– Nếu như tôi nói, tôi chẳng thích chơi trò nào hết thì tôi sẽ có kết cục thế nào?
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Thiên Đào. Sau khi nghe Trương Thiên Đào nói những lời này, vẻ mặt của Diệp Lăng Phi vẫn rất bình tĩnh, hắn không hề biểu hiện ra một chút hoảng sợ hay bất an nào cả. Diệp Lăng Phi nói những lời nói quả thật đã chọc giận Trương Thiên Đào. Trương Thiên Đào trong lòng vốn có áp lực rất lớn, bây giờ lại gặp phải một tên tội phạm nguy hiểm không chịu phối hợp như Diệp Lăng Phi, Trương Thiên Đào không nhịn được nữa, tay phải hắn nắm lại, hung hăng đập lên mặt bàn.
Rầm!
Mặt bàn truyền đến một tiếng động lớn, tiếp đó là tiếng hét phẫn nộ của Trương Thiên Đào:
– Diệp Lăng Phi, anh đừng tưởng rằng anh có thể ở đây tiếp tục càn rỡ. Tôi cho anh biết, lần này anh cũng đừng nghĩ đến chuyện đi ra ngoài!
Khi nói chuyện, hắn vừa xua tay, hai viên cảnh sát hình sự bước nhanh về phía Diệp Lăng Phi. Khi hai gã cảnh sát hình sự còn chưa đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi thì đã nghe thấy bên ngoài phòng thẩm vấn truyền đến tiếng động lớn, rồi tiếng "Rầm rầm, rầm rầm" vang lên ở cửa phòng thẩm vấn.
– Mở cửa!
Từ bên ngoài truyền đến tiếng hét phẫn nộ.
Tiếng hét phẫn nộ này rất lớn, dường như không chỉ có một người.
Trương Thiên Đào trong lòng sửng sốt. Ở đây là phòng thẩm vấn của Cục cảnh sát, không thể có tiếng huyên náo lớn như vậy được, hơn nữa tiếng phá cửa càng ngày càng vang lên, dường như muốn đập vỡ cửa phòng thẩm vấn.
Trương Thiên Đào nhìn hai gã cảnh sát hình sự kia một cái, có ý bảo bọn họ đi mở cửa. Hai người này cũng không rõ là chuyện gì đang xảy ra. Lúc trước, bọn họ có lẽ chưa từng gặp phải chuyện như hôm nay. Khi hai người bọn họ vừa mở cửa phòng thẩm vấn ra thì từ bên ngoài có hơn mười quân nhân mặc quân phục. Những quân nhân này xông vào không nói một lời, chế ngự Trương Thiên Đào và thuộc cấp của hắn, ngoài ra có người đến mở khóa tay cho Diệp Lăng Phi.
– Các người làm cái gì vậy, ở đây là Cục cảnh sát. . . . . !
Trương Thiên Đào bị một quân nhân đè lên trên bàn. Môi hắn dán chặt vào mặt bàn, hắn cố sức la lớn.
Theo Trương Thiên Đào thấy, ở đây là Cục cảnh sát, cho dù là người của quân đội thì cũng không thể tùy tiện làm loạn ở đây.
Nhưng Trương Thiên Đào vừa nói như vậy thì nghe thấy có người nói một câu lạnh lùng:
– Các người cũng quá vô pháp vô thiên RÒi, dám lạm dụng nhục hình!
Trong lúc nói thì Bành Hiểu Lộ từ bên ngoài đi vào.
Bành Hiểu Lộ kể từ khi đi tới Cục cảnh sát thì cô ngồi ở bên ngoài, không la hét hay làm ồn. Trương Thiên Đào đã quên mất sự hiện diện của Bành Hiểu Lộ.
Bây giờ hắn thấy Bành Hiểu Lộ đi vào, Trương Thiên Đào cũng không phải là đứa ngốc, hắn nhìn ra, những quân nhân này hẳn là do cô gái này gọi đến. Trương Thiên Đào thân là cảnh sát, hắn cũng không quen biết gì với người trong quân đội.
Họ thuộc về bộ phận hành chính, nói cách khác, nếu người của quân đội phạm pháp thì do họ thi hành quyền lực cảnh sát. Nhưng người của quân đội vi phạm đến luật pháp thì quân đội phải thực hiện, chính quyền địa phương và quân đội không thuộc cùng một hệ thống.
Trương Thiên Đào trong lòng ít nhiều cũng hiểu được, sau một hồi náo loạn, người phụ nữ này rất có thể là người của quân đội. Nhưng, lúc này, đã không còn là lúc hắn lên tiếng. Bành Hiểu Lộ đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, cô bĩu môi nói:
– Ông Trương phái người đến đây, không biết muốn làm gì!
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
– Hiểu Lộ, điều này mà em không hiểu sao? Tư lệnh Trương phái người đến đây là vì anh, ông ấy đang rất bực mình!
Trong khi Diệp Lăng Phi nói chuyện thì hắn đưa ánh mắt chuyển hướng sang Trương Thiên Đào bị đè lên trên bàn và nói:
– Cảnh sát Trương, khi nãy tôi đã nói cho anh biết RÒi, chuyện này anh không biết, anh đang tự chuốc lấy phiền phức cho mình thôi. Anh lại không chịu tin tôi, bây giờ thì hay rồi, mọi chuyện đã quá muộn. Có những người rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt. Khụ, còn bảo tôi nói gì nữa đây, thôi bỏ đi, bỏ đi, chi bằng không nói thì tốt hơn!
Trương Thiên Đào trong lòng thực sự đang hối hận. Vốn dĩ chuyện này hắn không muốn nhận, căn cứ vào những thứ trước mắt thì chuyện này không liên quan đến Diệp Lăng Phi, nhưng kẻ giấu mặt cứ ép buộc hắn làm. Trương Thiên Đào cắn răng, dự định lần này làm xong sẽ không dính dáng đến chuyện này nữa. Vì chức Đại đội trưởng, Trương Thiên Đào nghiến răng quyết định làm, nhưng không ngờ lại đụng phải một đối thủ xương xẩu như Diệp Lăng Phi. Lúc trước, Trương Thiên Đào nghĩ chuyện này có trở ngại nên rất khó giải quyết, nhưng bởi vì sức hút của chức Đại đội trưởng đối với hắn quá lớn, chỉ đành hạ quyết tâm chấp nhận giải quyết chuyện khó khăn này.
Diệp Lăng Phi không để ý đến Trương Thiên Đào nữa. Hắn bước ra khỏi phòng thẩm vấn, nhìn thấy Trương Vệ Quốc đang cùng Vương Vĩ đi tới. Vương Vĩ cau mày, không ngừng gật đầu. Từ thần sắc, có thể thấy Vương Vĩ đang thấp thỏm không yên. Vương Vĩ trong lòng có tật giật mình. Nếu Diệp Lăng Phi thật sự bị hắn nắm được nhược điểm thì thôi rồi, trong tay hắn chẳng có chứng cứ gì, hoàn toàn là suy đoán mơ hồ. Cứ như vậy, Vương Vĩ sẽ không yên lòng. Vương Vĩ trong lòng thầm mắng mình, sớm biết Diệp Lăng Phi có quân đội yểm trợ, mình đã tự nguyện giả bệnh nghỉ ngơi, không nhúng tay vào chuyện này nữa. Quân đội cũng không dễ trêu chọc. Người ở đây không có chuyện gì, ai mà đi trêu chọc người của quân đội làm gì.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy Trương Vệ Quốc thì hắn vội vàng chào hỏi. Theo tính cách của Diệp Lăng Phi, đừng nói là Trương Vệ Quốc, ngay cả Tư lệnh Trương Dược tới đây, hắn cũng sẽ không vội vàng chào hỏi. Phong cách sống của hắn phóng túng là vậy. Nhưng Diệp Lăng Phi khi đối mặt với Trương Vệ Quốc, không biết vì sao, trong lòng hắn rõ ràng có chút e sợ. Tám chín phần là có liên quan rất lớn đến con gái của Trương Vệ Quốc. Trương Tuyết Hàn là bảo bối của Trương Vệ Quốc, kém Diệp Lăng Phi khoảng mười mấy tuổi, nhưng mối quan hệ giữa hai người lại vô cùng thân mật. Nói đúng hơn, Diệp Lăng Phi đã có quan hệ thân mật quá mức với Trương Tuyết Hàn. Vì thế, khi đối mặt với Trương Vệ Quốc, trong lòng hắn sao có thể không e sợ được? Hắn lo nếu Trương Vệ Quốc biết chuyện này thì có thể sẽ giận đến mức cầm súng bắn mình cũng nên.
Trương Vệ Quốc nhìn thấy Diệp Lăng Phi bình yên vô sự thì ông khẽ gật đầu, rồi đến trước mặt Diệp Lăng Phi nói:
– Ông cụ nhà tôi đã dặn dò nhất định phải để cậu bình an vô sự. Nếu cậu có chuyện gì, tôi sẽ cho người dẹp loạn chỗ này. Chuyện địa phương chúng tôi thường không can thiệp, nhưng lần này tình hình địa phương quá hỗn loạn rồi, còn vu khống cậu là tội phạm giết người, đây quả thực là chuyện nực cười. Chuyện này không thể cứ để yên như vậy, tôi nhất định phải làm rõ trắng đen. Diệp tiên sinh, cậu cứ trở về khách sạn nghỉ ngơi đi, có tin tức gì thì tôi sẽ báo ngay cho cậu!
Diệp Lăng Phi gật đầu đáp:
– Được rồi, vậy tôi về trước. Tôi thấy ở đây thật không đơn giản, có lẽ còn có thể có liên quan đến Bí thư Tưởng…!
Diệp Lăng Phi chưa nói hết câu, nhưng ý của hắn cũng đã được biểu đạt rất rõ ràng rồi. Trương Vệ Quốc chỉ gật đầu, không nói gì thêm.
Sau khi nhìn Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ rời đi, Trương Vệ Quốc mới quay sang phía Vương Vĩ, trầm tư nói:
– Tôi là ủy viên thường vụ Thành ủy, việc ở đây tôi có quyền được biết chân tướng sự việc. Tuy quân đội chúng tôi không can thiệp vào chuyện địa phương của các anh, nhưng cũng không thể nói rằng các anh có thể tùy tiện nhúng tay vào. Các anh thật to gan, muốn gán tội giết người cho người vô tội. Nói như vậy, một khi tội danh được xác lập, chẳng phải người vô tội vì các anh mà phải bỏ mạng sao? Điều này không phải chuyện nhỏ. Nếu anh là Phân Cục trưởng, vậy thì hãy nói chuyện rõ ràng với tôi, nếu không, các anh ai cũng không được rời khỏi đây…!
Trương Vệ Quốc nói đến đây thì nói thêm một câu:
– Quân khu của chúng tôi rất coi trọng chuyện lần này, nhất định phải đòi lại công bằng cho chúng tôi!
Mồ hôi lạnh trên trán Vương Vĩ túa ra. Chuyện này vốn không nghiêm trọng như lời Trương Vệ Quốc nói, nhưng bây giờ sau khi nghe Trương Vệ Quốc nói những lời này thì Vương Vĩ nhận ra chuyện này sẽ trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Xem ra Diệp Lăng Phi không những có quan hệ với Thị trưởng, mà hơn nữa còn có mối quan hệ hết sức thân mật với quân đội. Người ta thường nói đừng chọc giận hổ cái. Vương Vĩ có cảm giác mình như đang chọc giận một con hổ cái. Từ thái độ của bên quân đội đối với chuyện này, cho thấy chuyện này tuyệt đối sẽ không dễ giải quyết. Người của quân đội cũng không dễ đối phó. Nếu đắc tội với họ, dù họ có đánh mình thì mình cũng không thể bắt giữ họ. Họ là quân đội, không cùng một hệ thống với chính quyền địa phương. Vương Vĩ trong lòng đang tính toán. Bí thư Tưởng mặc dù đang nắm quyền lực lớn, nhưng khi đối mặt với người của quân đội cũng chẳng có cách nào.