Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1400: CHƯƠNG 1400: GIAO THỦ! (2)

Chu Ngọc Địch mỉm cười, cô đứng dậy, bước đến trước cửa sổ căn phòng, kéo tấm rèm dày sang một bên, để ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào. Tấm rèm cửa này đã khá cũ, dày cộm nặng nề, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ sang trọng vốn có. Những phòng VIP, dù là ban ngày, cũng luôn kéo rèm che kín, chỉ dùng đèn để chiếu sáng. Làm như vậy, một mặt là để tạo sự bí ẩn, mặt khác, cũng là để tô đậm thêm vẻ nguy nga lộng lẫy của căn phòng. Phải biết rằng, ánh sáng tự nhiên rất dễ dàng khiến con người ta mất đi cảm giác về sự huy hoàng rực rỡ, nhưng ánh đèn thì lại khác. Những ánh đèn có màu sắc khác nhau phối hợp với nhau, có thể tạo ra một khung cảnh như mộng như ảo. Và vô tình, thứ mà Hội sở giải trí Đại Phú Quý này muốn xây dựng chính là một khung cảnh như mơ ấy. Khi Chu Ngọc Địch kéo rèm ra, cảm giác ấy liền biến mất. Cô đứng trước cửa sổ, để ánh sáng mặt trời chiếu lên gương mặt mình, khẽ cười rồi nói:

– Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ anh cho rằng với địa vị và thân phận hiện giờ, tôi còn cần phải làm những chuyện như vậy ư? Trong tay tôi có tiền, có quyền lực, nếu muốn lấy thứ gì, căn bản không cần cướp đoạt từ tay người khác, càng không cần lấy mạng người ta. Cái chết của Chu Ba chẳng liên quan gì đến tôi cả, tôi cũng chỉ vừa mới nhận được tin tức đó thôi. Dĩ nhiên, nếu anh không tin lời tôi, tôi cũng chẳng cần phải chứng minh làm gì.

– Chu Ngọc Địch, điều này hình như không phù hợp với cá tính của cô. Tôi nhớ trước đây cô không giống như thế này, chẳng lẽ cô đã thực sự thay đổi rồi sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Diệp Lăng Phi, một người sau khi trải qua quá nhiều chuyện, tất nhiên sẽ thay đổi, tôi chính là một người như vậy. Tôi đã trải qua quá nhiều chuyện trong quá khứ, tôi không muốn đi lại con đường cũ nữa. Vì thế, tôi đã học được khoan dung, cho dù là những người đã làm tôi tổn thương, tôi vẫn tha thứ cho họ, anh cũng là một người trong số đó!

Khi Chu Ngọc Địch nói tới đây, Diệp Lăng Phi nhướng mày, dường như không tán đồng với những gì cô nói. Hắn ngắt lời Chu Ngọc Địch:

– Chu Ngọc Địch, hình như cô mới là người đối phó tôi trước thì phải, mà lúc ấy tôi cũng chỉ tự vệ thôi. Chẳng lẽ cô cho rằng tôi làm tổn thương cô sao? Hình như cô nghĩ buồn cười quá đấy!

– Vậy sao?

Chu Ngọc Địch xoay người lại, đối mặt với Diệp Lăng Phi, nhìn khuôn mặt mà cô khó có thể nào quên được. Trong đôi mắt cô lóe lên những ánh nhìn giận dữ, nhưng ngay sau đó, sự giận dữ biến mất, cô còn nở nụ cười, tựa như đã quên mất những lời Diệp Lăng Phi vừa nói khiến cô rất không vui.

– Diệp Lăng Phi, chúng ta không nên nói những chuyện này nữa. Nếu anh và tôi cứ đàm luận về chúng thì chắc mấy ngày mấy đêm cũng không xong, bởi vì giữa chúng ta có quá nhiều chuyện phải xử lý, chẳng lẽ không đúng sao? Tiếp tục nói về chuyện của Chu Ba đi. Tôi không biết Chu Ba có quan hệ như thế nào, nhưng tôi dám khẳng định, tôi không giết Chu Ba, thậm chí tôi chỉ nghe anh nói lại mới biết Chu Ba đã chết. Thứ tôi muốn chính là miếng ngọc bội của Chu Ba, bây giờ nó đang ở trong tay anh. Anh ra giá đi, chỉ cần tôi có thể làm được, tôi nhất định sẽ đáp ứng!

– Chu Ngọc Địch, cô tự tin nghĩ rằng tôi sẽ giao miếng ngọc bội cho cô sao?

Diệp Lăng Phi dụi tắt điếu thuốc lá vào gạt tàn, hắn nhìn Chu Ngọc Địch rồi nói:

– Tôi có cái tính rất thích hỏi đến gốc rễ của vấn đề. Cô đã quan tâm đến miếng ngọc bội kia như vậy, tôi nghĩ nhất định nó có bí mật to lớn nào đó. Sao tôi không xem xét nó thật cẩn thận rồi mới lấy ra bán nhỉ?

– Bởi vì miếng ngọc bội đó không có ý nghĩa gì với anh cả!

Chu Ngọc Địch không vì lời Diệp Lăng Phi nói mà tỏ ra bận tâm, vẻ mặt cô vẫn hết sức bình tĩnh như lúc trước. Khi nói câu này, mắt cô nhìn về phía Diệp Lăng Phi, trên mặt hiện lên một nụ cười thần bí. Nụ cười đó khiến người ta rất khó hiểu, ngay cả Diệp Lăng Phi, người tự nhận mình hiểu khá rõ về người phụ nữ tên là Chu Ngọc Địch này, trông thấy nụ cười đó của cô, hắn cũng cảm thấy mịt mờ. Chu Ngọc Địch có vẻ rất hài lòng với sự mông lung biểu hiện trên nét mặt Diệp Lăng Phi. Cô đi tới, cầm lấy chai rượu vang trước mặt hắn, rót cho mình một ly thật đầy. Sau đó, cô đặt chai rượu xuống, bàn tay thon dài cầm ly rượu vang, lạnh nhạt nói:

– Diệp Lăng Phi, có một số việc anh đừng có quản. Nghe tôi một câu thôi, chuyện này anh không nên xen vào, bởi vì anh còn chưa có thực lực để quản đâu. Hãy cứ sống cuộc sống bình thường hiện giờ của anh đi, như vậy không phải là rất tốt sao?

– Nếu đã như vậy, thế thì tôi nói thẳng với cô nhé!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Ngọc Địch nói vậy, hắn bỗng nhiên cười nói:

– Chu Ngọc Địch, nói thật với cô, tôi chẳng biết chuyện ngọc bội gì cả, cũng không biết gì về chuyện của Chu Ba. Tôi chỉ biết là tối hôm qua Chu Ba đã chết. Sở dĩ tôi đến tìm cô là bởi vì tôi nghe Dã Thú đề cập tới cô, nói cô có một kho báu, tôi rất hiếu kỳ, cho nên tới đây xem thế nào!

– À, hóa ra là như vậy!

Phản ứng của Chu Ngọc Địch nằm ngoài dự liệu của Diệp Lăng Phi. Hắn cho rằng, nếu Chu Ngọc Địch biết mình không hề biết vật mà Chu Ba đang nắm giữ là gì, cô nhất định sẽ hết sức tức giận. Cái Diệp Lăng Phi muốn nhìn thấy chính là bộ dạng tức giận của cô, nhưng sự tỉnh táo của Chu Ngọc Địch khiến hắn cảm thấy mình không thể nhìn thấu được người phụ nữ này. Hắn và Chu Ngọc Địch đã rất lâu chưa gặp, lần này đột nhiên gặp lại nhau ở thành phố Vọng Hải, bản thân chuyện này đã khiến người ta cảm thấy bất ngờ rồi. Bây giờ lại thấy sự bình thản của Chu Ngọc Địch, càng khiến Diệp Lăng Phi cảm giác được cô đã trở nên vô cùng đáng sợ. Trong lòng hắn không biết mình có đủ sức để khống chế cô không.

– Chu Ngọc Địch, chẳng lẽ cô không cảm thấy bất ngờ sao?

Diệp Lăng Phi nghe Chu Ngọc Địch nói xong, hắn không nhịn được hỏi:

– Cô không giận tôi đã lừa cô sao?

– Tại sao tôi lại phải tức giận!

Chu Ngọc Địch nâng ly rượu lên môi, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, sau đó nói:

– Diệp Lăng Phi, những gì anh vừa nói giúp tôi xác nhận một chuyện!

– Chuyện gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Trong tay anh quả thật có thứ đồ mà tôi muốn, chẳng qua là anh lại không biết vật đó ở chỗ nào. Anh tới tìm tôi thật ra là muốn biết thêm tin tức từ chỗ tôi, như vậy anh có thể tìm được những thứ đó!

Chu Ngọc Địch lạnh nhạt nói:

– Đây là suy nghĩ của anh, cũng là mục đích chủ yếu anh tới tìm tôi. Vì thế, tôi mới nói chuyện của Chu Ba cho anh biết, mục đích đơn giản chỉ là muốn nói cho anh biết rằng, tôi sẽ chờ anh tìm được miếng ngọc bội kia. Đến lúc đó, anh hãy biết điều một chút mà giao ngọc bội cho tôi!

– Biết điều một chút?

Diệp Lăng Phi nghe Chu Ngọc Địch nói vậy, tính cảnh giác của hắn lập tức nổi lên. Hắn liếc nhìn Chu Ngọc Địch, hừ lạnh nói:

– Chu Ngọc Địch, tôi cảnh cáo cô, cô đừng có giở thủ đoạn với tôi, như vậy sẽ không tốt cho cô đâu!

– Những lời như vậy tôi đã nghe qua vô số lần rồi!

Chu Ngọc Địch lạnh lùng nói:

– Bao nhiêu năm qua, tôi không nhớ đã bao nhiêu lần mình nghe những lời đe dọa như vậy, nhưng lần nào tôi đều có thể bình an vô sự. Không biết là do vận khí của tôi tốt hay là mệnh tôi chưa chết được, tóm lại, tôi không những không chết, ngược lại còn có được rất nhiều lợi ích. Cho nên, bây giờ tôi chẳng tin mấy lời cảnh cáo đó, cảnh cáo hay uy hiếp cũng chỉ là nói nhảm, chẳng có tác dụng gì cả!

– Chu Ngọc Địch, tôi sẽ khiến cho cô biết...!

Diệp Lăng Phi vừa mới nói tới đây, bỗng nhiên điện thoại của Chu Ngọc Địch đổ chuông. Cô nhận điện thoại ngay trước mặt hắn.

– Chuyện xong xuôi rồi đúng không? Tốt lắm, lúc sắp đi nhớ đừng quên chào tạm biệt người ta đấy nhé!

Chu Ngọc Địch dập máy, cô gác chân phải lên, nhìn Diệp Lăng Phi đang định đứng dậy, thản nhiên nói:

– Diệp Lăng Phi, tôi có một tin tốt muốn nói cho anh biết: Sau ba phút nữa, ở chỗ nhạc phụ anh sẽ có bom nổ. Nhớ đấy, chỉ có ba phút thôi. Nếu như trong vòng ba phút mà anh không tìm thấy quả bom ở đâu, vậy thì anh có thể tưởng tượng đến tình cảnh bom nổ thế nào!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Ngọc Địch nói vậy, hắn lập tức nhảy dựng lên, lớn tiếng quát:

– Chu Ngọc Địch, cô vừa nói gì?

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!