Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1352: CHƯƠNG 1352: ÁC MỘNG!(2)

Diệp Lăng Phi vừa nghe câu nói đầy mập mờ của Trịnh Khả Nhạc, lửa dục trong lòng lại bùng lên, bàn tay to không nhịn được mà bóp lên bờ mông tròn trịa của cô một cái, nói:

- Khả Nhạc, đi theo anh lên xe, anh đưa em tìm một chỗ nhé?

Trịnh Khả Nhạc cắn chặt môi, nhưng rồi lại thả lỏng, khẽ khàng nói:

- Như vậy không tốt, quá… quá vội vàng rồi, Diệp đại ca, mọi người đều nói lần đầu tiên của con gái rất quan trọng, em… em hy vọng Diệp đại ca có thể chuẩn bị cho em một buổi hẹn hò khiến em cả đời không quên được…!

Ý tứ trong lời của Trịnh Khả Nhạc đã quá rõ ràng, nếu Diệp Lăng Phi vẫn không hiểu thì đúng là đồ ngốc. Diệp Lăng Phi gật đầu, đáp ứng:

- Được thôi, vậy chờ anh giải quyết xong mọi việc, anh sẽ chuẩn bị cho em một buổi hẹn hò lãng mạn khó quên, đồng thời tặng em một món quà khiến em nhớ mãi không quên.

Tuy Diệp Lăng Phi không nói rõ món quà hắn muốn tặng là gì, nhưng như vậy cũng đủ khiến Trịnh Khả Nhạc thỏa mãn. Cô biết, một khi Diệp Lăng Phi đã hứa thì nhất định sẽ làm được. Tối nay, quả thực Trịnh Khả Nhạc đã uống hơi nhiều, men say khiến cô không kìm được lòng mình, nhưng thật ra, cô cũng hy vọng lần đầu tiên của mình sẽ là một kỷ niệm đẹp của tuổi xuân, chứ không muốn nó qua đi một cách dễ dàng như vậy.

Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc tách ra, ngay khi hắn định xuống lầu thì nghe thấy trên lầu có người nhẹ nhàng ho khan một tiếng. Vừa nghe tiếng ho, hắn đã đoán được đó là ai. Diệp Lăng Phi định lên lầu thì đã thấy Lý Khả Hân từ trên đi xuống. Lý Khả Hân đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

- Em đưa anh xuống lầu!

Diệp Lăng Phi hơi khựng lại, rồi gật đầu, cùng Lý Khả Hân đi xuống. Vừa xuống đến nơi, hắn đã nghe Lý Khả Hân nói:

- Em còn đang thắc mắc sao chiếc xe dưới nhà trông quen thế, giờ thì em biết của ai rồi!

Những lời này của Lý Khả Hân khiến Diệp Lăng Phi không biết đáp lại ra sao. Hắn nghe ra được Lý Khả Hân đã phát hiện quan hệ giữa hắn và Trịnh Khả Nhạc, trong lúc còn đang nghĩ cách trả lời, hắn đã thấy Lý Khả Hân quay sang phía mình. Thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi, Lý Khả Hân bật cười:

- Được rồi, Diệp Lăng Phi, anh không cần lo lắng đâu, em có phải vợ anh đâu mà quản chuyện anh có bao nhiêu cô gái bên ngoài. Nói đúng ra, người phiền não nhất phải là Bạch Tình Đình, vợ của anh mới phải. Ai có người chồng như anh chắc phải lo lắng cả ngày, ai biết được lúc nào anh lại đi tìm người phụ nữ khác, lòng dạ sao yên được!

Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói vậy liền mỉm cười, nhìn cô và nói:

- Khả Hân, em đang ghen phải không?

- Em ghen?

Lý Khả Hân nghe vậy thì như thể nghe được chuyện gì rất buồn cười, cô khẽ cười lên, nhìn Diệp Lăng Phi, lắc đầu nói:

- Diệp Lăng Phi, anh nghĩ em đang ghen à?

- Đương nhiên là có!

Diệp Lăng Phi nói không chút khách khí:

- Trong mắt anh, bộ dạng vừa rồi của em chính là đang ghen. Nhưng mà, Khả Hân à, anh hiểu trong lòng, chuyện này đều do anh, là anh đã khiến mọi thứ ngày càng rối tung lên!

Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô vẫy tay về phía hắn:

- Thôi được rồi, Diệp Lăng Phi, em không muốn thảo luận với anh chuyện này nữa. Hai ngày nữa em phải đi Hàn Quốc rồi, anh có cần em mua gì về không?

- Chỉ cần em an toàn trở về là đủ rồi, những thứ khác anh không cần!

Lời này của Diệp Lăng Phi nghe thì sến súa, nhưng lọt vào tai Lý Khả Hân lại ngọt ngào vô cùng. Lý Khả Hân tỏ vẻ thân mật, khẽ đẩy vào ngực Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:

- Em biết là anh dẻo miệng mà, Diệp Lăng Phi, đàn ông như anh chỉ giỏi dỗ ngọt phụ nữ thôi, em thật không biết phải nói anh thế nào nữa, tên lừa đảo nhà anh!

- Vậy thì không cần nói nữa!

Diệp Lăng Phi kéo Lý Khả Hân vào lòng.

........................

Khi Diệp Lăng Phi lái xe về đến nhà, biệt thự đã tắt đèn. Hắn rón rén mở cửa, trở về phòng ngủ. Sợ đánh thức Bạch Tình Đình, ngay cả động tác thay quần áo cũng rất nhẹ nhàng. Khi Diệp Lăng Phi tắm xong, quay lại giường, vừa mới lật chăn lên đã thấy Bạch Tình Đình xoay người lại.

- Chồng ơi, sao anh về muộn thế!

Giọng nói của Bạch Tình Đình truyền vào tai Diệp Lăng Phi. Hắn không ngờ cô vẫn chưa ngủ, bèn lên giường ôm lấy cô, khẽ nói:

- À, là… là đi uống rượu với bạn, uống hơi lâu. Tình Đình, lần sau anh nhớ rồi, sẽ không uống nhiều như vậy nữa. Ừm, Tình Đình, ngủ sớm đi, muộn rồi, không phải mai em còn phải đến công ty sao?

Bạch Tình Đình nói:

- Chồng, tối nay anh đã đi đâu?

Khi Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình hỏi câu này, chẳng hiểu sao lòng hắn chợt dấy lên một dự cảm không lành. Hắn vốn đang lo bị Bạch Tình Đình phát hiện chuyện tối nay đi hát với Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc. Suy nghĩ của Diệp Lăng Phi rất đơn giản, cứ giấu đi trước đã, nói dối cô một chút. Trước đây hắn vẫn thường làm vậy và lần nào cũng thành công, lâu dần hắn cho rằng chỉ cần mình nói dối vài câu thì chuyện lớn đến đâu cũng có thể giấu được. Nghĩ vậy, hắn mở miệng nói:

- Vợ à, không có gì đâu, không phải anh vừa nói với em rồi sao? Là đi uống rượu, ừm, đi bar uống rượu!

Diệp Lăng Phi nói rồi ghé môi lên gò má trắng nõn của Bạch Tình Đình, hôn mạnh một cái:

- Vợ à, em đừng nghĩ nhiều, ừm, ngủ sớm đi!

Nhưng Bạch Tình Đình không muốn ngủ, cô đột nhiên ngồi dậy. Cô không bật đèn, chỉ ngồi trên giường và nói:

- Chồng, em vừa mơ một giấc mơ, mơ thấy anh đi uống rượu với người phụ nữ khác, rồi em đến, anh lại chẳng thèm để ý đến em. Em sợ lắm, em lo chồng em thật sự…!

Phần sau Bạch Tình Đình không nói ra, nhưng cô đã nói đến nước này thì Diệp Lăng Phi cũng hiểu được ẩn ý. Hắn ngồi dậy, choàng tay ôm lấy cô, nói:

- Tình Đình, em đừng nghĩ lung tung nữa được không, mơ thì cũng chỉ là mơ thôi, đâu phải sự thật. Không phải anh đang ở ngay trước mắt em đây sao?

Bạch Tình Đình khẽ thở dài:

- Chồng, em cũng không biết tại sao, dạo này cứ hay mơ những giấc mơ như vậy, đến chính em cũng thấy mệt mỏi. Chồng, em chỉ muốn biết tối nay anh đã đi đâu, đi cùng ai thôi, không có ý gì khác đâu!

- Thật ra… là… là Trương Lộ Tuyết!

Diệp Lăng Phi nói:

- Anh đi uống rượu với Trương Lộ Tuyết và một đồng nghiệp khác, bởi vì… bởi vì… bởi vì nữ đặc công kia muốn tấn công Trương Lộ Tuyết!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình ngẩn ra, “à” một tiếng, dường như không mấy tin tưởng lời hắn nói. Diệp Lăng Phi nghe cô chỉ “à” một tiếng, trong lòng cảm thấy có chuyện không hay, bèn cố gắng giải thích:

- Vợ, hôm nay không phải có một người phụ nữ đến tòa nhà Quốc Tế Thế Kỷ sao!

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, chuông điện thoại trong túi quần hắn vang lên, vừa lúc cắt ngang lời hắn. Hắn quay sang cười áy náy với Bạch Tình Đình:

- Vợ, anh xem ai gọi đã!

Diệp Lăng Phi nói rồi bước xuống giường, hắn không bật đèn, mò mẫm trong bóng tối lấy điện thoại từ trong túi quần ra. Ngay khi nhìn thấy tên người gọi đến, lòng hắn hơi do dự, thầm nghĩ sao nửa đêm nửa hôm cô nàng Mộ Văn này lại gọi cho mình. Nhưng cô đã gọi đến thì hắn cũng đành phải nghe máy, xem rốt cuộc cô nàng này muốn nói gì. Nghĩ vậy, hắn bắt máy, và khi nghe xong những gì Mộ Văn nói, hắn không nén được phấn khích mà reo lên:

- Thật vậy sao, thế thì tốt quá rồi! Mộ Văn, lần này tôi nhất định phải cảm ơn cô rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!