Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1449: CHƯƠNG 1449: LIÊN TIẾP BIẾN CỐ!

Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống. Hắn cảm giác chuyện bây giờ thật sự rất nhiều, hết chuyện này đến chuyện khác lại đến.

Diệp Lăng Phi nghĩ đến thi thể người đó khi nãy vẫn còn ở dưới lầu thì hắn tạm gác những chuyện này lại và đi vào thang máy. Khi Diệp Lăng Phi đi ra khỏi khách sạn thì trước cửa đã sớm có rất nhiều người vây quanh, nhưng tất cả đều không dám lại gần thi thể. Cảnh tượng vô cùng kinh khủng, dù có không ít người hiếu kỳ vây đến xem, nhưng không ai dám lại gần. Té từ trên lầu cao xuống thì cho dù không nhìn cũng có thể đoán được. Có người đã sớm gọi điện báo cảnh sát, chỉ là cảnh sát vẫn chưa đến.

Diệp Lăng Phi đứng ở phía sau đám người, hắn đưa đầu nhìn vào bên trong thì thấy thi thể đó đang nằm trên mặt đất, nằm thành hình chữ nhân, đầu không còn nguyên vẹn. Người đàn ông này lúc đầu khi té xuống thì đầu đập xuống đất trước nên đã bị nát bét.

Diệp Lăng Phi nhìn thấy người này đã chết. Hắn có chút hối hận. Diệp Lăng Phi vốn không muốn nhìn thấy người đàn ông này chết, hắn còn hi vọng người này có thể nói cho hắn biết một ít chuyện, nhưng bây giờ thì rõ ràng người này căn bản không thể cung cấp bất kỳ đầu mối hữu ích nào rồi. Diệp Lăng Phi đành quay người định đón taxi về khách sạn trước đã. Ngay lúc đó, điện thoại của hắn vang lên, là Dã Thú gọi đến.

Diệp Lăng Phi thấy Dã Thú gọi điện tới thì hắn nghe máy và hỏi thẳng:

– Dã Thú, thằng nhóc này rốt cuộc làm gì vậy? Anh gọi điện cho cậu nãy giờ mà không ai nghe máy, chẳng lẽ cậu ngủ say như chết à?

Diệp Lăng Phi vừa nói như vậy thì Dã Thú ở đầu dây điện thoại bên kia có vẻ hơi ngại ngùng, hắn cười nói:

– Lão Đại, em vừa mới đi ra ngoài, em để quên điện thoại ở trong phòng. Em vừa mới về phòng, em gõ cửa phòng anh nhưng không ai mở, nên em mới gọi cho anh!

Khi Dã Thú nói chuyện, Diệp Lăng Phi nghe từ bên trong điện thoại có tiếng người nói:

– Mở cửa ra!

Diệp Lăng Phi sau khi nghe được câu này thì trong lòng hắn ngạc nhiên, hắn hỏi:

– Dã Thú, mở cửa gì cơ?

– À, khi nãy em gõ cửa một lúc lâu, Lão Đại, phòng anh không ai trả lời. Em lo lắng Lão Đại xảy ra chuyện gì nên mới gọi nhân viên khách sạn giúp mở cửa!

Dã Thú nói xong thì nói thêm:

– Lão Đại, chẳng lẽ anh không có ở trong phòng à?

– Dã Thú, bây giờ cậu lập tức tới đây!

Diệp Lăng Phi nói thầm:

– Anh đang ở chỗ sân bay!

– Sân bay?

Dã Thú sửng sốt, hắn nói:

– Đến sân bay làm gì?

Diệp Lăng Phi không nói nhiều với Dã Thú, hắn trực tiếp bảo cậu ta đến. Dã Thú đồng ý. Diệp Lăng Phi vốn định trở về khách sạn, nhưng bây giờ hắn lại thay đổi chủ ý. Diệp Lăng Phi định bảo Dã Thú đến đây để hai người cùng bàn bạc. Theo Diệp Lăng Phi thấy, nếu tên kia đến tỉnh thành để theo dõi hắn, nói cách khác, bây giờ Diệp Lăng Phi ở khách sạn không còn an toàn nữa, Diệp Lăng Phi muốn đổi chỗ khác. Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với Dã Thú, vừa đặt điện thoại xuống không lâu thì Dã Thú lại gọi đến.

Diệp Lăng Phi nghe máy, chưa đợi Diệp Lăng Phi nói gì, Dã Thú đã vội vàng kêu lên:

– Lão Đại, suýt chút nữa em đã đi rồi!

Giọng nói của Dã Thú rất lớn, dường như giờ phút này Dã Thú rất tức giận. Diệp Lăng Phi sửng sốt, hắn có thể nghe được âm thanh huyên náo rất lớn ở đầu dây bên kia của Dã Thú truyền đến, trong đó có tiếng người phụ nữ kêu lên sợ hãi, tiếng khóc, tiếng hô hoán của đàn ông… Nhiều âm thanh hội tụ cùng một chỗ, Diệp Lăng Phi cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra ở bên kia, nhưng bản năng của Diệp Lăng Phi đã nói cho hắn biết, chuyện ở bên kia xảy ra tuyệt đối không nhỏ, nếu không, Dã Thú cũng sẽ không vội vàng mà gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi.

– Dã Thú, không cần vội vàng, cậu cứ từ từ nói với anh!

Diệp Lăng Phi nói:

– Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?

– Lão Đại, anh biết không? Em vừa ra khỏi cửa khách sạn thì khách sạn đột nhiên có bom nổ, hơn nữa…!

Dã Thú nói đến đây thì hắn dừng lại một chút, dường như hắn đang do dự có nên nói ra hay không. Cuối cùng hắn cũng quyết định nói ra, Dã Thú nói:

– Hơn nữa chỗ bị nổ lại chính là phòng của anh đấy…!

Sau khi Dã Thú nói ra những lời này thì Diệp Lăng Phi cũng hít một hơi khí lạnh. Bây giờ hắn mới hiểu được, tại sao người đàn ông đó sau khi nhìn thấy mình lại chạy trốn một cách liều mạng như vậy. Nhất định là hắn cho rằng mình biết hành tung của hắn rồi nên đến tìm hắn để báo thù, trong lòng hắn lo sợ nên khi thấy mình thì liều mạng chạy trốn. Nếu như vậy, kẻ đứng sau giật dây người đàn ông này hận mình đến tận xương tủy nên mới muốn nổ chết mình.

Diệp Lăng Phi cảm thấy mình thật rất may mắn, bởi vì sau khi hắn nhìn thấy người đàn ông đó thì Diệp Lăng Phi mới rời khỏi phòng của mình, nếu không thì bây giờ Diệp Lăng Phi có thể đã biến thành đống thịt vụn rồi. Diệp Lăng Phi cầm trong tay điện thoại và nói với Dã Thú:

– Dã Thú, bây giờ cậu cứ ở đó đợi anh, anh sẽ đến ngay!

– Vâng!

Dã Thú trả lời.

Đến lúc này, Diệp Lăng Phi cũng không muốn Dã Thú đến nữa. Hắn giơ tay gọi một chiếc taxi và chạy thẳng tới khách sạn của mình. Khi Diệp Lăng Phi đến thì khách sạn kia đã bị cảnh sát ngăn lại. Cảnh sát phong tỏa khu vực đó, không cho phép ai đến gần. Ngoài xe cảnh sát, còn có xe cứu thương và nhân viên y tế ra vào khách sạn. Có thể thấy, người bị thương không ngừng được đưa ra khỏi khách sạn. Chuyện này rất lớn, khiến không ít phóng viên kéo đến. Những phóng viên đó cũng bị cảnh sát chặn lại bên ngoài. Chuyện lần này xảy ra vô cùng đột ngột, không ai có thể nghĩ đến. Phía cảnh sát, trước khi có chỉ thị từ cấp trên, họ không dám tùy tiện cho phép phóng viên đi vào. Nhưng những phóng viên kia lại muốn nhận được tin tức trực tiếp, bởi đây là tin tức lớn, nhất định sẽ được đưa lên tiêu điểm. Diệp Lăng Phi không quan tâm đến những chuyện này. Sau khi hắn xuống taxi thì hắn gọi điện thoại cho Dã Thú.

Dã Thú cũng ở bên ngoài. Kể từ sau khi cảnh sát tới thì khách sạn này chỉ được phép ra, không được phép vào. Tất cả những người trong khách sạn đều bị gọi ra ngoài. Bởi vì khách sạn này phát sinh vụ án nghiêm trọng như thế nên không người nào dám ở chỗ này. Không biết cảnh sát sẽ phong tỏa đến bao giờ, phần lớn khách ở khách sạn đều trả phòng. Dã Thú ngậm điếu thuốc trên môi, sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Dã Thú mở miệng nói:

– Lão Đại, nguy hiểm thật đấy, suýt chút nữa là em không được gặp anh nữa rồi!

– Dã Thú, cậu nói linh tinh gì đấy!

Diệp Lăng Phi quát lên:

– Thằng nhóc này, sau này cậu đừng nói như vậy trước mặt anh đấy, nhớ lấy, đừng có động một tí là nói những câu như không thể gặp anh nữa. Cậu đừng quên, cậu sắp làm cha rồi, ít nhất cũng phải ra dáng một chút chứ. Dã Thú, cậu hiểu chưa?

– Hiểu rồi, Lão Đại, em cũng chỉ là quen miệng nói vậy thôi!

Dã Thú nhìn thấy Diệp Lăng Phi nói chuyện với hắn bằng giọng như vậy thì hắn biết tâm trạng Diệp Lăng Phi bây giờ không tốt. Dã Thú không muốn chọc giận Diệp Lăng Phi, hắn không nói gì nữa, ngậm điếu thuốc trên môi và nói với Diệp Lăng Phi chuyện khác. Diệp Lăng Phi nhìn về phía khách sạn, hắn có chút phiền lòng. Hắn lấy ra một điếu thuốc, Dã Thú vội vàng lấy ra cái bật lửa, mồi lửa châm thuốc cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc thật mạnh rồi nói:

– Dã Thú, cậu đoán xem khi nãy anh đi làm gì?

– Lão Đại, làm sao em biết anh đi đâu làm gì chứ!

Dã Thú nói đến đây thì bỗng nhiên nhếch môi nhìn Diệp Lăng Phi cười nói:

– Chẳng lẽ vừa nãy anh đi tìm gái à?

Diệp Lăng Phi sớm biết Dã Thú sẽ chẳng nói được câu nào hay ho. Hắn vừa nãy cũng chỉ là tùy tiện hỏi vậy thôi. Sau khi nghe Dã Thú nói như vậy thì Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu và lãnh đạm nói:

– Dã Thú, cậu sai rồi, anh không giống như cậu nói đâu!

– Cái này thì em biết rồi!

Dã Thú vừa hút một hơi thuốc, vừa nói với Diệp Lăng Phi:

– Lão Đại, em chẳng qua chỉ là đùa một chút mà thôi!

– Khi nãy anh mới vừa nhìn thấy người đặt bom!

Diệp Lăng Phi nói tới đây, hắn bèn nói thêm một câu:

– Phải nói rằng, có lẽ là người đàn ông đó, anh không thể xác định được, dù sao thì hắn cũng đã chết rồi!

Dã Thú hút thuốc, sau khi hắn nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này thì Dã Thú khẽ khựng lại một chút, nhưng ngay sau đó lại nói:

– Lão Đại, anh nói anh trông thấy tên khốn đó à?

Dã Thú lộ rõ vẻ mặt rất kích động, trông cứ như muốn xé xác người đàn ông đó ra vậy.

Diệp Lăng Phi gật đầu và nói:

– Nhưng anh không thể xác định được có phải là hắn không!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa vứt mẩu thuốc xuống đất, hắn vừa ngẩng đầu nhìn về cửa khách sạn và nói:

– Dã Thú, chúng ta đổi khách sạn đi, xem ra, có nhiều thứ cần phải chuẩn bị lại từ đầu!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!