Bạch Tình Đình vừa bước lên cabin cáp treo đã thấy Diệp Lăng Phi đuổi theo. Nhưng chỉ có một chiếc cáp treo duy nhất, nên dù Diệp Lăng Phi có muốn đuổi kịp nàng cũng không còn kịp nữa.
Ngồi trong cabin cáp treo, nước mắt Bạch Tình Đình tuôn rơi như mưa. Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa bao giờ cảm thấy tủi thân đến vậy. Tất cả sự tức giận của nàng đều trút lên Diệp Lăng Phi, bởi nếu không có anh, Bạch Cảnh Sùng đã chẳng đối xử với nàng như thế.
Thế nhưng, sâu thẳm trong lòng, Bạch Tình Đình hiểu rõ chuyện này không liên quan gì đến Diệp Lăng Phi. Thật ra, không phải nàng không muốn ở bên anh, chỉ là nhất thời cảm thấy khó chịu nên mới cố tình giận dỗi.
Lúc nãy, nàng vốn không định dễ dàng tha thứ cho Diệp Lăng Phi. Nếu nàng cứ thế bỏ qua, không chừng sau này anh còn gây ra bao nhiêu chuyện nữa. Nàng đã hạ quyết tâm, muốn Diệp Lăng Phi phải hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề, rồi sau đó mới tha thứ cho anh.
Dự định là thế, nhưng không ngờ kế hoạch lại thay đổi quá nhanh. Lời nói đột ngột của Bạch Cảnh Sùng khiến mọi sắp đặt của nàng bị xáo trộn. Trong cơn bực tức nhất thời, Bạch Tình Đình thậm chí muốn chết trước mặt Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vừa thấy cabin cáp treo dần leo lên đỉnh núi, lòng anh nóng như lửa đốt. Anh thực sự sợ Bạch Tình Đình vì quá xúc động mà làm chuyện dại dột. Diệp Lăng Phi ước chừng độ cao của dây cáp treo khoảng hơn mười mét, nói chung cũng không quá khó leo. Chỉ là không hề có bất kỳ thiết bị bảo hiểm hay dụng cụ leo núi nào, nếu sơ suất thì cực kỳ nguy hiểm.
Lúc này, Diệp Lăng Phi không nghĩ nhiều nữa. Anh cởi áo khoác vứt xuống bãi cát, tháo thắt lưng rồi đi tới đầu sợi dây cáp treo. Hít một hơi thật sâu, anh bắt đầu bò theo sợi dây.
- Có người đang leo dây cáp treo kìa!
Một phụ nữ trong cabin cáp treo lập tức gọi chồng mình nhìn về phía Diệp Lăng Phi.
Càng lúc càng nhiều người chú ý đến Diệp Lăng Phi. Có người vội vàng gọi điện báo cảnh sát, thậm chí còn có người gọi cả các phương tiện truyền thông đến để đưa tin.
Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến những người phía dưới. Tâm trí anh giờ đây hoàn toàn dành cho Bạch Tình Đình, anh sợ nàng sẽ gặp chuyện chẳng lành. Leo dây đối với anh dễ như trở bàn tay, anh leo với tốc độ cực nhanh, chỉ thoáng chốc đã chỉ còn cách cabin cáp treo khoảng hơn mười mét.
Bạch Tình Đình ngồi trong cabin cáp treo, đôi mắt vẫn hướng về biển rộng mênh mông. Nàng cảm thấy vô cùng tủi thân, người cha luôn yêu thương nàng giờ lại ép nàng phải kết hôn. Bạch Tình Đình không còn chán ghét Diệp Lăng Phi như trước nữa, thậm chí trong lòng nàng đã bắt đầu chấp nhận anh là người chồng tương lai của mình. Thế nhưng, nàng không bao giờ muốn cha mình ép buộc nàng kết hôn với Diệp Lăng Phi.
- Tên khốn kiếp chết tiệt! Tất cả là tại anh!
Bạch Tình Đình nức nở nói:
- Em không muốn nhìn thấy anh nữa!
Bạch Tình Đình vừa khóc vừa mắng Diệp Lăng Phi. Nàng lơ đãng nhìn ra ngoài, bỗng thấy Diệp Lăng Phi đang leo sợi cáp, đuổi theo cabin của nàng.
- Khốn kiếp! Anh không muốn sống nữa sao?
Bạch Tình Đình quýnh quáng. Nàng bất chấp việc mình đang khóc, từ cửa sổ cabin, nàng hô lớn với Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vẫy tay với Bạch Tình Đình, vẫn tiếp tục leo lên. Anh vừa vội vã leo lên đỉnh núi vừa nói:
- Nếu như em xảy ra chuyện gì, anh sẽ hối hận cả đời. Anh thừa nhận mình không phải là một người đàn ông tốt, thế nhưng anh sẽ không để cho người con gái mình yêu phải chịu bất kỳ một tổn thương nào. Tình Đình, có thể giữa chúng ta có nhiều hiểu lầm, thậm chí chúng ta còn không thể ở bên nhau. Thế nhưng, điều đó không gây trở ngại cho việc anh bảo vệ em, anh sẽ không để cho em phải chịu bất kỳ một tổn thương nào.
Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Bạch Tình Đình vô cùng cảm động, cảm giác tủi thân của nàng hoàn toàn tan biến. Nếu Diệp Lăng Phi nói những lời này với nàng trên bãi cát, không chừng Bạch Tình Đình sẽ cho rằng anh dối trá, chỉ thích dùng lời nói để lừa gạt người khác. Thế nhưng trong giây phút sinh tử này, khi thấy Diệp Lăng Phi muốn bảo vệ mình mà không màng đến tính mạng, thì dù nàng có là sắt đá cũng phải cảm động, huống chi Bạch Tình Đình vốn đã có tình cảm với anh.
Nàng nhớ đến lần trước chính Diệp Lăng Phi đã cứu nàng khỏi tay sát thủ, nhớ đến đêm lãng mạn của nàng với anh, nhớ đến nụ hôn đầu tiên nàng đã trao cho anh. Chính anh đã không tiếc tính mạng để bảo vệ nàng.
Tất cả những điều này khiến Bạch Tình Đình cảm thấy vô cùng lo lắng cho Diệp Lăng Phi. Nàng hối hận vì hành động của mình, bởi vì sự tùy hứng của nàng đã đặt anh vào hiểm cảnh.
- Tên khốn kiếp nhà anh, mau xuống dưới đi! Có nghe thấy không, em muốn anh leo xuống dưới!
Bạch Tình Đình như đang cầu xin, nàng hận không thể tự mình kéo Diệp Lăng Phi xuống. Diệp Lăng Phi chỉ còn cách cabin của Bạch Tình Đình một đoạn, thế nhưng nếu muốn đến được đó, anh phải leo qua một cabin khác, điều này lại càng nguy hiểm hơn.
- Tình Đình, bây giờ anh đã bò đến đây rồi, đi xuống còn khó hơn đi lên. Em không cần lo lắng cho anh, anh sẽ hết sức cẩn thận. Nhưng em phải đồng ý với anh là không được kích động, cứ ở trên đó chờ anh.
Diệp Lăng Phi nói.
- Diệp Lăng Phi, anh là một tên đại ngu ngốc, là kẻ ngu ngốc nhất trên đời!
Bạch Tình Đình khóc, nàng khóc vì Diệp Lăng Phi. Đôi mắt đẫm lệ nhìn anh, nàng ân cần nói:
- Em đồng ý với anh, thế nhưng anh cũng phải đồng ý với em, ngàn vạn lần phải cẩn thận đấy!
- Ừ, em cứ ở trên đó chờ anh.
Cuối cùng, cabin cáp treo cũng lên tới đỉnh núi. Bạch Tình Đình vội vàng bước ra. Hai nhân viên liền đi tới kiểm tra cabin xem có hỏng hóc ngầm gì không.
Gió lạnh thổi bay mái tóc Bạch Tình Đình, khiến những giọt nước mắt nhanh chóng khô đi, chỉ còn lại hai vệt dài trên má. Nàng đứng trên đỉnh núi, lòng lo lắng không yên, không biết Diệp Lăng Phi có gặp nguy hiểm gì không.
Cuối cùng, nàng cũng nhìn thấy một đôi bàn tay thò ra, tiếp theo là nửa thân thể Diệp Lăng Phi cũng xuất hiện. Thấy anh đang nhễ nhại mồ hôi, hai nhân viên vội vàng kéo anh vào trong.
Diệp Lăng Phi vừa lên tới nơi đã ngồi phịch xuống đất. Anh thở hổn hển, mồ hôi tuôn như tắm nhưng lại rất nhanh chóng bị những cơn gió làm cho tan biến.
Bạch Tình Đình không để ý tới cơ thể đầy mùi mồ hôi của Diệp Lăng Phi. Nàng bước tới gần anh, chăm chú nhìn vào người đàn ông trước mặt, người đàn ông đã mạo hiểm tính mạng vì nàng.
Diệp Lăng Phi vừa thở phì phò vừa quay sang nhân viên nói:
- Có nước không?
Gã nhân viên nhanh chóng mang một chai nước khoáng tới. Diệp Lăng Phi cầm lấy chai, ngửa cổ uống liền một hơi. Sau đó anh ném chai nhựa sang bên cạnh, lúc này mới cảm thấy khá hơn rất nhiều. Nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi nhếch miệng cười nói:
- Tình Đình, xem ra năm tháng không buông tha ai cả. Nếu như cách đây bốn, năm năm, anh có thể leo thẳng lên đây một hơi mà không mệt chút nào.
Bạch Tình Đình không còn tâm trạng nào để nói đùa với Diệp Lăng Phi nữa. Nàng vươn cánh tay mảnh khảnh, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh, không thèm quan tâm đến việc tay mình dính đầy mồ hôi của anh.
- Diệp Lăng Phi, anh là người ngu ngốc nhất trên đời! Anh không biết nguy hiểm lắm sao, chẳng may ngã xuống thì phải làm sao?
Bạch Tình Đình ân cần trách Diệp Lăng Phi, trách anh vì đã không để ý tới tính mạng của mình.
- Vì em, anh tình nguyện làm một thằng ngốc.
Diệp Lăng Phi đặt tay phải lên tay Bạch Tình Đình, chậm rãi nói. Nàng không hề có ý lảng tránh ánh mắt anh, cảm giác được hơi ấm từ tay anh truyền sang người mình.
Ánh mắt Diệp Lăng Phi bao hàm chân tình, không hề có bất kỳ sự dối trá nào. Giọng nói trầm hùng đầy nam tính của anh vang lên bên tai Bạch Tình Đình.
- Tình Đình, anh đã từng hứa với em, anh sẽ bảo vệ em, sẽ không bao giờ để em phải chịu bất kỳ một tổn thương nào, cho dù anh phải hy sinh cả tính mạng mình cũng quyết bảo vệ em. Giữa chúng ta có rất nhiều mâu thuẫn khó có thể giải quyết được, thế nhưng anh sẽ mãi mãi bảo vệ em. Cho dù sau này em có lấy một người đàn ông khác thì lời hứa của anh cũng không bao giờ thay đổi.
- Không!
Bạch Tình Đình vội vàng lấy tay che miệng Diệp Lăng Phi lại. Nàng đã vứt bỏ lòng tự ái, khẽ mở đôi môi anh đào, chân thành nói với anh:
- Diệp Lăng Phi, em sẽ không lấy bất kỳ ai, trừ anh ra.
Bạch Tình Đình chủ động ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, không hề để ý đến việc mình đang đứng giữa chỗ đông người. Diệp Lăng Phi cũng kề sát môi anh vào đôi môi mềm mại ướt át của nàng. Sau một lúc Bạch Tình Đình cắn răng chống cự, cuối cùng chiếc lưỡi nhỏ nhắn của nàng cũng hiến dâng cho Diệp Lăng Phi. Đầu lưỡi tham lam của anh hoàn toàn cuốn lấy lưỡi nàng. Dường như cả hai người đều có một khao khát giống nhau.
Hai người cứ hôn nhau say đắm như vậy, mặc kệ bao ánh mắt của những người xung quanh đang đổ dồn vào. Dường như nơi này chỉ thuộc về riêng họ, không còn ai khác tồn tại.
Bạch Cảnh Sùng cùng Cô Ngô cũng chạy tới phía dưới chân núi, nhìn lên trên thấy hai người đang ôm nhau. Tuy nhìn không rõ lắm, thế nhưng Bạch Cảnh Sùng vẫn biết hai người này là ai. Khuôn mặt ông lộ vẻ tươi cười, cuối cùng thì khó khăn cũng đã được giải quyết. Cô Ngô đứng bên cạnh ông cũng cười, bà nói:
- Lão gia, ông có thể yên tâm được rồi. Cuối cùng thì tiểu thư cũng có được người mình yêu.
- Ừ, cuối cùng thì cũng thỏa mãn được tâm nguyện của tôi.
Bạch Cảnh Sùng vui mừng, cười nói.
- Vậy còn ông, ông định sau này sẽ tính sao?
Cô Ngô đột nhiên hỏi một câu như vậy.
Bạch Cảnh Sùng liếc mắt nhìn Cô Ngô, ông chỉ khẽ cười chứ không trả lời. Ông cần thời gian để suy nghĩ, đây cũng là một vấn đề nan giải trong cuộc đời mình.