Khi Diệp Lăng Phi và Dã Thú tìm được một khách sạn khác, hắn kể lại những chuyện vừa trải qua. Nghe xong, Dã Thú không khỏi hít một hơi lạnh. Theo hắn thấy, lần này Diệp Lăng Phi thực sự đã đối mặt với nguy hiểm tột độ; nếu không kịp thời thoát thân, anh ta có lẽ đã bỏ mạng trong vụ nổ.
Diệp Lăng Phi và Dã Thú đang tìm một khách sạn gần đó. Diệp Lăng Phi ném hành lý vào phòng, bởi căn phòng cũ đã bị nổ tan tành, giờ có muốn tìm lại đồ đạc cũng vô ích. Thà rằng đi mua sắm một ít đồ mới còn hơn. Dù sao anh cũng không mang nhiều, chỉ vài bộ quần áo để thay đổi mà thôi.
Diệp Lăng Phi và Dã Thú lại đi tìm một khách sạn khác để thuê phòng. Khi hai người đang trò chuyện trong phòng, điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên. Anh nhìn số gọi đến, ngạc nhiên vì không biết là ai. Diệp Lăng Phi bắt máy, từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Tiểu Triệu – người mà anh vẫn không thể liên lạc được từ trước đến nay. Giọng Tiểu Triệu có vẻ yếu ớt, hắn nói:
- Diệp ca, em xảy ra chuyện rồi!
Lời nói của Tiểu Triệu đã chứng minh suy đoán của Diệp Lăng Phi là đúng. Anh vẫn luôn linh cảm Tiểu Triệu có thể đã gặp chuyện, bởi nếu theo phong cách làm việc của cậu ta, sẽ không đời nào để Diệp Lăng Phi liên lạc mãi mà không được. Cuộc điện thoại này quả nhiên đã xác minh điều đó. Diệp Lăng Phi không rõ vì sao Tiểu Triệu lại gặp chuyện, anh vội vàng hỏi:
- Tiểu Triệu, rốt cuộc cậu đã xảy ra chuyện gì vậy?
- Diệp ca, em cũng không biết nữa!
Tiểu Triệu nói:
- Chuyện này nói ra thì dài lắm, Diệp ca. Nếu anh có thể, hãy đến phòng 302 Bệnh viện Nhân dân tỉnh. Em và bạn gái em đều ở đây. Khụ khụ, suýt chút nữa là em không thể gặp lại anh rồi...!
Những lời cuối của Tiểu Triệu đầy bi thương. Vừa nghe xong, lòng Diệp Lăng Phi dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Anh linh cảm có lẽ lần này Tiểu Triệu gặp chuyện không may có liên quan đến mình. Diệp Lăng Phi không hỏi nhiều, nếu Tiểu Triệu đã bảo anh đến, anh cũng không cần nói nhiều qua điện thoại nữa. Anh trả lời:
- Tiểu Triệu, vậy cũng tốt, bây giờ tôi đến chỗ cậu!
Nói xong, Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, quay sang Dã Thú, nói:
- Dã Thú, chúng ta phải đến Bệnh viện Nhân dân ngay bây giờ!
Diệp Lăng Phi chưa quen thuộc với tỉnh thành này, anh không biết Bệnh viện Nhân dân rốt cuộc ở đâu. Khi anh và Dã Thú lên một chiếc taxi, vừa nói muốn đến Bệnh viện Nhân dân, người tài xế taxi lại tỏ vẻ kỳ quái, hỏi:
- Bây giờ là hơn nửa đêm rồi, sao anh lại muốn đến Bệnh viện Nhân dân, đường xá ở đây không dễ đi đâu!
- Đường không dễ đi à?
Nghe tài xế nói vậy, Diệp Lăng Phi cảm thấy ông ta biết chuyện gì đó, liền hỏi:
- Đường này làm sao mà không dễ đi, chẳng lẽ Bệnh viện Nhân dân không phải là ở tỉnh thành sao?
- Không sai, nhưng Bệnh viện Nhân dân nằm ở ngoại ô phía Bắc, khu đó rất loạn, nhất là lúc trời đã tối thế này, chúng tôi cũng không muốn đi ngoại ô phía Bắc!
Người tài xế taxi nói tới đây, bỗng nhiên dừng lại nhưng ngay sau đó hắn cười nói:
- Nhưng, bản thân tôi thì không sao cả, chỉ cần có tiền thì đi nơi nào cũng được!
- Xem ra Bệnh viện Nhân dân ở đó nhất định có chuyện gì đó rồi!
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ rất có hứng thú. Người tài xế taxi ca đêm này rất thích nói chuyện với khách, chủ yếu là vì buổi tối lái xe một mình quá cô đơn. Vì vậy, tài xế ca đêm cũng rất thích trò chuyện phiếm cùng khách. Lại có nhiều tài xế taxi nửa đêm thích nghe chuyện ma quỷ, và người tài xế này không còn nghi ngờ gì nữa chính là một người thích buôn chuyện. Trên đường đi đến Bệnh viện Nhân dân, hắn thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện. Thật ra thì đơn giản chỉ là ngoại ô phía Bắc vốn hay gặp chuyện không may, có tài xế bị sát hại, cũng có tài xế gặp tai nạn ở đó. Tóm lại, ngoại ô phía Bắc rất dễ gặp chuyện không may, cho nên ở tỉnh thành có câu vè truyền miệng: “Đi đâu đừng đến Bắc Giao, quái sự đều có, Bắc Giao càng nhiều...” Những chuyện đó năm xưa chẳng qua chỉ là chuyện cũ mà thôi, Diệp Lăng Phi chỉ nghe cho vui, còn Dã Thú nghe một chút thì lại ngủ thiếp đi.
Chiếc taxi dừng lại trước cổng Bệnh viện Nhân dân. Diệp Lăng Phi đánh thức Dã Thú đang ngủ say sưa, hai người xuống xe. Tiểu Triệu đã nói cho Diệp Lăng Phi biết số phòng bệnh qua điện thoại, nên anh cũng không gặp khó khăn gì. Chỉ là khi Diệp Lăng Phi và Dã Thú đến phòng bệnh thì đã qua giờ thăm bệnh. Một nữ y tá trẻ tuổi ngăn cản họ lại. Cô y tá trẻ tuổi, khoảng 20, lông mày dài, đôi mắt to, ngăn Diệp Lăng Phi lại và nói:
- Đã qua giờ thăm bệnh rồi, theo quy định của bệnh viện chúng tôi thì bây giờ không thể thăm bệnh nhân được!
Diệp Lăng Phi không có tâm trạng đôi co với cô y tá. Anh quay sang Dã Thú, vẫy vẫy tay, ra hiệu cho Dã Thú đến giải quyết cô y tá. Dã Thú sở trường những chuyện thế này. Hắn bước đến trước mặt cô y tá, nhe răng, để lộ chiếc răng cửa to tướng và cười nói:
- Tiểu cô nương, tối nay cô trực bệnh viện một mình à, ở trong bệnh viện này một mình trực đêm thì rất nguy hiểm, hơn nữa một cô gái xinh đẹp giống như cô vậy thì lại càng nguy hiểm hơn đấy…!
Khi Dã Thú dùng chiêu mặt dày vô địch để quấn lấy cô y tá, Diệp Lăng Phi đã đi đến phòng bệnh của Tiểu Triệu. Anh đẩy cửa, nhìn thấy trong phòng kê bốn chiếc giường bệnh, hai chiếc có bệnh nhân nằm, dường như đã ngủ rồi. Hai chiếc giường gần cửa sổ là của Tiểu Triệu và bạn gái anh ta, Thái Tiểu Như, đang truyền nước. Sắc mặt Tiểu Triệu rất khó coi, trắng bệch. Dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn sắc mặt Tiểu Triệu, Diệp Lăng Phi cũng có thể đoán được tình hình của cậu ta vốn không mấy tốt đẹp.
- Tiểu Triệu!
Diệp Lăng Phi đi tới, khẽ nói một tiếng, bởi vì trong phòng bệnh còn có những bệnh nhân khác, anh không muốn quấy rầy họ. Mặc dù vậy, tiếng nói khẽ của anh Tiểu Triệu cũng nghe rõ được. Tiểu Triệu và bạn gái cũng đang thì thầm trò chuyện. Nghe Diệp Lăng Phi nói, cậu quay mặt lại. Khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi, ánh mắt Tiểu Triệu lóe lên niềm vui sướng. Cậu vừa định mở miệng chào hỏi Diệp Lăng Phi thì anh đã chạy tới trước mặt cậu, khẽ nói:
- Tiểu Triệu, anh nhận được điện thoại của cậu nên một phút cũng không dám chần chừ, vội vàng chạy tới đây. Nhưng sao cậu lại ở đây, nơi này cách chỗ cậu ở rất xa mà!
- Một lời khó nói hết được!
Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì khẽ thở dài, rồi nói:
- Diệp ca, lần này em thật mất mặt. Em là cảnh sát, nhưng không ngờ lại bị người ta tính kế. Người phụ nữ đó thật lợi hại, em cũng không biết cô ta hạ độc em từ lúc nào. Khụ khụ, nếu như không phải em phản ứng kịp thời thì em e rằng sẽ không thể nào gặp lại anh được nữa!
- Tiểu Triệu, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?
Diệp Lăng Phi hơi mơ hồ. Anh ngồi bên cạnh giường bệnh Tiểu Triệu, nhìn cậu đang nằm trên giường, gương mặt trắng bệch, anh hỏi:
- Người phụ nữ nào?
- Một người phụ nữ tên là Chân Cơ!
Tiểu Triệu nói:
- Không biết người phụ nữ kia có phải tên thật là Chân Cơ hay không, tóm lại, bên ngoài cô ta có vẻ giống đàn ông!
- Chân Cơ à?
Diệp Lăng Phi nhíu mày, tạm thời không nhớ nổi Chân Cơ là ai. Nếu nhìn thấy Chân Cơ, anh sẽ biết mình đã gặp người phụ nữ này ở đâu, nhưng Tiểu Triệu chỉ nói tên là Chân Cơ mà thôi, nên Diệp Lăng Phi có thể không nhớ nổi Chân Cơ rốt cuộc là ai.
Diệp Lăng Phi nhìn Tiểu Triệu và hỏi:
- Tiểu Triệu, cậu trước tiên cứ kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho anh nghe xem, có thể anh sẽ đoán ra được vài manh mối đấy!
Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, cậu gật đầu, kể lại tỉ mỉ mọi chuyện đã xảy ra tối nay cho Diệp Lăng Phi nghe.