Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1386: CHƯƠNG 1386: CHÌA KHÓA (2)

“Diệp đại ca, chúng ta liệu có lạc đường không?”

Đường Hiểu Uyển vừa hỏi câu đó xong cô lại vội vàng giải thích:

“Diệp đại ca, không phải em nghi ngờ anh, em chỉ là…”

Diệp Lăng Phi không đợi Đường Hiểu Uyển nói hết câu, hắn cắt ngang lời cô:

“Có người!”

Diệp Lăng Phi vừa nói xong, Đường Hiểu Uyển sợ mất vía. Cô không hề có tâm lý chuẩn bị, bất thình lình nghe Diệp Lăng Phi nói “có người” khiến cô giật mình ngẩng đầu nhìn về phía trước xe. Quả nhiên, một người đang nằm dưới đất. Dù mặt trời đã lặn nhưng trời vẫn chưa tối hẳn, đủ sáng để nhìn rõ người đó. Người đầy máu. Đường Hiểu Uyển vừa nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó liền há hốc mồm. Diệp Lăng Phi thấy người đó lăn đến, hắn vội vàng đạp phanh. Hắn ra hiệu bảo Đường Hiểu Uyển ở trong xe, không nên đi xuống. Diệp Lăng Phi tháo dây an toàn, mở cửa xe bước xuống. Con đường này có rất ít xe qua lại. Lúc này không hề có chiếc xe nào đi qua. Cho dù bản lĩnh Diệp Lăng Phi tài giỏi đến mấy, gặp phải trường hợp này hắn cũng phải thận trọng cảnh giác. Hắn sợ nếu bản thân có chút sơ suất nào đó thì sẽ gặp phải rắc rối lớn. Xã hội bây giờ rất loạn, trước đây rất nhiều người muốn làm người tốt, làm chuyện tốt, nếu trên đường có những chuyện như người già bị ngã chẳng hạn sẽ có rất nhiều người ra tay giúp đỡ nhưng từ sau vụ án Bành Vũ ở Nam Kinh, hệ thống đạo đức này ít nhất đã đi lùi hai mươi, ba mươi năm. Sức ảnh hưởng của vụ án đó quá lớn, đến mức cho đến tận bây giờ người ta vẫn còn bàn tán xôn xao về ảnh hưởng của nó đối với xã hội.

Ảnh hưởng trực tiếp mà vụ án này tạo nên đó là sau này khi người ta gặp người già bị ngã không dám đỡ dậy, đó là một chuyện rất đáng sợ. Không phải không có người muốn làm người tốt, làm việc tốt, chỉ là mọi người đều sợ hãi, lo lắng sẽ lại trở thành một Bành Vũ khác. Đã từng xảy ra một chuyện, một cụ già bị ngã, nói với mọi người xung quanh là tự mình bị ngã, không liên quan đến mọi người xung quanh. Chuyện này vốn là một chuyện rất đáng buồn. Năm đó, quan tòa ở khu Cổ Lầu, Nam Kinh xét xử vụ án ấy, bất luận là xuất phát từ mục đích nào mà đưa ra phán quyết, đều vì vụ án Bành Vũ mà khiến mọi người ghi nhớ mãi trong lòng.

Chính vì nguyên nhân đó mới khiến xã hội bây giờ xuất hiện hiện tượng ấy: chuyện không liên quan đến mình thì nên tránh xa. Điều này không thể không nói là một điều đáng buồn trong xã hội. Diệp Lăng Phi cũng không phải là người thích quản chuyện của người khác. Quan trọng nhất là con đường này rất ít xe qua lại, ai mà biết được liệu có người gài bẫy ở đây hay không. Diệp Lăng Phi không thể không cẩn thận một chút.

Sau khi Diệp Lăng Phi xuống xe, hắn không định đi tới đó ngay mà đi xung quanh xem xét một chút. Cách con đường này không xa là một khu vực đang bị dỡ bỏ, cửa sổ kính của mấy khu nhà cũ đều không còn nữa, những người sống ở đây có lẽ đều đã dọn đi hết rồi. Bên đường chỉ còn lại một đống đổ nát, nếu từ khu nhà cũ đó đến đây thì rất đơn giản chỉ cần lăn xuống là được. Khu đất hoang này đã được đưa vào khu vực quy hoạch, chỉ là đang tiến hành thi công mà thôi. Xung quanh khu đất hoang này đã dựng lên một số lều tạm đơn giản.

Diệp Lăng Phi xem xét khu vực xung quanh xong, hắn xác định kẻ trên người đầy máu kia lăn ra từ khu nhà đổ nát. Diệp Lăng Phi không chắc chắn rốt cuộc kẻ kia còn sống hay chết. Hắn cẩn thận từ từ bước tới. Đường Hiểu Uyển ngồi trong xe, cô không yên tâm nhìn ra bên ngoài, Đường Hiểu Uyển rất căng thẳng. Cô thật sự rất lo lắng kẻ trên người đầy máu kia sẽ đột nhiên chồm dậy, nếu như vậy cô nhất định sẽ sợ đến mức kêu ầm lên.

Diệp Lăng Phi đi đến chỗ người đàn ông đầy máu nằm phía trước. Hắn không dùng tay mà dùng chân chạm vào kẻ đó. Không ngờ, vừa mới chạm vào bèn nghe thấy kẻ đó khẽ kêu cứu, cánh tay phải đầy máu của gã ta cũng giơ lên, trong tay còn cầm một chùm chìa khóa. Diệp Lăng Phi vừa thấy cảnh tượng đó, cho dù hắn không muốn quản chuyện này cũng phải quản. Hắn cúi người xuống đỡ gã kia dậy. Đúng lúc đó, miệng gã ta phun ra máu tươi, phun thẳng vào người Diệp Lăng Phi. Quần áo trên người Diệp Lăng Phi coi như bỏ đi rồi, nhưng hắn không có tâm trạng nào đi quan tâm đến chúng. Theo kinh nghiệm của Diệp Lăng Phi, gã đàn ông này mười phần là đã bị thương vào nội tạng rồi, cho dù đưa đến bệnh viện cũng khó mà cứu được. Nhưng bây giờ hắn cũng chỉ còn cách thử thôi. Đúng lúc Diệp Lăng Phi bế gã kia lên xe thì thấy gã ta giơ chùm chìa khóa ở tay lên, ấn vào một trong những chiếc chìa khóa, miệng nói từng chữ không rõ ràng:

“Ngọc… ngọc…”

Gã nói liền vài tiếng cũng không rõ ra cái gì rồi lại nôn ra máu, sau đó bèn gục đầu xuống. Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng đó của gã ta bèn cau mày, đặt ngón tay vào dưới mũi gã. Không hề cảm thấy có hơi thở, sờ vào mạch đập cũng không còn nữa.

Diệp Lăng Phi xác định gã đàn ông này thực sự đã chết rồi, cho dù hắn đưa gã ta đến bệnh viện cũng không thể cứu được nữa. Diệp Lăng Phi vứt xác gã đàn ông xuống đất, rồi lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Triệu. Điện thoại kết nối xong, Diệp Lăng Phi chỉ nói vài câu:

“Tiểu Triệu, ở đây có án mạng, cậu dẫn người đến đây một chút. Nhớ thông báo cho trung tâm cấp cứu. Ồ, nhân tiện mang cho anh bộ quần áo, quần áo thế nào cũng được, chỉ cần mặc được là được.”

Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với Tiểu Triệu xong, hắn liếc nhìn vết máu trên người, khẽ lắc đầu: “Xem ra con người không nên quá tốt bụng, làm người tốt thì sẽ chuốc lấy phiền phức.” Diệp Lăng Phi cầm chùm chìa khóa trên tay, đó là chùm chìa khóa mà gã đàn ông đầy máu ban nãy đưa cho hắn, đặc biệt là chiếc chìa khóa mà gã ta chỉ cho Diệp Lăng Phi trước khi chết. Diệp Lăng Phi thấy bên trong nhất định có vấn đề, nếu không gã đó trước khi chết cũng không dặn dò lại chuyện này. Diệp Lăng Phi lật qua lật lại chiếc chìa khóa đó cũng không cảm thấy có chỗ nào bất thường.

“Diệp đại ca!”

Tiếng của Đường Hiểu Uyển từ trong xe vọng ra. Cô không đi ra mà thò đầu qua cửa xe gọi Diệp Lăng Phi:

“Diệp đại ca, em hơi sợ khi nào chúng ta sẽ đi?”

Khi Đường Hiểu Uyển nói, Diệp Lăng Phi bèn quay người lại. Khi cô nhìn thấy trên người hắn có máu tươi, cô ta trợn tròn mắt. Diệp Lăng Phi cởi áo khoác ngoài ra, quấn quần áo lại với nhau rồi đi đến trước xe.

“Hiểu Uyển, đợi một lát, anh đã gọi điện cho cảnh sát đến giải quyết chuyện này rồi.” Diệp Lăng Phi vứt quần áo vào cốp xe sau, rồi đi về phía trước xe, mở cửa xe lên xe. Hắn lấy thuốc lá ra châm một điếu rồi nhìn kẻ khắp người đầy máu nằm cách xe không xa, nói:

“Hy vọng khi bác sĩ đến còn có thể cứu được gã ta.”

Diệp Lăng Phi biết Đường Hiểu Uyển nhát gan, nếu bây giờ hắn nói với cô rằng gã kia đã chết, nói không chừng cô sẽ vô cùng sợ hãi, thậm chí trong lòng sẽ bị ám ảnh về chuyện này. Diệp Lăng Phi suy nghĩ đến những chuyện đó nên mới nói dối rằng gã kia vẫn chưa chết.

Đường Hiểu Uyển cho là thật, cô nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:

“Diệp đại ca, vậy sao chúng ta không đưa gã ta đến bệnh viện?”

“Hiểu Uyển, em nghĩ xem, bây giờ tình hình giao thông ở đây không được tốt, hơn nữa anh cũng không quen thuộc địa hình ở đây.”

Diệp Lăng Phi đã nói dối với Đường Hiểu Uyển rồi thì đành nói dối tiếp, hắn không muốn cô vì biết gã kia đã chết mà cảm thấy sợ hãi. Hắn nói:

“Nhỡ chúng ta làm lỡ thời gian cứu gã ta thì làm thế nào? Anh đã gọi cho trung tâm cấp cứu rồi, bọn họ sẽ đến đây nhanh nhất có thể. Những người ở trung tâm cấp cứu rất có kinh nghiệm, bọn họ biết làm thế nào để giải quyết những trường hợp này, cũng sẽ kịp thời cấp cứu cho gã ta. Hiểu Uyển, em thấy có đúng không?”

Đường Hiểu Uyển vừa nghe, cảm thấy Diệp Lăng Phi nói rất đúng, cô nói:

“Diệp đại ca, anh nói cũng đúng, chúng ta quả thực không nên hành động bừa bãi.”

Đúng lúc Đường Hiểu Uyển đang nói, đột nhiên có mấy người từ khu nhà đổ nát chạy đến. Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đang nói chuyện, ban đầu hắn không chú ý, đến khi để ý thì mấy người kia đã chạy đến rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!