Vịnh Tiên Thủy là một vịnh tự nhiên, nơi đây có một bãi cát bằng phẳng nên cuối tuần có rất nhiều người đến bơi và cắm trại dã ngoại. Hôm nay là thứ hai, người đến đây không nhiều lắm, nếu là cuối tuần thì tha hồ ngắm nhìn những cô gái mặc áo tắm.
Lúc này Diệp Lăng Phi đang đứng trước mặt Bạch Tình Đình, còn Bạch Tình Đình đang cầm máy ảnh, nàng ngồi trên bãi cát. Nhìn qua máy ảnh thấy khuôn mặt Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình liền bỏ máy ảnh xuống, nàng tức giận lẩm bẩm:
- Thật là xui xẻo, càng không muốn gặp lại càng phải gặp.
Nàng đứng lên, xoay người đi chỗ khác.
- Tiểu Diệp, tại sao bây giờ mới đến?
Bạch Cảnh Sùng mặc một bộ trang phục màu trắng, chân đi giày thể thao. Bộ dạng lúc này của ông hoàn toàn khác với hình ảnh ông trước công chúng. Bạch Cảnh Sùng đang cùng Cô Ngô lấy thức ăn và dụng cụ dã ngoại từ trên xe xuống.
- Thúc thúc, cháu tới muộn. Chú cũng biết thủ tục xuất viện đấy, quả là phiền phức nên làm lỡ thời gian của cháu.
Diệp Lăng Phi vội bước hai bước vượt qua Bạch Tình Đình, hắn nhìn nàng bằng ánh mắt kiêu ngạo.
Diệp Lăng Phi nhận lấy thùng nước uống trong tay Bạch Cảnh Sùng rồi mang ra bãi cát. Sau đó lại quay lại, mang số đồ ăn mà Cô Ngô đã làm sẵn từ nhà tới vị trí vừa nãy.
Cô Ngô bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đang nói chuyện với ba mình, nàng tức giận đi đến bên Cô Ngô, lẩm bẩm nói:
- Ba cũng thật là, tại sao lại bảo tên khốn kiếp đó tới đây.
Cô Ngô nở nụ cười, bà vừa đặt miếng thịt bò lên bếp nướng vừa nói:
- Tiểu thư, dù sao Diệp tiên sinh cũng là chồng cô, tại sao lại không thể đến được.
- Cô Ngô, bà đừng nói lung tung. Tôi đã nói rồi, tôi và hắn đã kết thúc.
- Cô Ngô là người từng trải nên hiểu tâm lý con gái. Nhưng chuyện hôm đó có đáng gì đâu. Hơn nữa, Diệp tiên sinh đâu có làm gì, tôi nghĩ chắc hai người hiểu lầm nhau thôi.
Bạch Tình Đình tức giận nói:
- Cái gì mà hiểu lầm. Đúng là hết cách, hắn chẳng biết gì ngoài việc chọc tức tôi. Căn bản tôi với hắn chẳng có điểm gì giống nhau, kiếp trước hai chúng tôi là cừu nhân, kiếp này cũng thế. Nói chung, cứ nhìn thấy hắn là tôi cảm thấy bực mình.
Cô Ngô nghe Bạch Tình Đình lẩm bẩm như vậy, bà chỉ mỉm cười, không nói gì nữa.
Lần này Bạch Cảnh Sùng gọi Diệp Lăng Phi tới để giảm bớt mâu thuẫn giữa hai người. Ông ngồi cùng Diệp Lăng Phi trên bãi cát, nhìn về phía Bạch Tình Đình.
- Tiểu Diệp. Tôi biết tính tình con bé Tình Đình này, tôi thấy cháu nên nhường nhịn nó một chút. Chúng ta là đàn ông, cần phải rộng lượng một chút.
Bạch Cảnh Sùng nói với Diệp Lăng Phi.
- Thúc thúc, chú không nên hiểu lầm. Cháu không hề giận Tình Đình mà là nàng giận cháu, chuyện này nói ra thì dài lắm.
Diệp Lăng Phi không biết phải giải thích chuyện này ra sao. Giá như hôm nay Bạch Cảnh Sùng gọi hắn đến chửi mắng hắn một trận thì lại tốt, nhưng nào ngờ Bạch Cảnh Sùng lại nói những lời này. Hết cách rồi, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Đơn giản là Tình Đình thấy cháu có quan hệ với một nữ đồng nghiệp cùng công ty.
- Tôi hiểu rồi. Đàn ông khó tránh khỏi việc xã giao, gặp dịp thì chơi, tôi không trách cháu. Tôi đã nói rồi, con bé Tình Đình này bị tôi làm cho hư nên ngay cả tôi là cha nó cũng không có cách nào huống chi là cháu.
- Thúc thúc, cháu không còn cách nào khác, bây giờ Tình Đình đang rất tức giận. Cháu dự định ngày mai sẽ tìm một căn phòng khác, để tránh Tình Đình nhìn thấy cháu lại bực mình.
Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Bạch Cảnh Sùng hoảng sợ, ông không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến thế này. Nếu như Diệp Lăng Phi dọn ra ngoài thì coi như hôn sự này kết thúc. Bạch Cảnh Sùng rất coi trọng Diệp Lăng Phi, ông đang định bồi dưỡng hắn để sau này trở thành người thừa kế, thế nhưng lại không lường trước việc Diệp Lăng Phi chia tay Bạch Tình Đình.
- Tiểu Diệp, cháu đừng dọn ra ngoài, hai đứa đều là thanh niên, xảy ra mâu thuẫn với nhau là chuyện bình thường, tại sao lại cứ giữ mãi trong lòng. Tôi thấy chuyện này để tôi ra mặt, tôi tin con bé Tình Đình sẽ nghe tôi.
Bạch Cảnh Sùng vỗ vai Diệp Lăng Phi, nói:
- Đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.
Diệp Lăng Phi ngồi cạnh Bạch Tình Đình nhưng nàng lại nhích người sang phía Cô Ngô. Diệp Lăng Phi thấy vậy cũng không nói gì.
Bạch Cảnh Sùng ngồi xuống, ông cầm lấy một chai bia ném cho Diệp Lăng Phi. Rồi ông cũng cầm lấy một chai bia, vừa mở ra thì chợt nghe Bạch Tình Đình nói:
- Ba, sức khỏe ba không tốt, không nên uống rượu bia.
- Không sao, không phải cả nhà chúng ta đi dã ngoại sao, rất khó có được dịp như thế này, uống một chút cũng không sao. Nếu như Tử Vân còn sống, cả nhà chúng ta có thể đi dã ngoại thì thật tốt biết mấy.
Vừa nghe nhắc đến mẹ nàng, sắc mặt Bạch Tình Đình bỗng trầm xuống. Từ nhỏ nàng đã mất mẹ, nên lúc nào nàng cũng cảm thấy có chút thương tâm. Ánh mắt Bạch Cảnh Sùng cũng toát lên vẻ thương cảm. Người ngoài nhìn vào thì thấy Bạch Cảnh Sùng là người có thân phận, với địa vị của ông, tại sao lại phải sống độc thân. Thậm chí có người còn đoán về phương diện đó Bạch Cảnh Sùng không thể làm được, lại có người tung tin bên ngoài rằng Bạch Cảnh Sùng bao dưỡng rất nhiều nữ học sinh, chẳng qua là chưa có bằng chứng mà thôi.
Bạch Cảnh Sùng không hề để bụng những lời đồn đại này. Trong chương trình phỏng vấn trên đài truyền hình Vọng Hải, khi MC hỏi về vấn đề này, ông chỉ nói qua:
- Nếu như không có vợ tôi, sẽ không có tôi của ngày hôm nay. Tôi không thể tìm được một người phụ nữ nào có thể thay thế được hình bóng người vợ trong lòng tôi.
Cô Ngô là người giúp việc trong nhà Bạch Cảnh Sùng, đương nhiên bà hiểu được tình cảm sâu đậm của Bạch Cảnh Sùng dành cho vợ mình. Vừa nghe thấy Bạch Cảnh Sùng nhắc tới vợ ông, Cô Ngô vội vàng nói:
- Lão gia, hôm nay ông hài lòng chứ.
- Oh, đúng, chúng ta không nói chuyện này nữa.
Bạch Cảnh Sùng ý thức được mình có phần thất lễ, ông vội vàng cười nói:
- Tiểu Diệp, tôi nghĩ cháu nên đổi cách xưng hô đi, tôi đã chuẩn bị xong tiền lì xì rồi.
- Ba, ba làm gì vậy, dựa vào cái gì mà hắn có thể đổi cách xưng hô.
Bạch Tình Đình giận dữ, nàng trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Con với hắn không có quan hệ gì.
Diệp Lăng Phi uống một ngụm bia, hắn không muốn tranh cãi với Bạch Tình Đình. Dù sao thì đêm qua hắn đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu Bạch Tình Đình muốn hắn khóc lóc xin tha thứ thì thà giết hắn đi còn hơn. Tuy rằng Diệp Lăng Phi không phải là một nam tử đại trượng phu nhưng trong lòng hắn cũng có tự trọng. Hắn không thể vì nữ nhân mà đánh mất tự trọng của chính mình được. Như lần gặp nữ sát thủ kia vậy, Diệp Lăng Phi không hề coi cô ta ra gì thế nhưng bởi vì cô ta chạm đến lòng tự trọng của hắn nên hắn phải bảo vệ lòng tự trọng của mình.
Sắc mặt Bạch Cảnh Sùng cũng trầm xuống, Bạch Tình Đình nói như vậy trước mặt Diệp Lăng Phi coi như không nể mặt ông chút nào.
- Tình Đình, nói vớ vẩn gì thế. Chuyện này ba không thể để con làm bậy được.
Bạch Cảnh Sùng chưa bao giờ dùng giọng nghiêm khắc như vậy với Bạch Tình Đình. Nàng cảm thấy sửng sốt, ngơ ngác nhìn Bạch Cảnh Sùng. Cô Ngô ngồi bên cạnh cũng kinh hãi, trong trí nhớ của bà, rất ít khi thấy lão gia nghiêm khắc như vậy.
- Tình Đình, con không nhớ bữa tiệc từ thiện tối hôm trước sao? Chính miệng con nói với Lý Triết Hào là con sắp kết hôn, tin tức này đã lan truyền khắp nơi rồi. Bây giờ quan hệ của con với Diệp Lăng Phi không còn như lúc trước nữa. Ba mặc kệ con có đồng ý hay không, chuyện hôn sự này cứ quyết định như vậy, hơn nữa còn phải lập tức cử hành hôn lễ. Ba không muốn những tin tức này làm ảnh hưởng tới giá cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế.
Bạch Cảnh Sùng nghiêm khắc nói khi Bạch Tình Đình đang rưng rưng nước mắt. Nàng không ngờ cha mình lại ép mình kết hôn vì Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, cha nàng như biến thành một người khác, không còn giống như trước đây nữa.
Diệp Lăng Phi cũng sửng sốt, hắn đoán được ý tứ đằng sau câu nói của Bạch Cảnh Sùng. Diệp Lăng Phi cảm giác nhất định Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đã xảy ra vấn đề, hơn nữa vấn đề này rất có thể liên quan đến tài chính. Nhưng Diệp Lăng Phi không muốn làm rõ, nếu bây giờ hắn nói chen vào, nhất định Bạch Tình Đình sẽ xả hết tức giận lên người hắn.
- Con không kết hôn, có chết con cũng không kết hôn.
Bạch Tình Đình bỗng nhiên khóc, nàng đứng dậy, đối diện Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh là tên khốn kiếp, tôi sẽ không gả cho anh, tuyệt đối không gả cho anh. Nếu anh muốn lấy tôi thì cứ lấy thi thể của tôi đi.
Nói rồi, nàng chạy ra bờ biển.
Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng sửng sốt, hắn thầm nghĩ:
- Chuyện này đâu có liên quan gì tới tôi, tôi không hề ép cô lấy tôi, tại sao lại nổi giận với tôi.
Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Hắn vội vàng đứng lên, thì đã thấy Bạch Tình Đình chạy được hơn mười bước ra bờ biển.
- Không thể nào, lẽ nào cô nhóc này muốn tự sát sao, nàng điên thật rồi.
Diệp Lăng Phi thấy tình hình không ổn liền đuổi theo. Chân hắn vừa khỏi, mới chạy mấy bước đã cảm thấy đau thế nhưng Diệp Lăng Phi vẫn cắn chặt răng đuổi theo.
Bạch Cảnh Sùng cũng thấy hối hận, ông chưa bao giờ nghiêm khắc như vậy với Bạch Tình Đình. Hôm nay cũng bởi vì nội bộ Tập đoàn có vấn đề khiến ông có phần thất lễ, ông có cảm giác mình đã làm tổn thương con gái. Trong lòng cảm thấy hối hận, ông định gọi Bạch Tình Đình nhưng Cô Ngô đã hô trước:
- Tiểu thư, mau trở lại.
Bạch Tình Đình không hề quay đầu lại, mà chạy thẳng ra biển.
Bạch Cảnh Sùng thấy con gái cưng của mình như vậy, chẳng may nếu Bạch Tình Đình xảy ra chuyện gì thì ông hối hận cả đời. Bạch Cảnh Sùng bất chấp thân phận, ông cũng gọi Bạch Tình Đình quay trở lại nhưng Bạch Tình Đình không thèm quay đầu lại, nàng chạy thẳng đến khu vực cáp treo.
Diệp Lăng Phi cố nhịn đau để đuổi theo Bạch Tình Đình. Vốn dĩ khi Diệp Lăng Phi đang chạy không hề xảy ra chuyện gì, đột nhiên trên bờ cát có hai đứa bé trai chạy tới. Một trước một sau, hai đứa bé này đuổi nhau, làm cản trở đường chạy của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đang vội, hắn tức giận hét:
- Mẹ nó, con cái nhà ai thế, mau tránh ra cho tao!
Tiếng hét này lại có tác dụng ngược, một đứa bé trai nghe thấy vậy hoảng sợ, đứng bất động nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi muốn tránh đứa bé này nhưng không kịp nữa. Bất đắc dĩ, Diệp Lăng Phi cắn chặt răng, đúng lúc vừa chạy tới gần đứa bé thì hắn dùng chân trái giẫm lên một phiến đá, nhảy vọt qua đầu đứa bé này.
Vì vướng hai đứa trẻ nên khi Diệp Lăng Phi đuổi tới thì Bạch Tình Đình đã lên cáp treo, chậm rãi đi về phía đỉnh núi.