Diệp Lăng Phi đang nói chuyện với Chu Ngọc Địch thì bất ngờ Chu Ngọc Địch buông lời đe dọa, khiến hắn giật mình, lớn tiếng quát:
- Chu Ngọc Địch, cô vừa nói cái gì?
Chu Ngọc Địch đã sớm đoán được phản ứng của Diệp Lăng Phi, cô ta thản nhiên nói:
- Diệp Lăng Phi, tôi nhát gan mà, anh đừng làm tôi sợ chứ. Nếu anh cứ quát nạt, hù dọa tôi như vậy, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì, lỡ tôi quên mất những gì vừa nói thì sao?
Diệp Lăng Phi trợn ngược mắt, hắn trợn mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Chu Ngọc Địch. Hắn định xông tới thì nghe Chu Ngọc Địch hừ lạnh nói:
- Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ anh không quan tâm đến việc khi nào quả bom sẽ phát nổ sao?
Diệp Lăng Phi dừng bước, hung hăng trợn mắt nhìn Chu Ngọc Địch, hừ lạnh nói:
- Chu Ngọc Địch, cô nhớ kỹ đấy, chuyện này chưa xong đâu!
Nói xong, Diệp Lăng Phi bỏ mặc Chu Ngọc Địch, vội vàng lấy điện thoại ra, gọi cho Bạch Tình Đình. Điện thoại đổ chuông mấy hồi liền nhưng không ai bắt máy. Diệp Lăng Phi không thể bình tĩnh nổi nữa, hắn đi đi lại lại trong phòng. Chu Ngọc Địch vẫn ngồi đó, thấy Diệp Lăng Phi cứ gấp gáp đi lại trong phòng, khóe miệng cô ta khẽ nở nụ cười nhạt. Theo Chu Ngọc Địch, Diệp Lăng Phi bây giờ có rất ít nhược điểm. Muốn khống chế hắn, nhất định phải tìm ra nhược điểm của hắn, chỉ có vậy mới khiến hắn biết điều, vào khuôn khổ. Chu Ngọc Địch nghĩ cô ta đã tìm được nhược điểm của Diệp Lăng Phi rồi. Diệp Lăng Phi không chú ý tới vẻ mặt của Chu Ngọc Địch, toàn bộ tâm trí hắn đều dồn vào Bạch Tình Đình, chỉ sợ cô xảy ra chuyện gì. Khi điện thoại có người bắt máy, Diệp Lăng Phi không kìm được, hỏi:
- Tình Đình, em đang ở đâu vậy?
- Em đang ở chỗ cha em mà!
Bạch Tình Đình đáp,
- Ông xã, chẳng phải trước khi đi em đã nói với anh rồi sao? Hôm nay em đến chỗ cha, anh có chuyện gì à?
- Tình Đình, tóm lại em không cần hỏi nguyên nhân, bây giờ em và cha em phải tìm một chỗ an toàn...!
Trong lúc Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang nói chuyện, Chu Ngọc Địch nhìn đồng hồ, thản nhiên nói:
- Hai phút, chỉ còn một phút nữa thôi. Diệp Lăng Phi, chắc anh không muốn thấy cảnh vợ mình bị nổ tung đâu nhỉ!
Lúc này Diệp Lăng Phi rất muốn chửi mắng Chu Ngọc Địch, nhưng hắn không có thời gian làm vậy, chỉ có thể dặn dò Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, tóm lại em mau nghe lời anh, tìm một chỗ an toàn mà trốn đi!
- Ông xã, em không biết anh đang nói gì. Anh bảo em đi trốn, nhưng mà em trốn ở đâu chứ!
Nghe Bạch Tình Đình nói thế, Diệp Lăng Phi cũng trợn tròn mắt. Thật vậy, ngay cả hắn cũng không biết quả bom kia rốt cuộc đặt ở đâu, làm sao có thể bảo Bạch Tình Đình trốn đi đâu được. Trong lúc Diệp Lăng Phi còn đang do dự, đột nhiên nghe thấy từ điện thoại của Bạch Tình Đình vang lên tiếng nổ lớn.
- A...!
Trong điện thoại vang lên tiếng thét chói tai của Bạch Tình Đình, tiếng thét này khiến Diệp Lăng Phi giật mình thon thót, vội vàng hỏi:
- Tình Đình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
- Em... em cũng không biết nữa, hình như bên ngoài có gì đó phát nổ!
Bạch Tình Đình rõ ràng vẫn còn kinh hồn bạt vía, chưa thể bình tĩnh lại, giọng nói cũng run lẩy bẩy. Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng nói run rẩy của Bạch Tình Đình, trong lòng hắn càng thêm lo lắng bất an. Hắn hận không thể bay ngay đến bên Bạch Tình Đình, chỉ là, giờ phút này hắn cũng biết, dù hắn có lo lắng thế nào cũng không giúp được gì cho cô. Điều hắn có thể làm bây giờ là nghĩ cách an ủi cô, ít nhất có thể giúp cô tỉnh táo lại. Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, liền an ủi:
- Tình Đình, em đừng sợ, trước tiên em phải tỉnh táo lại đã. Nói cho anh biết, rốt cuộc chỗ đó đã xảy ra chuyện gì?
- Ông xã, anh chờ chút, Minako đã tới rồi!
Nghe Bạch Tình Đình nhắc tới Minako, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên yên tâm hẳn. Nếu có Minako ở bên cạnh, ít nhất hắn có thể tin tưởng Bạch Tình Đình sẽ không gặp chuyện gì. Đây là sự tín nhiệm của hắn đối với năng lực của Minako. Tuy hắn và Minako còn chưa giao thủ, nhưng hắn đã tận mắt chứng kiến thân thủ của Minako, và vô cùng hài lòng. Vừa nghe Bạch Tình Đình nói là Minako đã tới, trong lòng Diệp Lăng Phi như trút được một gánh nặng. Diệp Lăng Phi quay sang nhìn Chu Ngọc Địch, thấy cô ta đang nhàn nhã hút thuốc. Lúc này Diệp Lăng Phi mới tỉnh táo lại, bắt đầu suy nghĩ. Theo Diệp Lăng Phi, Chu Ngọc Địch không thể biết hắn sẽ tới nơi này, càng không thể biết hắn sẽ nói chuyện gì với cô ta. Nếu Chu Ngọc Địch thật sự phái người đặt bom trong biệt thự của Bạch Cảnh Sùng, thì chắc chắn cô ta đã sớm có ý định này, chứ không phải là quyết định tạm thời. Vừa nãy Diệp Lăng Phi lo lắng cho sự an nguy của Bạch Tình Đình, không có tâm trí suy nghĩ kỹ những chuyện này. Bây giờ hắn mới nghĩ đến những chuyện này. Trong lúc Diệp Lăng Phi chuẩn bị hỏi Chu Ngọc Địch, giọng của Bạch Tình Đình lại vang lên trong điện thoại.
- Ông xã, hóa ra là có một chiếc xe bị nổ ngay trong biệt thự. Không biết đã xảy ra chuyện gì, tóm lại là tiếng nổ phát ra từ một vụ cháy xe...!
Khi Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, trong lòng hắn đã đoán được chuyện này có liên quan đến Chu Ngọc Địch. Nếu không, Chu Ngọc Địch không thể nào biết chính xác lúc nào xe sẽ phát nổ. Dĩ nhiên, Diệp Lăng Phi không thể nói điều đó với Bạch Tình Đình. Một khi hắn nói rõ nguyên nhân với cô, nhất định sẽ khiến cô lo sợ. Hắn không muốn làm vậy, hắn chỉ an ủi cô:
- Tình Đình, hóa ra là như vậy, thế thì anh yên tâm rồi!
- Ông xã, vừa rồi anh nói em gặp nguy hiểm, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Bạch Tình Đình hỏi.
Tất nhiên Diệp Lăng Phi không thể nói cho Bạch Tình Đình biết được, hắn chỉ đành đáp qua loa:
- Tình Đình, không có chuyện gì đâu, em không cần lo lắng. Bên anh còn có chút chuyện, không nói tiếp với em được!
Diệp Lăng Phi vất vả lắm mới dỗ được Bạch Tình Đình không hỏi nữa, hắn vừa dập máy thì sa sầm mặt. Diệp Lăng Phi cất bước về phía Chu Ngọc Địch, trông hắn như muốn tìm cô ta để tính sổ. Vừa lúc đó, cửa phòng mở ra, hai chị em sinh đôi từ bên ngoài đi vào, hai người chắn trước mặt Diệp Lăng Phi.
- Diệp Lăng Phi, chúng ta cần phải nói chuyện một chút!
Chu Ngọc Địch vỗ tay, ra hiệu cho hai chị em sinh đôi đứng ra sau lưng mình. Cô ta dụi tắt thuốc trong gạt tàn. Cô ta đứng dậy, nhẹ nhàng nói:
- Tôi biết anh đã từng trải qua huấn luyện đặc biệt. Tôi cũng giống như anh, chỉ là tôi có thêm một chút ưu thế so với anh: tôi không có người thân, không có gì vướng bận. Diệp Lăng Phi, anh có quá nhiều thứ để tiếc nuối. Vốn dĩ, hôm nay tôi tính sau khi làm việc xong sẽ vui đùa với anh một chút. Mục đích rất đơn giản: tôi muốn anh không can thiệp vào chuyện của tôi nữa. Nhưng không ngờ lại trùng hợp đến vậy, anh tự mình đưa tới cửa, tôi cũng đành phải thể hiện trước mặt anh thôi. Dĩ nhiên, hôm nay tôi cũng không định động thủ với vợ và cha vợ anh, nhưng lần sau tôi không biết mình có tha cho họ hay không. Diệp Lăng Phi, tôi vẫn nhắc lại câu nói đó: tôi đã thay đổi rất nhiều, anh căn bản không cùng đẳng cấp với tôi đâu. Tôi hi vọng tốt nhất anh ngoan ngoãn nghe lời tôi, đừng có giở trò gì với tôi đấy!
Diệp Lăng Phi lui về phía sau một bước, hắn cảm thấy lòng phiền ý loạn, lấy thuốc lá ra, châm lửa hút. Diệp Lăng Phi hút thuốc, quay sang nhìn Chu Ngọc Địch, nói:
- Chu Ngọc Địch, làm sao tôi biết cô đang nói thật? Giống như chuyện ngày hôm nay, có phải cô định năm lần bảy lượt cảnh cáo tôi kiểu này không?
- Ừ, tôi không phủ nhận mình cũng có ý đó! Chu Ngọc Địch cười nói:
- Diệp Lăng Phi, tôi thừa nhận anh rất có bản lĩnh, nhưng tôi nói với anh một chuyện: thời đại thay đổi, cái tên Satan của anh đã lỗi thời rồi. Bây giờ tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha cũng gặp phải nguy hiểm cực lớn, anh nghĩ cách mà giữ được tổ chức của mình đi. À, quên mất, anh đã rời khỏi tổ chức Lang Nha rồi. Cho dù anh muốn bảo vệ những người đó, cũng là hữu tâm vô lực mà thôi.
- Không cần dài dòng với tôi, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc cô định làm gì! Diệp Lăng Phi hỏi.