị đẩy một cái là hai mông tiếp đất đau ê ẩm.
Lúc này, Bành Hiểu Lộ không có tâm trạng để ý xem Bạch Tình Đình ngã ra sao. Cô có dự cảm chẳng lành, dường như có chuyện kinh khủng sắp xảy ra. Vừa nghĩ vậy, sau khi đẩy Bạch Tình Đình ngã xuống, Bành Hiểu Lộ đã rút ra một con dao găm từ trong người. Hành động này khiến Bạch Tình Đình đang ngồi trên sàn sợ mất vía. Cô không biết Bành Hiểu Lộ lấy con dao đó từ đâu ra, cứ ngỡ trên người cô bạn mình chẳng mang theo vũ khí nào. Bạch Tình Đình vẫn dùng tư duy quán tính để đánh giá Bành Hiểu Lộ, cho rằng cô ấy cũng giống mình, chỉ mang theo mỹ phẩm, ai ngờ lại giấu cả dao găm.
Đây là thói quen mà Diệp Lăng Phi thường làm. Trên người hắn lúc nào cũng có dao. Hắn có thể không mang súng, nhưng không thể không mang dao. Dao găm phù hợp cận chiến, còn súng lục chỉ thích hợp với cự ly ngắn. Trong cuộc sống đô thị, tần suất dùng dao cao hơn hẳn dùng súng. Chính vì thế, Diệp Lăng Phi càng thích mang dao theo người. Bành Hiểu Lộ cũng có suy nghĩ tương tự. Cô cho rằng mang theo dao bên mình sẽ rất tiện lợi, có tác dụng như súng lục nhưng khả năng sát thương lại mạnh hơn. Trong xã hội hiện đại, tác dụng uy hiếp của súng lục thường lớn hơn hiệu quả thực chiến của nó. Nhất là với cảnh sát, súng được trang bị chủ yếu để răn đe, chỉ trong trường hợp bất khả kháng mới sử dụng, nhưng mức độ sát thương của nó lại không bằng dao găm.