Từ Oánh trở về quá đột ngột, ngay cả Trịnh Khả Nhạc cũng không ngờ tới. Trịnh Khả Nhạc cũng biết tối nay Từ Oánh không về nhà ngủ, nhưng lúc ấy, Từ Oánh quả thật không chắc chắn với Trịnh Khả Nhạc là mình sẽ không về nhà. Trịnh Khả Nhạc đã uống rượu, dưới sự kích thích của hơi men, mới ở trong nhà thân mật với Diệp Lăng Phi. Cô nào ngờ Từ Oánh sẽ trở về, lúc này vừa nghe được giọng nói của Từ Oánh, Trịnh Khả Nhạc liền hoảng hốt, vội vàng nói:
- Chị Oánh Oánh, chị đợi một chút, đừng vào, em mở cửa cho chị ngay đây!
Trịnh Khả Nhạc nói như vậy khiến cho Từ Oánh đang đứng ở cửa sửng sốt, mới vừa rồi Từ Oánh đứng bên ngoài nghe được tiếng kêu của Trịnh Khả Nhạc từ trong phòng truyền tới, tiếng kêu kia có vẻ như rất đau đớn. Từ Oánh mới vội vàng muốn mở cửa phòng ra xem một chút, cô lo lắng Trịnh Khả Nhạc gặp phải nguy hiểm gì. Nhưng hiện giờ, nghe Trịnh Khả Nhạc nói như vậy, Từ Oánh lại cảm thấy khó hiểu, không rõ rốt cuộc thì Trịnh Khả Nhạc đang làm gì ở trong phòng. Từ Oánh cũng không mở cửa phòng ra, chỉ đứng ở bên ngoài hỏi vọng vào:
- Khả Nhạc, em làm sao vậy?
- Không... không có chuyện gì đâu, chị Oánh Oánh, chị chờ một chút, em sắp xong rồi!
Trịnh Khả Nhạc đã nói như vậy, Từ Oánh liền đứng ở bên ngoài chờ, cô vẫn không hiểu rốt cuộc Trịnh Khả Nhạc đang làm gì bên trong. Bỗng nhiên, từ trên lầu truyền đến tiếng bước chân, Từ Oánh ngẩng đầu nhìn lên phía trên lầu, liền thấy Lý Khả Hân trên người mặc áo hai dây, bên dưới mặc một chiếc váy ngắn, đang từ trên lầu bước xuống. Sau khi Từ Oánh nhìn thấy là Lý Khả Hân, cô liền quay người lại, đối diện với Lý Khả Hân.
- Từ Oánh, hôm nay tôi gọi điện cho chị mấy lần, đều không có ai nhấc máy...!
Lúc nãy Lý Khả Hân đã nói chuyện với Trịnh Khả Nhạc, nhưng cô không nhìn thấy Từ Oánh, trong lòng luôn có cảm giác không yên tâm. So với cô bé Trịnh Khả Nhạc hấp tấp bộp chộp kia, Từ Oánh đem lại cho Lý Khả Hân cảm giác an tâm hơn, vì vậy, khi cô nghe thấy giọng nói của Từ Oánh từ tầng dưới truyền lên, liền mở cửa phòng, xuống lầu xem một chút. Quả nhiên nhìn thấy Từ Oánh đang đứng ở tầng dưới, lúc này mới đi xuống lầu.
- Hôm nay điện thoại của tôi có chút vấn đề, từ sáng đến giờ không nhận được cuộc gọi nào!
Từ Oánh nghe Lý Khả Hân nói như vậy, cô mở miệng giải thích:
- Lúc đầu tôi còn không biết điện thoại di động của mình hôm nay có vấn đề, tôi còn thấy lạ, sao hôm nay lại yên bình như vậy, không có ai gọi điện cho tôi. Trước kia một ngày tôi phải nhận ít nhất hai, ba mươi cuộc gọi đến, hôm nay lại rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khó hiểu!
Từ Oánh nói tới đây, ngay cả chính cô cũng cảm thấy rất thú vị, không nhịn được bật cười. Lý Khả Hân nghe Từ Oánh giải thích như vậy, cô liền nói:
- Từ Oánh, hai ngày nữa tôi phải đi Hàn Quốc một thời gian, muốn nhờ chị cùng với Khả Nhạc chăm sóc cha mẹ tôi một chút.
Từ Oánh cười nói:
- Khả Hân, đừng khách sáo, chị cứ yên tâm đi, sau khi chị đi Hàn Quốc, tôi sẽ thường xuyên ghé qua thăm nom cha mẹ chị!
Lúc này cửa phòng mở ra, Trịnh Khả Nhạc mặt đỏ như hoa đào đứng ở trước cửa. Từ Oánh nhìn thấy vẻ mặt kiều mỵ này của Trịnh Khả Nhạc, không nhịn được hỏi:
- Khả Nhạc, mới vừa rồi sao em lại không mở cửa? Ở bên trong làm gì thế?
Trịnh Khả Nhạc ấp úng nói:
- Em... em có làm gì đâu...!
Trịnh Khả Nhạc thấy Lý Khả Hân cũng đứng ở phía sau Từ Oánh, liền chào hỏi:
- Chị Khả Hân, chị cũng ở đây à!
Lý Khả Hân nhìn thoáng qua Trịnh Khả Nhạc, thấy trên người Trịnh Khả Nhạc mặc một chiếc váy dài, nhưng lại đang mặc ngược. Lý Khả Hân thầm hiểu trong lòng, nhưng cũng không nói ra. Lý Khả Hân không phải là kẻ ngốc, nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc mặc quần áo thành dạng này, lại nghĩ tới mới vừa rồi Trịnh Khả Nhạc nói chuyện với cô mà không mở cửa, Lý Khả Hân cũng đã đoán được nguyên do của mọi chuyện, chẳng qua là, Lý Khả Hân không muốn vạch trần mà thôi. Lý Khả Hân nhẹ nhàng nói:
- Ừm, chị đến đây vẫn là vì chuyện của cha mẹ chị. Lần này chị đi Hàn Quốc vài ngày, trong lòng vẫn lo lắng cha mẹ không có ai chăm sóc, nên chị muốn nhờ hai người để ý cha mẹ chị nhiều một chút!
- Vâng, bọn em biết rồi!
Khi Trịnh Khả Nhạc nói ra những lời này, cô dường như vô thức liếc về phía phòng ngủ của mình, phải biết rằng mới vừa rồi sau khi Diệp Lăng Phi nghe được tiếng của Từ Oánh, liền trốn trong phòng ngủ của cô. Giờ phút này, Trịnh Khả Nhạc không biết Diệp Lăng Phi đang làm gì ở trong phòng ngủ, có lẽ hắn đang hy vọng cô làm cho Từ Oánh và Lý Khả Hân cùng rời đi. Trịnh Khả Nhạc trong lòng đang rối bời, cô không ngờ sẽ phát sinh ra chuyện như thế này, hiện giờ Trịnh Khả Nhạc chỉ hy vọng chuyện trước mắt sớm được giải quyết ổn thỏa. Dĩ nhiên, đây chỉ là mong muốn một chiều của cô mà thôi. Ánh mắt của Lý Khả Hân lợi hại nhường nào, rất nhanh cô đã thấy được thần sắc bối rối trong mắt Trịnh Khả Nhạc, Lý Khả Hân lập tức liền hiểu được. Cô là một người phụ nữ rất giỏi ứng biến, trong tình huống thế này, lựa chọn tốt nhất chính là rời đi, không làm cho người ta cảm thấy mình đáng ghét. Một người phụ nữ thành công nên là một người không tò mò chuyện riêng tư của người khác, không bận tâm đến những lời đồn thổi vớ vẩn, chỉ có người phụ nữ như vậy mới có thể khiến nhiều người yêu mến, cũng có thể dồn hết tinh thần và trí lực vào công việc, nhờ đó đạt được những thành tựu đáng nể. Lý Khả Hân chính là một người phụ nữ như vậy, cô nghĩ tới đây, không đợi Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh nói thêm, cô đã nói: - Giờ cũng muộn rồi, ngày mai chị còn phải qua công ty xử lý một chút chuyện, chị về nhà ngủ trước đây. Mọi người cũng nên đi ngủ sớm một chút, phụ nữ chúng ta nên biết cách quý trọng bản thân, ngủ sớm dậy sớm, tinh thần mới tốt…!
Trịnh Khả Nhạc đã hy vọng Lý Khả Hân đi về sớm một chút, chẳng qua là Trịnh Khả Nhạc không thể nói thẳng ra. Bây giờ nghe được Lý Khả Hân nói như vậy, Trịnh Khả Nhạc gần như buột miệng nói:
- A, vậy thì tốt quá...!
Trịnh Khả Nhạc vừa nói xong câu đó, lập tức hối hận, tuy trong lòng cô thật sự hy vọng rằng Lý Khả Hân đi về sớm một chút, nhưng cô cũng không nên nói như vậy. Lý Khả Hân cũng không có cảm giác gì, điều này đã nằm trong dự liệu của cô rồi. Lý Khả Hân cười nói:
- Chúc ngủ ngon!
Nói xong, Lý Khả Hân xoay người, cất bước lên lầu. Từ Oánh nhìn thấy Lý Khả Hân lên lầu rồi, cô mới quay mặt sang, đầu tiên là chăm chú nhìn Trịnh Khả Nhạc một lúc. Mới vừa rồi cũng không phải là cô không nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc mặc ngược quần áo, chẳng qua là lúc đó ở trước mặt Lý Khả Hân, Từ Oánh cũng không tiện hỏi. Từ Oánh không hỏi chuyện Trịnh Khả Nhạc, mà cất bước đi vào, Trịnh Khả Nhạc cũng vội vàng quay lại, thuận tay đóng cửa phòng.
- Khả Nhạc, vừa rồi em làm sao vậy?
Từ Oánh vừa đi vào, liền để túi xách xuống, cô liếc qua quần áo của Trịnh Khả Nhạc, nói:
- Quần áo của em mặc ngược rồi!
- Á...!
Trịnh Khả Nhạc vừa nghe được những lời này của Từ Oánh, cô mới nhận ra rằng mới vừa rồi vì quá hoảng hốt, nên không để ý đến quần áo của mình đã mặc ngược. Mặt Trịnh Khả Nhạc ửng hồng, cô hoảng hốt giải thích:
- Chuyện này... chuyện này...!
Ngay khi Trịnh Khả Nhạc đang không biết nên giải thích như thế nào cho Từ Oánh, cửa phòng Trịnh Khả Nhạc đột nhiên mở ra, Diệp Lăng Phi đã ăn mặc chỉnh tề từ trong phòng bước ra. Từ Oánh vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, liền hiểu ra mọi chuyện. Từ Oánh vội vàng nói:
- Giám đốc Diệp, tôi không nghĩ tới lại gặp anh ở chỗ này...!
Da mặt của Diệp Lăng Phi cũng đủ dày. Mặc dù việc tốt của hắn bị Từ Oánh phá hỏng, nhưng Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy lúng túng gì cả, hắn cười nói:
- Từ Oánh, cô không cần gọi như vậy, hiện giờ tôi đã không phải là giám đốc của cô rồi, cô cứ gọi tôi là Diệp Lăng Phi là được. Ừm, tối hôm nay tôi, Khả Nhạc với cả Lộ Tuyết cùng ra ngoài uống rượu, Khả Nhạc uống hơi nhiều, vậy nên tôi mới đưa cô ấy về!
Trịnh Khả Nhạc vừa nghe thấy vậy, liền vội vàng phụ họa:
- Đúng, đúng, đúng, hôm nay em uống nhiều quá, may mà có anh Diệp!
Từ Oánh đâu phải kẻ ngốc, nhìn cảnh này là cô đã hiểu ra mọi chuyện. Từ Oánh cũng không vạch trần, nếu Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đều đã cố tình giả ngốc, vậy thì cô cũng làm vậy, cô nói:
- À, thì ra là vậy, tôi còn đang thắc mắc vì sao giám đốc Diệp lại ở chỗ này cơ! - Tôi thấy thời gian cũng không còn sớm nữa, tôi về trước đây!
Diệp Lăng Phi nói rồi liền đi ra cửa, Trịnh Khả Nhạc nhìn thấy Diệp Lăng Phi muốn đi, vội vàng nói:
- Anh Diệp, để em tiễn anh!
Nói xong, Trịnh Khả Nhạc đuổi theo Diệp Lăng Phi đến cửa phòng, Từ Oánh vừa nhìn tình cảnh này, liền biết ý đi về phía phòng ngủ của mình. Trịnh Khả Nhạc đuổi theo Diệp Lăng Phi đến cửa, cô ôm Diệp Lăng Phi, đôi môi hồng kề sát tai Diệp Lăng Phi, thầm thì:
- Anh Diệp, lúc nãy em đau quá