Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1350: CHƯƠNG 1350: CHUYỆN KHÔNG AI NGỜ (2)

Diệp Lăng Phi đưa tay ôm lấy vòng eo của Trương Lộ Tuyết, bờ môi hắn gần như chạm vào môi cô, khẽ cười nói:

- Lộ Tuyết, có muốn anh ở lại với em đêm nay không?

- Không được!

Trương Lộ Tuyết thấp giọng đáp:

- Bố mẹ em đang ở nhà, nếu anh ở lại thì chẳng phải sẽ để họ biết quan hệ của chúng ta sao? Nhất là bố em, vạn nhất ông lại nói cho bác Bạch, lúc đó chính là lúc chúng ta phải đưa ra quyết định rồi. Diệp Lăng Phi, đừng ngốc nữa, em thấy quan hệ của chúng mình bây giờ rất tốt, duy trì được như hiện tại là em đã thỏa mãn rồi!

Nghe những lời này của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi không biết nên nói gì. Trương Lộ Tuyết nói không sai, quả thật, nếu quan hệ giữa hai người bị mọi người biết được sẽ nảy sinh rất nhiều vấn đề. Chuyện này không chỉ là vấn đề của một mình Bạch Tình Đình mà còn liên quan đến trưởng bối hai bên. Đến lúc đó, áp lực mà Bạch Tình Đình phải nhận sẽ tăng lên gấp bội. Ai biết được dưới áp lực như vậy, cô ấy sẽ lựa chọn thế nào. Diệp Lăng Phi không thể xác định, cũng không dám mạo hiểm.

Đôi môi Diệp Lăng Phi dán chặt trên môi Trương Lộ Tuyết. Đứng ngay cửa nhà cô, hai người hôn nhau nồng nàn, mãi cho đến khi gần như không thở nổi, hắn mới lưu luyến tách khỏi bờ môi mềm mại ấy. Khi Diệp Lăng Phi lên xe, Trương Lộ Tuyết lại dặn dò lần nữa, nhất định phải đưa Trịnh Khả Nhạc về đến nhà, đồng thời lái xe phải cẩn thận một chút.

Phòng trọ của Trịnh Khả Nhạc nằm ngay dưới nhà Lý Khả Hân một tầng, Diệp Lăng Phi rất rõ hoàn cảnh nơi đây. Sau khi đỗ xe ngay dưới nhà Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi cởi dây an toàn, quay sang nhìn Trịnh Khả Nhạc thì thấy cô đang nghiêng đầu ngủ rất say. Hắn bất giác mỉm cười, thầm nghĩ cô nhóc này cũng thật là, ngủ say như vậy, đúng là không chút lo nghĩ, hoàn toàn giao phó cho mình.

Diệp Lăng Phi không muốn làm kinh động Trịnh Khả Nhạc nên xuống xe trước, nhấn chuông cửa phòng cô. Nhấn đến ba bốn lần vẫn không nghe thấy tiếng người ra mở cửa, lúc này hắn mới nhớ ra Trịnh Khả Nhạc từng nói tối nay Từ Oánh có thể không có ở nhà. Lúc ấy, Diệp Lăng Phi không để ý, cũng không để trong lòng, bây giờ mới ý thức được có lẽ Từ Oánh không có nhà thật.

Diệp Lăng Phi đành quay lại, mở cửa xe đánh thức Trịnh Khả Nhạc. Cô mơ màng mở mắt, thấy Diệp Lăng Phi đứng bên cạnh, liền mơ màng hỏi:

- Diệp đại ca, sao vậy?

- Đến nhà em rồi!

Diệp Lăng Phi tháo dây an toàn cho Trịnh Khả Nhạc, cô vô thức vòng tay ôm lấy cổ hắn. Trên người cô nồng nặc mùi rượu, đôi mắt nửa mở nửa khép, khẽ nói:

- Từ Oánh nói tối nay không về, em cũng không biết chị ấy có ở nhà không!

- Biết là tốt rồi, chìa khóa nhà đâu!

Tay Diệp Lăng Phi đặt lên đùi Trịnh Khả Nhạc, định tìm chìa khóa trong ví cô, nhưng lại nghe cô khẽ nói:

- Diệp đại ca, anh muốn... muốn ở đây làm... làm điều đó với em ư?

Nghe Trịnh Khả Nhạc nói vậy, Diệp Lăng Phi không nhịn được bèn nhẹ nhàng đáp:

- Tiểu nha đầu, em nói lung tung gì vậy? Cái gì mà làm "điều đó" với em, anh đang muốn tìm chìa khóa thôi. Chính miệng Lộ Tuyết giao nhiệm vụ cho anh, phải đưa em về tận nhà. Nhìn bộ dạng của em bây giờ, ai mà yên tâm để em một mình về nhà chứ. Được rồi, mau đưa chìa khóa cho anh, rốt cuộc em để ở đâu vậy!

Tay Diệp Lăng Phi lục lọi trong ví của Trịnh Khả Nhạc một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm được chìa khóa. Hắn cầm chìa khóa trong tay, mặc kệ Trịnh Khả Nhạc nói gì, bế thốc cô xuống xe. Một tay ôm Trịnh Khả Nhạc, gần như là kẹp cô dưới cánh tay, đi vào trong nhà.

Trịnh Khả Nhạc quả nhiên nói đúng, Từ Oánh thật sự không có ở nhà. Khi Diệp Lăng Phi vừa mở cửa phòng, bên trong tối om không một bóng người. Hắn bật đèn phòng khách lên rồi đóng cửa lại. Diệp Lăng Phi đặt thẳng Trịnh Khả Nhạc lên giường ngủ, vừa buông tay, liền thấy cô nằm thẳng cẳng, ngay cả giày cũng không cởi, xem ra lại ngủ thiếp đi rồi. Hắn mở miệng thúc giục:

- Khả Nhạc này, mau tỉnh lại đi, em không thể ngủ như vậy được, tắm rửa xong rồi hẵng ngủ!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Trịnh Khả Nhạc bỗng nhiên mở mắt, vươn tay ôm lấy cổ hắn, nũng nịu nói:

- Diệp đại ca, anh giúp em tắm được không?

Câu nói này của Trịnh Khả Nhạc vô cùng mập mờ, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy không chịu nổi. Hắn cúi đầu, thấy đôi mắt cô đang nửa nhắm nửa mở, bộ dáng đó khiến Diệp Lăng Phi phải hung hăng nuốt nước bọt. Hắn lập tức đồng ý:

- Được, vậy để anh tắm cho em!

Khi Lý Khả Hân đến gõ cửa nhà Trịnh Khả Nhạc, Diệp Lăng Phi đang ở trần trong phòng tắm nô đùa cùng cô. Vừa nghe thấy tiếng của Lý Khả Hân, hắn liền ý thức được có vấn đề. Nếu để Lý Khả Hân thấy hắn và Trịnh Khả Nhạc trong tình huống này, không biết cô sẽ nghĩ thế nào. Diệp Lăng Phi không ngờ Lý Khả Hân lại qua đây. Vốn dĩ, hắn và Trịnh Khả Nhạc đã nô đùa đến mức sắp phát sinh quan hệ, nhưng vì tiếng gõ cửa của Lý Khả Hân nên đành phải dừng lại giữa chừng. Trịnh Khả Nhạc có chút không vui, nhưng lại không tiện nổi giận với Lý Khả Hân. Cô quấn một chiếc khăn tắm quanh người, đi ra cửa, không mở mà chỉ cất tiếng hỏi:

- Khả Hân tỷ tỷ, em đang tắm, chị có chuyện gì không?

- Khả Nhạc, hai ngày nữa chị phải đi Hàn Quốc một chuyến, có thể sẽ ở bên đó mấy ngày...!

Lý Khả Hân đứng ngoài cửa nói chuyện với Trịnh Khả Nhạc. Diệp Lăng Phi thì ở trong phòng tắm, lấy khăn tắm lau khô người rồi mặc quần lót vào, sau đó mới đi ra. Kết quả hắn vừa ra thì Lý Khả Hân và Trịnh Khả Nhạc đã nói chuyện xong. Trịnh Khả Nhạc xoay người lại, thấy Diệp Lăng Phi chỉ mặc độc một chiếc quần lót đứng trong phòng khách, cô liền bước nhanh tới, nhào vào lòng hắn.

- Vừa rồi Khả Hân nói gì với em vậy?

Diệp Lăng Phi ôm lấy cơ thể trần truồng của Trịnh Khả Nhạc, đi thẳng tới ghế sô pha trong phòng khách. Từ Oánh không có nhà, vậy nên Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc cũng không cần lo lắng sẽ bị cô ấy nhìn thấy. Hắn đặt Trịnh Khả Nhạc xuống dưới thân, vừa vuốt ve mơn trớn vừa hỏi chuyện.

Trịnh Khả Nhạc liên tục thở dốc, trả lời cũng đứt quãng. Mục đích Lý Khả Hân qua đây là muốn nhờ Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc chăm sóc cha mẹ giúp cô, vì cô phải sang Hàn Quốc mấy ngày. Trong thời gian đó, cô lo cha mẹ không có người chăm sóc nên mới nghĩ đến hai người họ, nhưng hôm nay Từ Oánh lại không có nhà, Lý Khả Hân đành phải chờ đến bây giờ.

Diệp Lăng Phi cũng không biết Lý Khả Hân sắp đi Hàn Quốc. Phải nói là dạo gần đây có quá nhiều chuyện khiến hắn bận đến mức chỉ hận không thể phân thân, nên cũng không có thời gian nói chuyện với Lý Khả Hân, lại càng không thể biết chuyện cô sắp đi Hàn Quốc.

Tuy trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc, nhưng giờ phút này, tâm tư Diệp Lăng Phi sớm đã đặt hết lên người Trịnh Khả Nhạc. Dù sao hắn cũng là một người đàn ông bình thường, bị Trịnh Khả Nhạc quyến rũ như vậy, nếu còn có thể giữ mình không động tâm thì đúng là có vấn đề rồi. Diệp Lăng Phi sớm đã không kiềm chế nổi, hắn nhanh chóng cởi bỏ quần lót, tham lam hôn lên đôi môi của Trịnh Khả Nhạc, phía dưới cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

- A...!

Ngay sau một tiếng kêu thảm thiết của Trịnh Khả Nhạc, chợt có tiếng bước chân từ cửa phòng truyền đến, lại có giọng của Từ Oánh từ bên ngoài vọng vào:

- Khả Nhạc, em làm sao vậy?

Vừa nghe thấy giọng nói của Từ Oánh, Trịnh Khả Nhạc mặc kệ đau đớn, luôn miệng nói:

- Từ Oánh tỷ tỷ, em không sao, chị đừng vào, em… em đang có chuyện!

Từ Oánh đã sắp cầm chìa khóa mở cửa, nghe những lời này của Trịnh Khả Nhạc liền ngừng tay. Cô không biết Trịnh Khả Nhạc rốt cuộc muốn làm gì, bèn hỏi:

- Khả Nhạc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...?

- Em...!

Trịnh Khả Nhạc thật sự không biết trả lời thế nào, đúng lúc đó, lại nghe thêm một tiếng kêu của cô. Sau đó Diệp Lăng Phi nhảy dựng lên, cầm quần lót chạy vào phòng của Trịnh Khả Nhạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!