Diệp Lăng Phi không ngờ trên đường lại gặp phải chuyện thế này. Bình thường hắn ít khi làm người tốt, vậy mà hôm nay thử làm một lần lại vướng vào rắc rối lớn không ngờ.
Hắn không biết gã kia rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì, càng không rõ tại sao gã ta lại đưa chiếc chìa khóa đó cho hắn, chưa kể đến việc chiếc chìa khóa dùng để làm gì, Diệp Lăng Phi hoàn toàn mù tịt.
Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, còn đang băn khoăn rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì thì thấy mấy kẻ đang chạy đến. Hắn nhìn qua, không hề quen biết ba kẻ đó. Diệp Lăng Phi cảm giác như thể ba kẻ kia có liên quan đến gã đã chết.
Diệp Lăng Phi thấy ba kẻ kia chạy đến, bèn vội vàng lao thẳng đến bên thi thể. Hắn cau mày, nếu để bọn chúng mang cái xác đi, hắn sẽ không thể làm rõ được chiếc chìa khóa trong tay dùng để làm gì. Diệp Lăng Phi không thể khoanh tay đứng nhìn bọn chúng mang cái xác đi. Nghĩ đến đây, hắn mở cửa xe bước xuống, đi về phía ba kẻ kia và nói:
- Chúng mày làm gì vậy?
- Không liên quan gì đến mày, đừng có can thiệp vào.
Một trong những gã đàn ông nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, bèn hướng về phía hắn khoa tay múa chân, ý bảo Diệp Lăng Phi đừng can thiệp vào chuyện của người khác. Diệp Lăng Phi đâu thèm để ý đến gã, hắn rảo bước đi tới. Lúc đó, ba gã đàn ông vừa mới ngồi xổm xuống, đang xác định thân phận của gã đàn ông nằm dưới đất. Khi bọn chúng xác nhận người này chính là kẻ mà bọn chúng đang tìm, bọn chúng bèn thở phào nhẹ nhõm.
Gã đàn ông khắp người đầy máu này chính là Chu Ba. Chu Ba bị đánh đến mức thoi thóp, gã bị bọn chúng vứt lại trong phòng. Ba kẻ chịu trách nhiệm trông nom gã đã lơ là cảnh giác, không ngờ rằng Chu Ba lại có thể trốn ra ngoài. Khi bọn chúng phát hiện ra thì đã mất dấu Chu Ba. Ba bọn chúng chỉ còn cách dựa vào vết máu trên đất để đi tìm Chu Ba, nhờ đó mới đuổi theo đến tận đây.
Khi bọn chúng xác định Chu Ba ở trước mặt, bèn thở phào nhẹ nhõm. Còn Chu Ba sống hay chết, bọn chúng không hề quan tâm, chỉ cần có thể đưa Chu Ba quay về cho dù là thi thể cũng được, những chuyện còn lại bọn chúng không cần phải quan tâm. Đó là suy nghĩ thực sự trong đầu bọn chúng. Nhưng bọn chúng không ngờ lại gặp Diệp Lăng Phi ở đây. Theo thói quen, bọn chúng cho rằng chỉ cần dọa một chút thì sẽ chẳng ai dám quản chuyện bao đồng nữa. Nào ngờ, Diệp Lăng Phi lại là loại rất thích quản chuyện bao đồng. Chưa gào lên với Diệp Lăng Phi thì còn đỡ, vừa mới gào lên đã thấy hắn rảo bước đi tới, cơ bản không thèm để ý đến ba kẻ kia.
- Mày đứng lại, chuyện ở đây không liên quan gì đến mày.
Một trong ba gã kia, một gã khá cao thấy Diệp Lăng Phi đi tới bèn thò tay phải ra chỉ về phía hắn, ý không cho phép hắn đi tiếp. Diệp Lăng Phi thấy gã kia chỉ vào mình bèn nói:
- Sao lại không liên quan đến tao? Dưới đất có người bị thương, cần phải báo cảnh sát, chúng mày là ai?
Gã đàn ông cao lớn kia nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, gã trừng mắt quát:
- Không liên quan gì đến mày, đừng có quản chuyện bao đồng, cút ngay khỏi đây nếu không…
Vừa nói, tay phải gã nắm chặt lại, mạch máu trên tay nổi lên trông rất đáng sợ. Diệp Lăng Phi cố nhịn không thèm để ý đến gã, hắn đi đến trước mặt gã đàn ông kia, đặt tay lên nắm đấm của gã, hừ lạnh lùng nói:
- Cái trò này không có tác dụng với tao đâu. Tao thật sự rất muốn xem, nếu tao không cút đi, mày định làm gì tao?
Câu nói của Diệp Lăng Phi giống như cố ý khiêu khích vậy. Gã đàn ông kia nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, tay gã nắm chặt lại, hai con ngươi trừng lên nhìn Diệp Lăng Phi, từ mũi gã có tiếng thở phì phò. Không nói thêm câu nào, ngay lúc Diệp Lăng Phi giơ tay ra trước mặt, gã ta đã vung nắm đấm đánh về phía đầu hắn.
- Vụt…
Nắm đấm giống như một chiếc búa sắt nhỏ, mang theo tiếng gió đánh về phía Diệp Lăng Phi. Nhìn thân thủ của gã, rõ ràng gã là một kẻ thường xuyên đánh nhau, rất có kinh nghiệm trong thực chiến.
Đánh nhau là chiến đấu thực sự, không để ý đến những thứ phù phiếm như chiêu thức, kỹ thuật. Những thứ đó chỉ dùng để phô diễn, khi chiến đấu thực sự chỉ cần đánh đối phương ngã xuống là được rồi. Bất luận dùng cách nào, chỉ cần đánh ngã đối phương là được, đó chính là thắng lợi. Đó chính là sự tàn khốc trong thực chiến. Gã đàn ông kia rất có kinh nghiệm trong chuyện này, không nói thêm lời nào với Diệp Lăng Phi, đột nhiên ra tay tấn công.
Động tác của gã đàn ông kia rất nhanh nhưng động tác của Diệp Lăng Phi còn nhanh hơn gã ta. Dường như cùng lúc đó, tay Diệp Lăng Phi cũng đã động thủ. Gã đàn ông kia ở trước mặt Diệp Lăng Phi giống như một con cừu non nớt chờ người dắt đi, không một chút sức lực phản kháng. Khi nắm đấm của gã còn cách mặt Diệp Lăng Phi chưa đến 5 cm, thì nắm đấm của Diệp Lăng Phi đã giáng thẳng xuống cằm gã. Một tiếng "ui ya" kêu lên thảm thiết, từ miệng gã phun ra máu, máu tươi cùng với chiếc răng bị đánh gãy cùng phun ra ngoài.
- Rầm…
Ngay lập tức, gã đàn ông kia ngã nhào xuống đất, sau đó lại nôn ra máu. Trong máu tươi còn có chiếc răng trắng bóc bị gãy ra, trên chiếc răng đó còn thấm đẫm máu tươi nóng hổi, trông rất đáng sợ.
Gã đàn ông kia bị Diệp Lăng Phi đánh ngã xuống đất, hai gã đàn ông còn lại trố tròn mắt. Bọn chúng còn chưa kịp biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, bọn chúng thấy kẻ vừa đến này quá mạnh, nhất thời không biết phải làm sao!
- Cảnh sát sẽ đến đây ngay.
Diệp Lăng Phi đánh ngã gã đàn ông cao to xuống đất, tay trái hắn xoa vào tay phải rồi rảo bước đến trước mặt gã đàn ông cao to vừa bị hắn một đấm đánh ngã, giơ chân phải lên, đá mạnh vào mặt gã khiến gã kêu lên thảm thiết. Diệp Lăng Phi không để ý đến tiếng kêu thảm thiết của gã, hắn quay mặt về phía hai gã đàn ông còn lại nói:
- Bây giờ chúng mày nói cho tao biết, chúng mày rốt cuộc là ai?
Hai gã đàn ông kia nhìn nhau, đột nhiên rút dao trên người ra. Con dao sáng loáng vừa rút ra, Diệp Lăng Phi lại hừ lạnh lùng nói:
- Như thế còn được, nếu không tao lại không có cơ hội cho chúng mày đổ máu.
Khi Diệp Lăng Phi nói, hắn lùi về phía sau một bước, cách hai gã kia xa thêm một chút. Diệp Lăng Phi tay không, không hề có vũ khí, hắn không thể hiện bất kỳ thế thủ nào mà chỉ tùy tiện đứng đó trước mặt hai gã kia.
Lúc này, Diệp Lăng Phi không cầm bất cứ thứ gì, ngược lại khiến hai gã kia có phần sợ hãi. Khi đánh nhau, điều đáng sợ nhất chính là sự do dự, không quyết đoán như thế này. Càng do dự, không quyết đoán càng làm tăng thêm áp lực tâm lý. Hai gã đàn ông kia mặc dù cầm dao trên tay nhưng từ đầu đến cuối lại không dám xông đến. Diệp Lăng Phi lúc này lại lấy thuốc lá ra châm thuốc hút.
Gã đàn ông bị Diệp Lăng Phi đánh ngã nằm dưới đất, tay bịt miệng, gào lên từng chữ với hai gã đồng bọn đang do dự của mình:
- Chúng mày còn nhìn gì nữa, còn không động thủ? Nếu anh Tôn biết thì chúng ta sẽ tiêu đời!
Hai gã đàn ông kia nghe thấy, người chúng run rẩy, dường như rất sợ hãi gã được gọi là anh Tôn. Sau đó, hai bọn chúng cầm dao xông về phía Diệp Lăng Phi.
Con dao sáng loáng trước mặt Diệp Lăng Phi đi theo đường vòng cung, đâm thẳng vào mặt hắn. Hai mắt Diệp Lăng Phi như có điện, ánh mắt liếc qua hai con dao, chân trái lùi lại một bước dài, người hắn quay sang trái. Hai con dao đi qua bên cạnh người Diệp Lăng Phi, đúng lúc người của hai gã đó lao về phía trước. Hai tay Diệp Lăng Phi đã giơ lên, bèn nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết. Con dao trong tay của một trong hai gã đó bị Diệp Lăng Phi đâm vào người gã kia. Gã đàn ông đó bị đâm vào vai, miệng kêu lên thảm thiết. Gã đàn ông cầm dao còn lại nhìn Diệp Lăng Phi, đột nhiên gã không cần con dao trên tay, lùi về sau bỏ chạy. Gã đàn ông còn lại bị thương ở vai cũng không để ý đến chuyện khác nữa, cũng quay người bỏ chạy. Như thế, chỉ còn lại một gã đàn ông bị Diệp Lăng Phi đánh vào cằm. Gã bị Diệp Lăng Phi đánh gãy răng, nôn ra máu. Ban nãy cú đấm của Diệp Lăng Phi rất mạnh, trong nháy mắt đánh cho gã ta hoa mày chóng mặt. Gã thấy hai kẻ đi cùng đã chạy mất rồi, gã cũng muốn đứng lên nhanh chóng rời khỏi chỗ này, chỉ là vừa mới đứng dậy thì lại bị Diệp Lăng Phi đá ngã xuống đất.
❖ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ❖