Lương Ngọc không mang theo vũ khí, cô là cảnh sát Hong Kong, không được phép mang súng bên mình. Hơn nữa, lần này Lương Ngọc đến Vọng Hải là để thăm Dã Lang, cô không ngờ lại gặp phải nhiều chuyện đến thế. Thấy Minako bị quăng vào, ánh mắt Lương Ngọc dán chặt vào khẩu súng lục văng ra từ tay Minako, đó là súng của cô ấy. Ban nãy, ngay khi thấy có kẻ xông vào, Minako đã rút súng nhưng chưa kịp nổ súng thì đã bị người phụ nữ ngoại quốc đội mũ tấn công bất ngờ. Đòn tấn công chớp nhoáng vô cùng hiểm hóc, khiến Minako ngã gục xuống đất, nhất thời không thể gượng dậy nổi, khẩu súng lục trong tay cô cũng vì thế mà rơi xuống sàn văn phòng.
Lương Ngọc thầm tính toán, khẩu súng cách cô không xa, nói cách khác từ chỗ cô đến chỗ khẩu súng chỉ cần lăn một vòng là tới. Tất nhiên, hành động tùy tiện lăn tới đoạt súng khi chưa rõ tình hình của kẻ địch bên ngoài là vô cùng mạo hiểm. Nhưng tình thế đã đến nước này, Lương Ngọc không còn lựa chọn nào khác. Cô cắn môi, ngay sau đó áp vai xuống sàn nhà rồi lăn một vòng. Khi lăn đến chỗ khẩu súng, Lương Ngọc lập tức vươn tay phải chộp lấy nó rồi lăn về vị trí cũ, tay phải cô đã cầm chắc khẩu súng, họng súng chĩa thẳng ra phía cửa văn phòng.
Bành Hiểu Lộ cầm dao găm trên tay, ánh mắt cũng dán chặt vào cửa văn phòng. Phản ứng của cô và Lương Ngọc giống hệt nhau, đều tập trung toàn bộ sự chú ý về phía cửa, muốn biết rốt cuộc kẻ nào đang ở bên ngoài.
Ngoài cửa văn phòng, một người phụ nữ tóc vàng đội mũ để lộ nửa khuôn mặt. Rõ ràng, người phụ nữ tóc vàng không ngờ trong văn phòng này lại có những nhân vật lợi hại đến vậy. Cô ta tưởng rằng chỉ cần hạ gục nữ vệ sĩ là có thể dễ dàng bắt cóc mục tiêu, nhưng lần này cô ta đã quá sơ suất. Cô ta không ngờ rằng trong văn phòng còn có hai nhân vật rất lợi hại, một trong số đó là một nữ huấn luyện đặc công cực kỳ khó đối phó. Mặt cô ta vừa mới lộ ra một nửa, Lương Ngọc và Bành Hiểu Lộ đã đồng thanh quát:
- Không được nhúc nhích!
Họ vừa dứt lời, người phụ nữ tóc vàng đã rụt mặt lại, ngay sau đó, một họng súng đen ngòm chĩa vào. Lương Ngọc và Bành Hiểu Lộ thấy tình hình không ổn, cả hai lập tức tìm chỗ nấp. Nhưng ngoài dự đoán, không có tiếng súng nào vang lên. Khi họ ló đầu ra nhìn thì họng súng đã biến mất. Bành Hiểu Lộ liếc nhìn Lương Ngọc, thấy Lương Ngọc cũng đang nhìn mình. Cả hai đều có chung một suy nghĩ: rốt cuộc người phụ nữ kia đã đi chưa?
Không thấy họng súng không có nghĩa là cô ta đã rời đi, đây có thể là một cái bẫy. Một khi họ cho rằng người phụ nữ kia đã đi, lơ là cảnh giác mà đứng dậy, nếu lúc đó cô ta nổ súng, Bành Hiểu Lộ và Lương Ngọc chắc chắn sẽ trúng đạn. Đây rất có thể là một cái bẫy. Lương Ngọc và Bành Hiểu Lộ không dám ra cửa mà chỉ chăm chú nhìn về phía đó.
Bạch Tình Đình nấp sau lưng Bành Hiểu Lộ, sắc mặt tái nhợt. Chuyện vừa xảy ra khiến Bạch Tình Đình nhận ra mình lại một lần nữa rơi vào nguy hiểm. Minako lúc này cũng đã bò đến phía sau chỗ nấp, cú tấn công ban nãy quá mạnh khiến cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Có Bành Hiểu Lộ và Lương Ngọc ở đây, Minako có thể yên tâm về sự an toàn của Bạch Tình Đình, bây giờ cô ấy rất an toàn.
Bành Hiểu Lộ và Lương Ngọc yên lặng chờ một lúc lâu mà không nghe thấy động tĩnh gì. Lúc này, Bành Hiểu Lộ hành động trước, cô cầm dao găm, ra hiệu cho Lương Ngọc yểm trợ rồi từ từ tiến ra phía cửa. Lương Ngọc cầm chắc khẩu súng, hai mắt nhìn chằm chằm ra cửa, chỉ cần ngoài đó có bất kỳ động tĩnh nào, cô sẽ lập tức nổ súng không chút do dự.
Bành Hiểu Lộ cuối cùng cũng ra đến cửa, cô hít một hơi thật sâu, tay cầm dao, lao ra ngoài. Nhưng khi Bành Hiểu Lộ xông ra mới phát hiện ngoài cửa đã không còn một bóng người. Cách đó khoảng bảy tám mét, có vài người đang lén lút nhìn về phía này, hẳn là ban nãy họ đã nghe thấy tiếng động nhưng không dám đến gần, chỉ dám đứng từ xa nhìn trộm.
Bành Hiểu Lộ không thấy người phụ nữ tóc vàng đâu, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Tay cầm dao, cô vừa đứng dậy khỏi sàn nhà thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập. Bành Hiểu Lộ nhìn sang, thấy Diệp Lăng Phi dẫn theo một đám người đang vội vàng chạy đến. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Bành Hiểu Lộ càng thêm yên tâm, không còn lo lắng gì nữa. Cô đút con dao vào người, đứng ở cửa văn phòng chờ Diệp Lăng Phi dẫn người tới chứ không vội vào trong.
- Hiểu Lộ, mấy em bị tấn công à?
Diệp Lăng Phi vừa nhìn bộ dạng của Bành Hiểu Lộ là biết tình hình không ổn, chắc chắn ban nãy đã xảy ra chuyện. Nhưng Diệp Lăng Phi không quá lo lắng, hắn rất tin tưởng vào thực lực của Bành Hiểu Lộ, tin rằng chỉ cần có cô ở đây, Bạch Tình Đình sẽ không xảy ra chuyện gì.
- Vâng, là một người phụ nữ tóc vàng đội mũ. Ban nãy khi bọn em đang nói chuyện trong văn phòng, cô ta đã tấn công Minako, sau đó bọn em thấy cô ta cầm súng đứng ngoài cửa nhưng rất nhanh lại không thấy đâu nữa…
Khi Bành Hiểu Lộ nói đến đây, giọng điệu có phần tiếc nuối, như thể cảm thấy vô cùng đáng tiếc vì đã không bắt được người phụ nữ tóc vàng đó.
Người phụ nữ tóc vàng vẫn chưa bị bắt, đây không phải là lúc Diệp Lăng Phi có thể thở phào nhẹ nhõm. Nghe Bành Hiểu Lộ nói xong, trong lòng hắn ít nhất cũng biết cần làm gì. Người phụ nữ tóc vàng đó quả nhiên ở trong tòa nhà này và mục tiêu tấn công là Bạch Tình Đình, nói cách khác, mọi hành động của cô ta đều nằm trong dự liệu của Diệp Lăng Phi. Việc tiếp theo hắn cần làm là làm thế nào để bắt được nữ đặc công đó.
Diệp Lăng Phi bảo Bành Hiểu Lộ và Lương Ngọc tiếp tục ở trong văn phòng bảo vệ Bạch Tình Đình, còn hắn dẫn người đi tìm người phụ nữ tóc vàng kia. Diệp Lăng Phi không biết nữ đặc công tóc vàng đã chạy đi đâu, nhưng hắn có thể phán đoán một điều: cô ta sẽ không tấn công Bạch Tình Đình nữa. Ban nãy là cơ hội tốt nhất, nhưng cô ta đã không làm, chứng tỏ cô ta nhận thức được rằng nếu tiếp tục tấn công rất có khả năng sẽ bị bắt. Từ điểm này có thể thấy cô ta là một nữ đặc công rất biết cách tự bảo vệ mình, không dễ dàng để bị bắt, ít nhất không giống những tên ngốc của Khoa Nhung Hỏa Diễm tự chui đầu vào rọ để rồi bị Diệp Lăng Phi tóm gọn.
Diệp Lăng Phi rất chắc chắn nữ đặc công tóc vàng đã từ bỏ hành động lần này và đang chuẩn bị trốn chạy. Hắn bố trí người một mặt dọc theo thang máy tiếp tục lục soát trong tòa nhà, mặt khác đích thân dẫn người đi thang máy xuống dưới. Diệp Lăng Phi vừa dẫn người đến đại sảnh tầng một thì thấy hai bảo vệ ngã gục dưới đất. Hắn không cần hỏi cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Khi hắn dẫn người đuổi ra ngoài, khu vực gần tòa nhà đã đông nghẹt người và xe cộ, không còn thấy tung tích của nữ đặc công đâu nữa. Diệp Lăng Phi đành thở dài, trong lòng biết rõ lần này không bắt được cô ta rồi, hắn có chút không cam tâm dẫn người quay lại tòa nhà.