Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu nói vậy xong, hắn cau mày suy nghĩ:
“Phó cục trưởng Tôn sớm không gọi, muộn không gọi, lại gọi đúng lúc này để nói vụ án không thuộc quyền quản lý của Tiểu Triệu.”
“Tiểu Triệu, cậu thấy thế nào?”
Tiểu Triệu nhìn xung quanh, trước mặt cấp dưới của mình, anh ta không nói gì với Diệp Lăng Phi mà hơi kéo cánh tay hắn. Anh ta và Diệp Lăng Phi đi về phía trước, Tiểu Triệu quay đầu liếc nhìn thuộc hạ rồi mới quay người lại nói: “Anh Diệp, chuyện này em cũng không biết rõ. Em chỉ nhận được thông báo, cụ thể thế nào em cũng không rõ.”
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng nói:
“Tiểu Triệu, anh thấy trong lòng cậu biết rõ. Cậu đương nhiên biết rõ chuyện này là thế nào, lẽ nào trước mặt anh cậu lại không dám nói thật ra sao?”
Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, anh ta chần chừ một lát, lại liếc nhìn Diệp Lăng Phi rồi khẽ nói:
“Chuyện này… Anh Diệp, em thật sự không biết rõ. Em thấy vụ án này do bọn em xử lý đâu có vấn đề gì. Trước đây bọn em thường xuyên làm như vậy đâu có vấn đề gì, nhưng bây giờ…”
Tiểu Triệu vừa nói đến đây thì nghe thấy một viên cảnh sát hình sự gọi:
“Đội trưởng, bên này có người!”
Tiểu Triệu đáp:
“Ừ, tôi sẽ tới ngay.”
Anh ta nói xong lại quay người nói:
“Anh Diệp, em qua xem là chuyện gì.”
“Ừ, đi đi.”
Diệp Lăng Phi gật đầu ý bảo Tiểu Triệu qua đó xem. Tiểu Triệu vừa đi, anh ta đã đến trước mặt viên cảnh sát hình sự hỏi:
“Rốt cuộc là ai?”
“Là đồng nghiệp của chúng ta, anh ta nói là người của đồn cảnh sát khu bên này.”
Viên cảnh sát hình sự dẫn Tiểu Triệu đi đến phía trước một chiếc xe con màu đen. Bên cạnh xe có một người đàn ông mặc áo cảnh sát nhưng bên dưới lại mặc quần bò đang đứng. Tiểu Triệu nhìn thấy người đàn ông đó hơi sửng sốt. Anh ta thấy cảnh sát đâu có kiểu ăn mặc như thế, lẽ nào không sợ người ta tố cáo là ăn mặc không đúng quy định sao?
Tiểu Triệu không quen người đàn ông đó, anh ta đi đến trước mặt người đàn ông đó hỏi:
“Anh là ai?”
“Tôi là Tôn Thiên Ngạo, đây là giấy tờ của tôi.”
Người đàn ông đó nói rồi đưa giấy tờ chứng nhận cho Tiểu Triệu. Tiểu Triệu cầm lên liếc nhìn, phát hiện người này là phó đại đội trưởng của đại đội cảnh sát hình sự khu vực này. Chức danh tương đương với Tiểu Triệu, nhưng Tiểu Triệu lại không thuộc cấp cục. Từ góc độ đó thì người đàn ông tên Tôn Thiên Ngạo đó kém hơn một chút, nhưng đó không phải là điều mà Tiểu Triệu quan tâm. Điều mà anh ta quan tâm là người tên Tôn Thiên Ngạo đến đây với mục đích gì. Tiểu Triệu nhìn giấy tờ của Tôn Thiên Ngạo xong, anh ta liếc nhìn Tôn Thiên Ngạo nói:
“Như vậy là anh đến đây để tiếp nhận vụ án này?”
Tôn Thiên Ngạo gật đầu, lấy thuốc lá ra đưa cho Tiểu Triệu một điếu, gã ta tự mình cầm một điếu. Tôn Thiên Ngạo vừa đưa thuốc cho Tiểu Triệu vừa nói:
“Người anh em, vất vả rồi. Tôi cũng vừa mới nhận được tin ở đây xảy ra án mạng nên mới vội đến. Cụ thể là chuyện gì, tôi cũng không biết rõ.”
Tiểu Triệu hút một hơi thuốc, anh ta nhìn Tôn Thiên Ngạo nói:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tôi cũng không rõ. Tôi chỉ biết ở đây có người chết, chúng tôi nhận được tin báo án nên mới tới. Ồ, đúng rồi, người của anh đâu? Không phải chỉ có một mình anh đến đây giải quyết đấy chứ?”
Tôn Thiên Ngạo nghe Tiểu Triệu nói vậy, gã ta cười nói:
“Đương nhiên là không phải rồi, người của tôi vẫn chưa đến. Người anh em, cậu thật là biết đùa. Chúng ta là cảnh sát hình sự làm sao lại không hiểu chuyện này được chứ. Do tình cờ tôi ở gần đây nên mới đi thẳng tới đây.”
“Ồ, thì ra là vậy!”
Khi Tiểu Triệu nói, ánh mắt cậu ta liếc nhìn Diệp Lăng Phi đang đi về phía mình. Thấy Diệp Lăng Phi đi tới, anh ta khá sửng sốt. Tiểu Triệu cho rằng Diệp Lăng Phi tuyệt đối không vô duyên vô cớ mà đi tới, bên trong nhất định phải có chuyện gì đó. Tiểu Triệu cầm điếu thuốc trên tay, thấy Diệp Lăng Phi đi tới, anh ta bèn vứt điếu thuốc xuống đất, dụi thuốc bằng chân rồi chờ Diệp Lăng Phi đến.
Tiểu Triệu đến trước mặt Diệp Lăng Phi khẽ hỏi:
“Anh Diệp, sao vậy?”
Ánh mắt Diệp Lăng Phi liếc nhìn Tôn Thiên Ngạo nói:
“Anh muốn gặp gã mặc áo cảnh sát kia. Tiểu Triệu, gã đó tên là gì, làm chức vụ gì?”
Tiểu Triệu vừa nghe Diệp Lăng Phi hỏi về thân phận của Tôn Thiên Ngạo, anh ta nói:
“Tôn Thiên Ngạo, là phó đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự phân cấp cục ở đây. Em đã xem giấy tờ của anh ta rồi, không có vấn đề gì cả. Chỉ là trước đây em chưa từng gặp mặt anh ta. Thẳng thắn mà nói, chức phó đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự của anh ta do đâu mà có, em hơi có chút nghi ngờ. Anh Diệp, đại đội cảnh sát hình sự của bọn em…”
Tiểu Triệu còn chưa nói hết câu, Diệp Lăng Phi đã giơ tay phải lên vỗ vai Tiểu Triệu nói:
“Tiểu Triệu, điều đó anh hiểu, em không cần nói nhiều. Bây giờ anh sẽ qua đó nói chuyện với anh ta, nói không chừng anh có thể giúp em hỏi ra chuyện gì đó.”
Diệp Lăng Phi nói xong, không quan tâm Tiểu Triệu có đồng ý hay không, hắn rảo bước đi đến. Tiểu Triệu thấy Diệp Lăng Phi đi tới, anh ta ngầm thở dài, trong lòng thầm nghĩ:
“Xem ra sẽ không dễ để xử lý chuyện tối hôm nay.” Tiểu Triệu không hề ngốc, anh ta vừa nhìn thái độ của Diệp Lăng Phi thì biết Diệp Lăng Phi và Tôn Thiên Ngạo nhất định có chút ân oán, nếu không Diệp Lăng Phi sẽ không đi nói chuyện với Tôn Thiên Ngạo vào lúc này. Tiểu Triệu vốn định không tham gia vào chuyện này, nhưng anh ta không có chỗ nào để ẩn nấp nên đành phải đi tới.
Diệp Lăng Phi vừa đi đến trước mặt Tôn Thiên Ngạo, hắn bèn cười nói:
“Không ngờ có thể gặp anh ở đây, xem ra chúng ta thật là có duyên với nhau. Hắn nào ngờ khi ở trước cổng bệnh viện lại oai phong đến thế, hóa ra là vậy.” Tôn Thiên Ngạo vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, gã ta khá sửng sốt. Tôn Thiên Ngạo không ngờ lại gặp Diệp Lăng Phi ở đây. Gã nhìn cách nói chuyện của Diệp Lăng Phi cảm thấy hắn không phải là một người tầm thường. Gã hoàn toàn không hiểu ý đồ của đối phương. Lại nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, Tôn Thiên Ngạo cười nói:
“Tôi nghĩ trong chuyện này nhất định có sự hiểu lầm.”
Diệp Lăng Phi hừ lạnh nói:
“Hiểu nhầm? Tôi lại thấy chẳng có gì hiểu nhầm cả. Anh tên Tôn Thiên Ngạo phải không? Nếu anh đã là cảnh sát thì những gì anh làm ở cổng bệnh viện hôm nay hoàn toàn không giống một người cảnh sát. Bây giờ tôi vẫn còn nhớ, anh thử nói xem, chúng ta nên giải quyết thế nào đây?”
Tôn Thiên Ngạo nghe khẩu khí của Diệp Lăng Phi dường như không định bỏ qua chuyện đó. Tôn Thiên Ngạo quan sát Diệp Lăng Phi, sau đó lại nhìn sang Tiểu Triệu đứng bên cạnh, thấy anh ta luôn giữ yên lặng. Tôn Thiên Ngạo không hiểu ý đồ của người đàn ông trước mặt, gã không dám tùy tiện gây chuyện. Ngày hôm đó khi ở cổng bệnh viện, Tôn Thiên Ngạo đã gây rắc rối, gã không muốn lại gặp phải rắc rối nào nữa. Hơn nữa, điều quan trọng nhất bây giờ là nhanh chóng mang cái xác kia đi, Tôn Thiên Ngạo không muốn để người ta điều tra ra thân phận của Chu Ba.
Tôn Thiên Ngạo vốn lái xe đến bệnh viện để đón một người bạn bác sĩ. Gã thấy Chu Ba dường như sắp không ổn rồi, muốn đi đón người bác sĩ đến để cứu sống Chu Ba. Cho dù Chu Ba sẽ chết thì cũng đợi Chu Ba nói ra tung tích của miếng ngọc bội rồi hãy chết. Nhưng gã không ngờ khi gã lái xe đi đón người lại nhận được tin Chu Ba đã bỏ trốn. Càng khiến gã thấy bất an là chuyện hai kẻ kia gọi điện đến nói Chu Ba đã chết rồi. Tôn Thiên Ngạo thấy nếu Chu Ba chết rồi thì nhất định không thể để cảnh sát khác can thiệp vào chuyện này, nếu không những cảnh sát khác sẽ điều tra ra thân phận của Chu Ba, từ đó sẽ điều tra ra thân phận của gã. Nhưng tình hình bây giờ khiến Tôn Thiên Ngạo đành bó tay không biết làm sao, dù sao gã không có khả năng để ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thống cảnh sát. Nếu cảnh sát hình sự khác đã tới thì gã không có khả năng khiến bọn họ không can thiệp vào vụ án này. Tôn Thiên Ngạo nhớ đến chú của gã, Tôn Dược Đông. Tôn Thiên Ngạo và Tôn Dược Đông không có quan hệ huyết thống, chỉ là bố của Tôn Thiên Ngạo và Tôn Dược Đông là bạn chiến đấu cũ. Sau đó, bố của Tôn Thiên Ngạo trước khi chết có nhờ Tôn Dược Đông chăm sóc cho Tôn Thiên Ngạo.