Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1388: CHƯƠNG 1388: AI LÀ KẺ RA LỆNH?

Diệp Lăng Phi đá rất mạnh, gã kia bị Diệp Lăng Phi đạp ngã, đầu đập xuống đất, kết quả lập tức bất tỉnh. Diệp Lăng Phi không ngờ hắn vừa đạp một cái là gã kia đã ngã xuống rồi, hắn còn hơi lo cú đá đó của mình khiến gã ta mất mạng.

Diệp Lăng Phi vội vàng đi đến trước mặt gã đàn ông kia, sau khi xác định gã đó chưa chết Diệp Lăng Phi mới yên tâm. Hắn đứng lên lẩm bẩm: "Mày đừng có chết đấy, tao còn muốn hỏi mày rốt cuộc chuyện này là thế nào. Nếu mày chết thì tao biết giải quyết kiểu gì đây?"

Đường Hiểu Uyển vẫn không dám xuống xe. Cô ta nhìn Diệp Lăng Phi một mình đánh cho ba kẻ kia phải bỏ chạy mới dám mở cửa xe, nhưng rồi lại đóng sập vào. Nhìn thấy kẻ đầy máu nằm dưới đất, Đường Hiểu Uyển sợ hãi không dám xuống xe, đành ở lại trong xe.

Diệp Lăng Phi cầm điếu thuốc trên tay không vội lên xe. Hắn đứng ở ngoài xe hút hết điếu thuốc rồi mới lên. Đường Hiểu Uyển ngồi trong xe cảm thấy đầy bất an. Trước đó Diệp Lăng Phi đã nói với Đường Hiểu Uyển rằng gã đàn ông kia bị thương chứ chưa chết, nhưng Đường Hiểu Uyển nhìn hồi lâu vẫn không thấy gã đàn ông kia có động tĩnh gì. Điều đó khiến Đường Hiểu Uyển cảm thấy vô cùng bất an, cô ta lo lắng gã đàn ông kia đã chết rồi.

Đường Hiểu Uyển lại liếc nhìn về phía gã đàn ông kia, nói:

– Diệp đại ca, gã đàn ông kia lâu lắm rồi mà vẫn không có động tĩnh gì. Diệp đại ca, anh nói xem liệu gã ta có làm sao không?

Diệp Lăng Phi biết gã đàn ông kia đã chết, nhưng hắn không nói với Đường Hiểu Uyển. Diệp Lăng Phi làm như vậy chỉ vì lo lắng Đường Hiểu Uyển sẽ sợ hãi. Nghe Đường Hiểu Uyển hỏi hắn như vậy, Diệp Lăng Phi bèn cười nói:

– Hiểu Uyển, chuyện này em không cần lo, em cũng không phải nhân viên y tế cấp cứu. Nếu bây giờ em giúp chỉ khiến sự việc càng thêm gay go. Hiểu Uyển, em phải tin lời anh.

Đường Hiểu Uyển gật đầu: – Diệp đại ca, đương nhiên em tin lời anh rồi.

Diệp Lăng Phi nghe Đường Hiểu Uyển nói vậy xong, hắn đưa tay phải vuốt lên mặt Đường Hiểu Uyển rồi lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Triệu.

Tiểu Triệu đã đến nhanh nhất có thể, nhưng khi anh ta dẫn theo cảnh sát hình sự đến thì nhân viên cấp cứu đã cố gắng hồi sức cho gã đàn ông kia hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn phải bó tay. Thực ra khi bọn họ đến nhìn thấy bộ dạng của gã kia thì đã biết gã ta đã chết rồi. Bọn họ chẳng qua chỉ làm cho có lệ mà thôi. Bọn họ sợ rằng nhỡ gã ta chết giả mà họ không cứu, sau này sẽ gặp rắc rối. Vì thế, dù biết gã đàn ông đã chết, phản ứng đầu tiên của họ vẫn là cấp cứu, rồi sau đó mới đưa ra kết luận cuối cùng.

Tiểu Triệu theo những lời Diệp Lăng Phi dặn dò mang cho Diệp Lăng Phi một bộ quần áo. Diệp Lăng Phi mặc quần áo xong mới gọi Tiểu Triệu ra một chỗ nói lại mọi chuyện cho Tiểu Triệu nghe. Khi Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi nói gã đàn ông bị ngất đi kia rất có thể liên quan đến cái xác kia, Tiểu Triệu lấy điếu thuốc đang ngậm trong miệng ra, nói:

– Anh Diệp, anh bảo em phải cảm ơn anh thế nào mới được đây, lần này anh lại giúp em thêm một lần nữa.

Diệp Lăng Phi dang tay vỗ nhẹ vào vai Tiểu Triệu, nói:

– Tiểu Triệu, em phải cố gắng, anh sẽ giúp đỡ em nhưng quan trọng nhất vẫn là em phải tự mình giải quyết. À, đúng rồi, em nhanh chóng điều tra thân phận của người chết xem sao.

Diệp Lăng Phi nói đến đây, hắn nhớ đến chùm chìa khóa mà gã kia đã đưa cho mình. Diệp Lăng Phi vốn định lấy ra nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi thôi, hắn thấy không cần thiết phải lấy ra.

Tiểu Triệu cúi đầu nói:

– Anh Diệp, chuyện này em biết rồi ạ.

Tiểu Triệu nói rồi lại liếc nhìn cái xác, ấp úng nói:

– Nhưng Anh Diệp, anh phải viết cho em bản tường trình, đây là quy định, em cần phải…

Tiểu Triệu còn chưa nói hết đã nghe Diệp Lăng Phi nói:

– Tiểu Triệu, chuyện này em không cần lo, anh hiểu rõ. Em cứ làm theo đúng quy định là được rồi, anh sẽ đi cùng em đến cục cảnh sát làm tường trình.

– Vậy được ạ.

Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong mới thở phào nhẹ nhõm. Ban nãy anh ta còn lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ không chịu đi cùng mình đến cục cảnh sát, nếu vậy thì thật không ổn chút nào. Gần đây cảnh sát cấp trên yêu cầu cấp dưới phải làm việc theo đúng quy trình, và còn kiểm tra gắt gao. Chuyện này giống như một đợt chỉnh đốn tác phong vậy, trong thời kỳ này, chỉ cần có một chút sơ suất là bạn sẽ trở thành "điển hình" ngay. Mặc dù Tiểu Triệu biết thế lực của Diệp Lăng Phi, nhưng anh ta vẫn muốn bớt đi phiền phức. Nếu Diệp Lăng Phi chịu đến cục cảnh sát thì đó là kết quả tốt nhất.

Tiểu Triệu chỉ hỏi như vậy, anh ta không thực sự kỳ vọng Diệp Lăng Phi sẽ đến cục cảnh sát, nhưng Diệp Lăng Phi lại đồng ý khiến Tiểu Triệu vô cùng phấn khởi. Anh ta vội vàng nói:

– Diệp tiên sinh, em qua xem tình hình thế nào.

Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu nói vậy xong, hắn vỗ vai Tiểu Triệu nói:

– Đi đi.

Tiểu Triệu vừa đi, Diệp Lăng Phi lại quay vào xe thấy Đường Hiểu Uyển ngồi trong xe đang nhìn mọi người đi lại bên ngoài. Đường Hiểu Uyển tỏ ra khá căng thẳng. Thấy Diệp Lăng Phi quay lại, Đường Hiểu Uyển vội vàng hỏi:

– Diệp đại ca, rốt cuộc là thế nào?

– Không có gì, Hiểu Uyển, em không cần lo lắng.

Diệp Lăng Phi an ủi Đường Hiểu Uyển. Diệp Lăng Phi thấy Đường Hiểu Uyển khá nhát gan, nếu nói mọi chuyện với cô ta, e rằng Đường Hiểu Uyển sẽ rất sợ hãi. Cách tốt nhất là không nói gì cho cô ấy biết. Diệp Lăng Phi lại liếc nhìn ra ngoài xe, nói:

– Hiểu Uyển, lát nữa anh sẽ đưa em về trước, anh phải đến cục cảnh sát một chuyến để tường trình sự việc.

Đường Hiểu Uyển vừa nghe Diệp Lăng Phi nói phải đến cục cảnh sát, cô ta bèn hỏi:

– Diệp đại ca, sẽ không có chuyện gì chứ?

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Hiểu Uyển, có gì mà phải lo lắng chứ? Lẽ nào em lo anh bị bắt sao? Chuyện này không liên quan đến anh, anh đến cục cảnh sát chỉ là làm thủ tục thôi, viết bản tường trình thôi mà. Anh sẽ không có chuyện gì đâu. Hiểu Uyển, em cứ yên tâm.

Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta mới yên tâm. Lúc đó Tiểu Triệu dẫn theo hai viên cảnh sát hình sự đến. Diệp Lăng Phi thấy Tiểu Triệu đến, hắn mở cửa xe bước xuống.

Tiểu Triệu nhìn Diệp Lăng Phi có chút chần chừ nói:

– Diệp tiên sinh, ban nãy bên cục gọi điện đến, nói rằng vụ án này không thuộc quyền hạn của đội em, mà do đồn cảnh sát khu vực này quản lý.

Diệp Lăng Phi hơi cau mày, hắn nhìn Tiểu Triệu, nói:

– Tiểu Triệu, sao cậu lại đột nhiên nói thế? Lẽ nào người trong cục của các cậu lại rảnh rỗi đến mức đó sao, mà còn quan tâm đến vụ án cậu phụ trách? Tiểu Triệu, chuyện này thật khó hiểu. Lẽ nào cậu không hỏi rốt cuộc kẻ nào đã ra lệnh cho các cậu?

– Cái đó em không hỏi.

Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, anh ta hơi sửng sốt. Vấn đề Diệp Lăng Phi hỏi, anh ta thực sự chưa từng nghĩ đến. Tiểu Triệu ấp úng nói:

– Là đại đội trưởng gọi điện cho em, ông ấy cũng không nói là ai ra lệnh. Diệp tiên sinh, bây giờ em gọi điện hỏi xem là ai ra lệnh nhé?

Diệp Lăng Phi gật đầu nói:

– Ừ!

Tiểu Triệu lấy điện thoại ra, lập tức gọi điện cho đại đội trưởng. Khi anh ta nói chuyện điện thoại xong, Tiểu Triệu quay sang Diệp Lăng Phi khẽ nói:

– Là mệnh lệnh của Phó cục trưởng Tôn, nói đồn cảnh sát khu vực này có ý kiến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!