Ánh mắt Diệp Lăng Phi lướt qua Jacques. Hắn tiếp tục hỏi: "Hơn nữa, ngươi đang muốn giết ta có đúng không?"
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Jacques giật mình kinh ngạc, nhưng hắn không thể thừa nhận, càng không thể khai ra Chu Ngọc Địch. Một khi hắn làm vậy, cho dù người đàn ông trước mặt không giết hắn, Chu Ngọc Địch cũng nhất định sẽ không tha.
Jacques đã quyết định trong lòng: tuyệt đối không được nói ra, hắn nhất định phải tiếp tục nói dối. Hắn lập tức phủ nhận: "Ta không biết ngươi đang nói gì cả. Ta đã nói rồi, ta là khách du lịch, đến đây để tham quan. Tại sao ngươi cứ đuổi theo ta mãi vậy?"
"Vậy sao ngươi thấy ta lại bỏ chạy làm gì?" Diệp Lăng Phi hỏi.
"Ngươi đuổi theo ta, ta dĩ nhiên phải chạy rồi!"
Jacques lúc này một mực khẳng định rằng vì Diệp Lăng Phi đuổi theo nên hắn mới chạy. Theo Jacques, Diệp Lăng Phi không có chứng cứ, biết đâu mình cứ nói thế thì hắn cũng chẳng làm gì được. Jacques vẫn ôm ý nghĩ may mắn, cứ thế nói dối. Nhưng Diệp Lăng Phi không tin. Sau khi Jacques nói ra những lời này, Diệp Lăng Phi cười lạnh lùng:
"Ngươi thật sự coi ta là kẻ ngốc à, dám nói dối ta những lời như vậy? Khi còn ở Vọng Hải, ta đã để mắt đến ngươi rồi. Trên đời này làm gì có những chuyện trùng hợp đến thế? Ta và ngươi vốn dĩ va phải nhau, bản thân chuyện này đã có vấn đề rồi. Ta nghĩ nếu ngươi thẳng thắn mà nói, ta có thể suy nghĩ bỏ qua cho ngươi, còn nếu không...!"
Diệp Lăng Phi nói tới đây, chân mày hắn dựng lên, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên lạnh như băng, đáng sợ vô cùng. Jacques biết, lúc này hắn không còn lựa chọn nào khác. Jacques tự nhận thân thủ không tệ, khi đối mặt với Diệp Lăng Phi, hắn tin mình có khoảng tám phần thắng.
"Ta nghĩ ngươi đã hiểu lầm rồi, ta đối với ngươi không hề có bất kỳ ác ý nào!"
Jacques đến lúc này vẫn cật lực phủ nhận. Cùng lúc đó, hắn nắm chặt con dao trong tay, nhìn như vô ý hướng về phía Diệp Lăng Phi, nhưng thực tế Jacques đang tìm kiếm cơ hội thích hợp nhất để đoạt mạng Diệp Lăng Phi. Theo hắn, chỉ cần mình tập kích bất ngờ, hắn nhất định sẽ giành chiến thắng.
Khi Jacques vừa dịch bước chân, Diệp Lăng Phi cũng tiến về phía hắn, dường như không hề ý thức được hành động của Jacques. Thấy điệu bộ này, Jacques thầm nghĩ cơ hội đã tới. Hắn không suy nghĩ nhiều, tay phải nhanh như cắt cầm dao đâm thẳng vào tim Diệp Lăng Phi, nhanh như gió, tựa một tia chớp. Theo Jacques, hắn nhất định có thể kết liễu đối thủ chỉ bằng một đòn.
Nhưng Jacques lần này đã tính sai. Hắn tự nhận ra tay rất nhanh, có thể kết liễu đối thủ chỉ bằng một đòn, nhưng không ngờ động tác của Diệp Lăng Phi còn nhanh hơn. Khi Jacques ra tay, Diệp Lăng Phi cũng đã hành động, hắn nhảy qua nửa bước, đùi phải giơ lên, một cước đạp thẳng ra ngoài. Cánh tay của Jacques không thể dài bằng chân được. Diệp Lăng Phi một cước đạp trúng bụng Jacques, đá hắn bay lên. Cú đá của Diệp Lăng Phi rất mạnh, thân thể Jacques bay xa, "Bịch!" hắn ngã xuống đất. "Lục cục, lục cục", Jacques lăn dài trên mái nhà rồi cuối cùng mới dừng lại.
Diệp Lăng Phi đá rất mạnh. Hắn nghĩ cú này sẽ khiến kẻ có vẻ ngoài giống người Thái Lan với thân phận không minh bạch này bị thương trong một thời gian ngắn. Nhưng Diệp Lăng Phi không ngờ, Jacques có sức chịu đòn quả thật rất mạnh, sau khi trúng một cước của hắn mà vẫn có thể đứng dậy. Jacques bò từ trên mặt đất dậy, không thấy rõ phương hướng, lảo đảo chạy về phía trước, trong lòng chỉ nghĩ mau chóng thoát thân. Nhưng Jacques không ngờ, đỉnh tòa nhà khách sạn này lại xây dựng theo phong cách kiến trúc Châu Âu, có sườn dốc. Hắn không chú ý dưới chân, bất thình lình bị vướng, thân thể Jacques không khống chế được, bay qua lan can bảo vệ và lăn xuống.
"Không thể nào, tiểu tử ngươi chẳng lẽ định kết thúc lãng xẹt như vậy à!"
Diệp Lăng Phi không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này. Trong lòng hắn không hề muốn Jacques chết ở đây, hắn còn rất nhiều chuyện muốn hỏi. Vì vậy, sau khi thấy Jacques lăn xuống, hắn vội vàng bước nhanh đến bên đó thì thấy đầu ngón tay phải của Jacques vẫn bám vào ven trụ lầu, dường như hắn đang cố gắng bò lên, nhưng sau khi thử thì không thể nào lên được. Thấy bộ dạng đó, Diệp Lăng Phi vội vàng đưa tay phải ra và quát lên:
"Đưa tay ngươi đây!"
Jacques giơ tay phải lên. Hắn còn chưa kịp đợi Diệp Lăng Phi đưa tay ra thì tay phải của hắn cũng không kiên trì được nữa. Vốn dĩ tay phải của hắn chỉ bám vào trụ lầu được một thời gian ngắn. Lúc này, Jacques cũng không thể chịu đựng thêm, hắn té từ trên lầu xuống rồi phát ra một chuỗi tiếng kêu thê thảm.
Diệp Lăng Phi giơ tay phải ra nhưng không thể bắt được tay Jacques, tay hắn dừng lại giữa không trung. Mắt thấy thân thể Jacques từ trên lầu té xuống, Diệp Lăng Phi không khỏi lắc đầu, miệng thầm nhủ:
"Đây không phải ta không muốn cứu ngươi, là ngươi không thể kiên trì được, khụ!"
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, hắn đứng thẳng người, nhìn xuống dưới lầu. Thi thể Jacques nằm dưới đất. Mặc dù Diệp Lăng Phi không thấy rõ tình hình dưới đất, nhưng hắn cũng có thể tưởng tượng được từ lầu cao như vậy mà té xuống thì sẽ thành ra sao.
Diệp Lăng Phi rời khỏi mái nhà. Hắn có thể tưởng tượng được dưới lầu đang hỗn loạn đến mức nào. Diệp Lăng Phi không vội xuống lầu mà tìm một chỗ để hút thuốc. Hắn cần thời gian để suy nghĩ mọi chuyện rõ ràng. Theo Diệp Lăng Phi, dường như những chuyện này đều nhắm vào mình. Nói cách khác, có kẻ đứng sau giật dây. Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ rốt cuộc là ai đã âm mưu hãm hại hắn. Người đầu tiên hắn nghĩ đến là Chu Ngọc Địch, hình như chỉ có Chu Ngọc Địch mới có đủ điều kiện để làm vậy. Nhưng Diệp Lăng Phi lại cảm thấy Chu Ngọc Địch không đủ to gan để trực tiếp ra tay sát hại mình, chẳng lẽ Chu Ngọc Địch không sợ hắn sẽ trả thù sao?
Trừ Chu Ngọc Địch ra thì còn ai nữa? Diệp Lăng Phi lại nghĩ tới Đới Vinh Cẩm. Tên này rõ ràng là người nước ngoài, nếu nói Đới Vinh Cẩm dùng lính đánh thuê để giết mình thì cũng không phải là không thể. Diệp Lăng Phi vừa nghĩ tới Đới Vinh Cẩm, trên trán hắn hiện lên vẻ buồn rầu. Theo Diệp Lăng Phi, Đới Vinh Cẩm thật khó đối phó. Vốn tưởng mình đã sắp bắt được hắn nhưng không ngờ Đới Vinh Cẩm lại chạy thoát. Lần này trong lời nói của Đới Vinh Cẩm, dường như có một liên minh nhắm vào Diệp Lăng Phi đang dần hình thành. Diệp Lăng Phi không rõ chuyện này là thật hay giả, ít nhất từ tình huống trước mắt thì chuyện vẫn chưa dứt, quả thật không dễ giải quyết.
Hút xong một điếu thuốc, Diệp Lăng Phi vứt mẩu thuốc lá vào thùng rác, đang định đi về phía thang máy thì bỗng điện thoại vang lên. Hắn nhìn màn hình, thấy Bạch Tình Đình gọi đến. Diệp Lăng Phi nghe máy, cười nói:
"Bà xã, muộn thế này mà em vẫn chưa ngủ à? Chẳng lẽ anh không ở bên là em không ngủ được sao?"
Diệp Lăng Phi còn tưởng Bạch Tình Đình ở đầu dây bên kia sẽ nói những lời ngọt ngào với mình, nhưng không ngờ trong điện thoại lại truyền đến giọng nói đầy nghi ngờ của cô:
"Ông xã, chiều nay anh làm gì?"
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên, không biết vì sao Bạch Tình Đình đột nhiên lại hỏi hắn như vậy. Hắn nghĩ hình như lúc chiều mình cùng Trương Tuyết Hàn đi uống cà phê, nói chuyện phiếm. Dù lúc chiều hắn và Trương Tuyết Hàn rất thuần khiết, nhưng Diệp Lăng Phi trong lòng vẫn lo lắng. Theo hắn, nhất định Bạch Tình Đình đã biết chút ít về chuyện hắn với Trương Tuyết Hàn chiều nay. Diệp Lăng Phi hỏi:
"Bà xã, anh không hiểu em đang nói gì cả!"
"Ông xã, có hai cảnh sát đến nhà tìm anh!" Bạch Tình Đình nói. "Bọn họ vừa nói muốn anh phối hợp điều tra. Em nói anh không ở nhà và đuổi bọn họ đi, nhưng rõ ràng là bọn họ không có ý định dừng lại. Họ bảo em báo cho anh biết, tốt nhất là đến Cục Cảnh sát để phối hợp điều tra!"
"Điều tra?" Diệp Lăng Phi hơi ngạc nhiên. Hắn không ngờ còn có cảnh sát dám đến nhà tìm mình. Chuyện này thật khiến người ta nghi ngờ. Diệp Lăng Phi không hiểu rốt cuộc ở thành phố Vọng Hải đang xảy ra chuyện gì. Bây giờ hắn đang ở tỉnh thành xử lý chuyện bên này, tạm thời không thể quan tâm đến chuyện ở thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi nói:
"Bà xã, anh cũng không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Vậy thì, ngày mai em cho người đến Cục Cảnh sát hỏi xem. Anh ở đây có việc, không thể phân thân xử lý chuyện ở Vọng Hải được!"
"Được rồi!" Bạch Tình Đình trả lời. "Ông xã, em biết rồi, có chuyện gì thì em sẽ thông báo cho anh!"