Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1446: CHƯƠNG 1446: LÃNG PHÍ THỜI GIAN! (2)

Diệp Lăng Phi không ngờ đó là Chu Ngọc Địch, chuyện này khiến anh ta rất bất ngờ, nhưng anh ta bình tĩnh lại rất nhanh. Anh ta nhẹ nhàng nói:

– Chu Ngọc Địch, cô đã gọi điện thoại đến rồi, cô còn hỏi có quấy rầy tôi hay không, có phải là cố ý bới móc sao?

– Đâu có, đâu có, tôi làm sao mà dám bới móc anh!

Chu Ngọc Địch cười nói:

– Tôi chỉ một mình làm việc trong phòng, đột nhiên nhớ lại chuyện của chúng ta nên không khỏi có chút cảm xúc mà thôi. Diệp Lăng Phi, bất kể thế nào thì chúng ta cũng quen biết đã lâu rồi, sau buổi sáng hôm đó tôi cũng không thể không nghĩ lại!

– Không cần!

Diệp Lăng Phi nói:

– Chu Ngọc Địch, tôi cảm thấy cô đang cố ý mắng tôi, mặc dù tôi thừa nhận, kẻ thù của tôi không ít, nhưng nếu muốn lấy mạng của tôi thì cũng không phải là chuyện đơn giản như vậy. Chu Ngọc Địch, theo tôi thì cô hay là cẩn thận một chút đi, theo hiểu biết của tôi thì phụ nữ muốn mạng của cô cũng không ít đâu. Ồ, tôi nhớ ra một chuyện, cô vẫn là phụ nữ, phụ nữ phải nên đặc biệt chú ý thì những người đàn ông sẽ thích nhất đấy!

Phía sau những lời nói của Diệp Lăng Phi thuần túy chính là mắng Chu Ngọc Địch, mặc dù Chu Ngọc Địch trong lòng cũng biết, nhưng cô ta không tức giận. Cô ta nhẹ nhàng nói:

– Diệp Lăng Phi, nói chuyện với anh luôn là như thế, chưa bao giờ anh xuống nước với người ta. Thôi bỏ đi, tôi không phải là người tính toán như anh. Diệp Lăng Phi, tôi không có ý gì khác, tôi chỉ là gọi điện thoại cho anh thôi, nghe giọng nói của anh, chỉ như vậy mà thôi!

Chu Ngọc Địch nói tới đây thì cúp máy. Diệp Lăng Phi nghe đầu dây bên kia vang lên những tiếng tút tút thì anh ta nói một cách lạnh nhạt:

– Con đàn bà thối tha, rốt cuộc cô muốn cùng tôi chơi trò gì đây, tôi thật không hiểu nổi rồi…!

Diệp Lăng Phi lau khô người, mặc một cái quần lót sạch sẽ và ngồi ở trên ghế. Anh ta bắt chéo chân phải, tay đang kẹp điếu thuốc vừa châm. Trong lòng anh ta suy nghĩ những lời Chu Ngọc Địch vừa nói. Diệp Lăng Phi có chút không hiểu lắm, Chu Ngọc Địch làm sao mà có nhã hứng như thế, bây giờ lại đi gọi điện thoại cho mình, hơn nữa Chu Ngọc Địch khi nãy nói có vẻ như không minh bạch, làm cho người ta rất khó hiểu được là rốt cuộc Chu Ngọc Địch có ý gì.

– Người phụ nữ này rốt cuộc muốn chơi trò gì đây!

Diệp Lăng Phi vừa hút một hơi thuốc, anh ta cau mày lo lắng. Diệp Lăng Phi muốn gặp Tiểu Triệu, nhưng Tiểu Triệu lại không có liên lạc. Diệp Lăng Phi định là ở trong phòng nghỉ ngơi trước, đợi mai sẽ gặp mặt Tiểu Triệu, nhưng bây giờ Diệp Lăng Phi thay đổi chủ ý. Anh ta thay quần áo, rồi lại đi đến phòng của Tiểu Triệu. Lần này trong phòng Tiểu Triệu vẫn trống không.

Diệp Lăng Phi dừng lại ở phòng của Tiểu Triệu một chút, cho dù anh ta cảm giác rằng nơi này có vấn đề, nhưng ở đây dù sao cũng không phải là thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi ở tỉnh đó không có nhiều mối quan hệ để nhờ cậy, nếu anh ta muốn điều tra thì cảnh sát ở đây cũng sẽ không nghe lời anh ta. Diệp Lăng Phi chỉ có thể khẽ thở dài, quay người chuẩn bị trở về phòng của mình. Khi anh ta vừa đi tới căn phòng của mình thì bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đi về phía thang máy. Diệp Lăng Phi trong lòng nghi ngờ, anh ta cũng cảm thấy người này rất quen. Người đó vừa bước vào, cửa thang máy lập tức đóng lại trong nháy mắt. Người kia thoáng lộ ra một bên mặt. Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy bên mặt kia thì anh ta lập tức ngẩn người, tay phải anh ta đặt trên nắm cửa, anh ta khựng lại không xoay nữa.

Trong thang máy, Jacques cầm lấy điện thoại di động, hắn nhắn cho Chu Ngọc Địch một tin nhắn ngắn:

– Nhiệm vụ đã hoàn thành.

Sau khi nhắn tin xong thì Jacques thở dài, sau đó giơ tay phải lên nhìn đồng hồ đeo tay, ước lượng thời gian. Cửa thang máy mở ra, Jacques bước nhanh ra khỏi thang máy. Hắn đi đến cửa khách sạn và bắt một chiếc taxi. Sau khi lên xe, Jacques đưa mắt nhìn về phía khách sạn, hắn đang chờ khoảnh khắc quả bom đó phát nổ.

Ở thành phố Vọng Hải, Chu Ngọc Địch sau khi nhận được tin nhắn của Jacques thì cô ta cầm ly rượu vang đỏ uống một hơi, rồi gác đôi chân dài lên bàn. Cô ta ngồi đối diện Trác Việt, khẽ cười nói:

– Trác Việt, anh có muốn khiêu vũ hay không?

– Bà chủ, khiêu vũ ở đây sao?

Trác Việt cầm trong tay ly rượu, ly rượu của hắn bên trong còn có một nửa. Lúc này, Trác Việt đang ở trong Hội sở tiêu khiển Đại Phú Qúy cùng Chu Ngọc Địch, nhưng hai người bọn họ là ở trong phòng làm việc của Chu Ngọc Địch. Phòng làm việc của Chu Ngọc Địch là chỗ để Chu Ngọc Địch làm việc, trong ấn tượng của Trác Việt thì bà chủ là người công tư phân minh, trong phòng làm việc, Chu Ngọc Địch không giải quyết việc riêng, nhưng tối nay, chuyện này lại khiến cho Trác Việt bất ngờ. Chu Ngọc Địch không chỉ ở trong phòng làm việc uống rượu với Trác Việt mà còn muốn cùng Trác Việt khiêu vũ nữa.

Trác Việt trong lòng không rõ lắm rốt cuộc Chu Ngọc Địch đang nghĩ thế nào, hắn đối với bà chủ có tính tình khó đoán này vẫn luôn rất kiêng kỵ. Hắn nhẹ nhàng hỏi:

– Bà chủ, ở đây khiêu vũ sao?

– Dĩ nhiên!

Chu Ngọc Địch tâm trạng rất tốt, cô ta đứng lên trước. Trác Việt nhìn thấy Chu Ngọc Địch đứng lên thì hắn cũng không dám hỏi nhiều nữa. Hắn vội đặt ly rượu đang cầm trên tay xuống bàn, hắn đi chỉnh nhạc rồi sau đó đi tới trước mặt Chu Ngọc Địch. Hắn ôm eo Chu Ngọc Địch, Trác Việt và Chu Ngọc Địch khiêu vũ trong phòng làm việc. Trác Việt có thể thấy được bây giờ tâm trạng Chu Ngọc Địch rất tốt, nhân lúc Chu Ngọc Địch đang vui vẻ, Trác Việt nhẹ nhàng hỏi:

– Bà chủ, mọi chuyện đã xong xuôi chưa?

– Ừ, đúng vậy!

Chu Ngọc Địch khẽ cười nói:

– Tôi vừa rồi mới nhận được tin nhắn của Jacques, chuyện bên đó đã xong xuôi rồi. Chỉ cần Jacques ra tay thì Diệp Lăng Phi nhất định sẽ tan xương nát thịt. Tôi đã băn khoăn không biết nên cho Diệp Lăng Phi chết như thế nào. Cuối cùng, tôi cũng nghĩ ra cách để Diệp Lăng Phi tan xương nát thịt. Trác Việt, chẳng lẽ anh không thấy ý tưởng này rất hay sao?

– Tôi dĩ nhiên cho rằng ý tưởng này rất hay, ý tưởng này thật sự rất hay, tôi không ngờ lại có thể nổ chết Diệp Lăng Phi. Bà chủ, không ngờ bà có thể nghĩ ra cách hay như vậy!

Trác Việt nói những lời này chỉ là có ý vỗ mông ngựa thôi, nếu đổi lại là lúc trước thì Chu Ngọc Địch đã sớm khiển trách Trác Việt một trận. Chu Ngọc Địch không thích thuộc hạ nịnh nọt mình như vậy, thuộc hạ của cô ta chỉ cần làm việc theo ý cô ta là đủ rồi. Chu Ngọc Địch không thích bị vuốt ve nịnh nọt kiểu đó, nhưng tối nay Chu Ngọc Địch tâm trạng rất tốt, khi cô ta nghe Trác Việt nịnh nọt rõ ràng như vậy thì Chu Ngọc Địch lại cười nói:

– Trác Việt, miệng anh ngọt thật đấy, nhưng anh nói không sai, ý tưởng này quả thật rất thú vị, tôi cũng vui vì mình có thể nghĩ ra ý tưởng như vậy. Diệp Lăng Phi, tôi xem như đã đối xử tốt với anh rồi, tôi đã cho anh chết không đau đớn rồi đấy!

Tiếng nhạc du dương vang vọng trong phòng làm việc, Chu Ngọc Địch và Trác Việt cùng khiêu vũ trong phòng làm việc. Kỹ thuật nhảy của Trác Việt rất điêu luyện, hắn rất được Chu Ngọc Địch ưu ái. Ngoài vóc dáng đẹp thì kỹ thuật nhảy cũng là một nguyên nhân, dĩ nhiên quan trọng là Trác Việt là một người đàn ông có năng lực.

Trác Việt luôn cẩn thận nắm bắt suy nghĩ của Chu Ngọc Địch. Chu Ngọc Địch cũng giống như những người phụ nữ bình thường vậy, tính tình thất thường, có thể lúc này rất vui vẻ nhưng một lát sau Chu Ngọc Địch có thể sẽ trở mặt ngay. Vì vậy, Trác Việt vẫn phải cẩn thận. Khi hắn nghe Chu Ngọc Địch nói như vậy thì trong lòng Trác Việt hiểu rõ, tối nay tâm trạng Chu Ngọc Địch rất tốt, nói cách khác, cho dù Trác Việt có mạo phạm Chu Ngọc Địch ở bất cứ đâu thì Chu Ngọc Địch cũng sẽ không truy cứu.

Trác Việt chính vì có ý nghĩ như vậy nên lá gan của hắn cũng lớn hơn, hắn khẽ hỏi:

– Bà chủ, tên Diệp Lăng Phi đó thì sao?

– Tên đó không cần vội vàng. Diệp Lăng Phi đã chết, dù sao cũng phải để người nhà hắn đau buồn mấy ngày đã, hơn nữa, Diệp Lăng Phi này một khi chết thì thù của tôi cũng được báo!

Bây giờ Chu Ngọc Địch ngược lại lại tỏ ra khoan hồng độ lượng, nhưng sự khoan hồng độ lượng này không khỏi có chút mỉa mai.

Chu Ngọc Địch khi nói tới đây thì giọng điệu của cô ta bỗng nhiên thay đổi, cô ta nói:

– Trác Việt, Bên Chân Cơ có tin tức gì không?

Trác Việt nghe Chu Ngọc Địch nhắc tới Chân Cơ thì hắn vội vàng nói:

– Chân Cơ đã gọi điện thoại cho tôi, cô ấy đã bắt được tên cảnh sát đó rồi, Chân Cơ chuẩn bị tra khảo tên cảnh sát đó để moi móc tin tức liên quan từ miệng hắn!

Trác Việt vừa mới nói tới đây thì đã bị Chu Ngọc Địch ngắt lời, hắn nghe Chu Ngọc Địch nói một cách lạnh lùng:

– Thật là lãng phí thời gian. Trác Việt, anh lập tức liên lạc với Chân Cơ ngay cho tôi, lập tức giết chết tên cảnh sát đó, sau đó lấy miếng ngọc bội. Ngày mai tôi muốn thấy miếng ngọc bội đó, đừng để cô ta lãng phí thời gian nữa!

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!