Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ từ trong Cục Cảnh sát đi ra. Diệp Lăng Phi liếc nhìn những quân nhân đang đứng ở cửa Cục Cảnh sát rồi khẽ mỉm cười nói:
- Có lẽ Tưởng Khải Lâm đang gặp phiền toái!
Bành Hiểu Lộ không rõ ý của Diệp Lăng Phi trong những lời này, sao tự dưng đang yên đang lành Diệp Lăng Phi lại nhắc tới Tưởng Khải Lâm. Cô lại nghĩ tới khi nãy nói chuyện điện thoại với Trương Dược, Trương Dược cũng nhắc tới người của Tưởng gia, chẳng lẽ đây là trò quỷ của Tưởng gia? Bành Hiểu Lộ cũng không có nhiều cảm tình đối với người của Tưởng gia, ban đầu, cô cũng bị mẹ ép đi xem mắt, nếu theo cá tính của cô thì cô không muốn tương thân với người của Tưởng gia. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói với khẩu khí như vậy, dường như lại có liên quan đến người của Tưởng gia, Bành Hiểu Lộ trong lòng cũng có chút nghi ngờ, cô nói:
- Diệp Lăng Phi, người của Tưởng gia có ân oán gì với anh, tại sao người của Tưởng gia muốn đối phó với anh?
- Đó chỉ là cảm giác của anh thôi!
Diệp Lăng Phi nói,
- Nếu nói đến ân oán của anh với Tưởng gia thì phải kể từ Vu Tiêu Tiếu!
Bành Hiểu Lộ biết cô bé Vu Tiêu Tiếu này, chẳng qua là cô không biết Diệp Lăng Phi lại nhắc đến Vu Tiêu Tiếu khi kể chuyện, hoặc có thể nói, Bành Hiểu Lộ căn bản là không biết ban đầu cũng bởi vì Vu Tiêu Tiếu, Diệp Lăng Phi mới đắc tội với người của Tưởng gia. Dĩ nhiên, đây cũng là chuyện đã qua, Diệp Lăng Phi không muốn nói lại, nhưng Diệp Lăng Phi cứ cảm thấy chuyện này có liên quan đến người của Tưởng Gia.
Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi sau khi lên xe taxi thì hai người họ trở về khách sạn. Trên đường trở về, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Dã Thú gọi đến, Dã Thú nói cho Diệp Lăng Phi biết mọi chuyện không có gì tiến triển.
Diệp Lăng Phi để điện thoại xuống, ánh mắt hắn vừa chuyển hướng ra bên ngoài xe. Tỉnh thành lớn hơn thành phố Vọng Hải một chút, nhưng những năm gần đây, kinh tế của thành phố Vọng Hải cùng với quy mô đô thị đã từ từ vượt xa tỉnh thành. Bây giờ tỉnh thành đã sáng lên những ngọn đèn năm màu, mặc dù vẫn chưa tới thời điểm tan ca, nhưng con đường này xe cộ rõ ràng nhiều hơn. Phía trước, tại một ngã tư, không dưới năm mươi chiếc xe đang ùn tắc, phải chờ ít nhất hai ba lượt đèn đỏ. Diệp Lăng Phi hỏi thăm:
- Xuống xe ở đây là được rồi, bao nhiêu tiền?
- Ba mươi đồng!
Diệp Lăng Phi thanh toán tiền xe rồi đẩy cửa xe ra và xuống xe taxi. Bành Hiểu Lộ không rõ Diệp Lăng Phi rốt cuộc muốn làm gì, ở đây đến khách sạn phải mất hai mươi phút nữa, nếu ngồi xe taxi thì rất nhanh là đã đến rồi, lẽ nào Diệp Lăng Phi vì kẹt xe nên muốn đi bộ về khách sạn?
Bành Hiểu Lộ xuống xe taxi và đi cùng Diệp Lăng Phi ở ven đường. Cô nhìn chung quanh và lẩm bẩm nói:
- Diệp Lăng Phi, anh rốt cuộc muốn làm gì? Sao lại xuống xe taxi, anh có biết ở đây đến khách sạn xa lắm không?
- Không!
Diệp Lăng Phi nói một cách rất khẳng định,
- Anh cũng không biết làm sao trở về, Hiểu Lộ, anh chỉ là muốn đi bộ một chút, anh muốn hít thở không khí!
Diệp Lăng Phi vừa nói chuyện thì tay phải hắn ôm lấy eo Bành Hiểu Lộ. Ở đây là tỉnh thành, Diệp Lăng Phi không lo lắng bị người khác phát hiện. Bành Hiểu Lộ lúc mới đầu còn có chút không quen, nhưng rất nhanh cô cũng dần quen rồi. Cô nghĩ mình có thể cùng Diệp Lăng Phi ở tỉnh thành giống như những cặp yêu nhau có thể đi bộ trên đường và ôm nhau như vậy. Bành Hiểu Lộ cũng không muốn hỏi Diệp Lăng Phi tại sao lại xuống xe taxi nữa, cô rúc người vào trong lòng Diệp Lăng Phi, trên mặt lộ ra vẻ nũng nịu của một cô gái trẻ.
Chỉ tiếc, Diệp Lăng Phi không để tâm đến biểu cảm của Bành Hiểu Lộ, trong lòng hắn đang nghĩ đến những chuyện đang xảy ra ở tỉnh thành. Diệp Lăng Phi đã thông suốt. Theo hắn, mọi chuyện đều liên quan mật thiết đến Chu Ngọc Địch, chỉ là hắn vẫn chưa thể hiểu rõ rốt cuộc Chu Ngọc Địch và Tưởng gia có mối quan hệ gì. Diệp Lăng Phi bỗng nhiên dừng chân lại, hắn lấy từ trên người ra chiếc điện thoại di động và bấm số điện thoại của Chu Ngọc Địch.
Sau khi điện thoại được kết nối thì Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói:
- Chu Ngọc Địch, có phải cô không ngờ tôi sẽ gọi điện cho cô không?
- Diệp Lăng Phi, anh có chuyện gì?
Chu Ngọc Địch nói chuyện lộ ra vẻ rất cẩn thận, dường như sợ để lộ ra chuyện gì đó. Chu Ngọc Địch càng như vậy thì Diệp Lăng Phi càng cảm thấy cô ta đang có âm mưu gì, hắn nói:
- Chu Ngọc Địch, tôi muốn nói với cô một chuyện đó là tôi đã có được ngọc bội!
- À!
Chu Ngọc Địch không nói nhiều lời, phản ứng lãnh đạm này càng xác nhận suy đoán của Diệp Lăng Phi là đúng. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chu Ngọc Địch, bây giờ tôi thấy chúng ta có thể làm một cuộc giao dịch, thế nào, cô có nghĩ đến đề nghị ban đầu của tôi không, hai chúng ta có thể hợp tác, tuy ban đầu cô từng muốn giết tôi, nhưng những chuyện đó cứ cho qua hết đi!
- Diệp Lăng Phi, anh nói những lời này là có ý gì?
Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này thì cô lập tức nói:
- Gần đây công việc tôi bề bộn, vốn không có thời gian lo chuyện này, hơn nữa, ai nói tôi ra tay với anh, Diệp Lăng Phi, anh không nên nói xấu tôi!
- Chu Ngọc Địch, ý cô là tất cả những gì tôi đang phải đối mặt đều không liên quan đến cô?
Diệp Lăng Phi nói tới đây, hắn dừng lại một chút. Tiếp lời Chu Ngọc Địch, Diệp Lăng Phi nói thêm:
- Chu Ngọc Địch, tôi không phải là đứa ngốc, dĩ nhiên tôi hiểu ý cô, nhưng tôi muốn biết bí mật của những thứ kia!
- Diệp Lăng Phi, anh rốt cuộc muốn làm gì?
Chu Ngọc Địch hỏi.
- Tôi đã nói rất rõ ràng!
Diệp Lăng Phi nói,
- Nếu như cô vẫn còn không hiểu thì tôi không ngần ngại để cô biết, Chu Ngọc Địch, cô phái người đến tỉnh thành muốn ám sát tôi, rồi còn vu cho tôi tội giết người, tất cả chẳng qua là để ngăn cản tôi lấy được ngọc bội kia, nhưng đáng tiếc là mọi tính toán của cô đã thất bại, nhưng bây giờ tôi vẫn ổn!
- Chuyện này không liên quan đến tôi!
Chu Ngọc Địch nói,
- Tôi không có phái người...!
Chu Ngọc Địch vừa mới nói những lời này ra thì đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Chu Ngọc Địch, tôi sẽ không truy cứu chuyện này, bây giờ tôi muốn nói là tôi đang giữ tổng cộng hai miếng ngọc bội, dĩ nhiên, theo lời cô nói thì trong tay tôi chỉ có một miếng ngọc bội hữu dụng. Chu Ngọc Địch, thế nào, cô còn muốn bàn chuyện hợp tác không?
Chu Ngọc Địch dừng lại một chút, dường như cô đang đưa ra quyết định. Cuối cùng, Chu Ngọc Địch nói:
- Diệp Lăng Phi, gần đây tôi phải làm chút ít chuyện, có thể sẽ chậm hơn nửa tháng, chúng ta sẽ liên lạc qua điện thoại sau!
- Dĩ nhiên rồi!
Diệp Lăng Phi nói,
- Tôi sẽ cất ngọc bội ở nơi cô không thể tìm thấy. À, Chu Ngọc Địch, tôi chợt nghĩ ra một chuyện, cô cần phải bảo vệ kỹ những miếng ngọc bội cô đang giữ, biết đâu tôi sẽ tìm thấy những miếng ngọc bội đó thì sao?
- Điều này không cần anh quan tâm!
Chu Ngọc Địch nói,
- Tôi có thể khẳng định với anh là những miếng ngọc bội tôi đang giữ vốn không ở trong nước. Giả dụ nếu chúng ta thật sự bàn chuyện hợp tác thì cũng cần phải ra nước ngoài. Đương nhiên những chuyện này là chuyện về sau rồi, tạm thời vẫn chưa đến bước đó. Diệp Lăng Phi, anh thật nằm ngoài dự liệu của tôi, tôi chỉ có thể nói, tôi đối với anh vẫn chưa thực sự hiểu rõ!
- Vậy thì cô cần hiểu tôi nhiều hơn!
Diệp Lăng Phi khẽ nói,
- Chúng ta còn nhiều dịp giao lưu sau này!
Diệp Lăng Phi sau khi nói chuyện điện thoại với Chu Ngọc Địch xong thì hắn há miệng mắng một câu:
- Mụ đàn bà thúi, quả nhiên anh đã đoán trúng, chính cô ta đứng sau giở trò!
Bành Hiểu Lộ cũng không rõ lắm Diệp Lăng Phi rốt cuộc đang nói đến ai, cô đã nghe đến người phụ nữ tên gọi là Chu Ngọc Địch, nhưng Bành Hiểu Lộ không biết người phụ nữ này là ai.
Cô hỏi:
- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc người đàn bà kia làm gì?
- Nói đúng ra thì đó là một người khiến người ta vô cùng ghét!
Diệp Lăng Phi cất điện thoại vào túi, hắn ôm eo Bành Hiểu Lộ và nói:
- Hiểu Lộ, anh không thể kể rõ cho em nghe những chuyện đã xảy ra sau khi anh tới tỉnh thành. Thôi, chúng ta vừa đi vừa kể, khi em nghe xong, em sẽ hiểu tại sao anh lại ghét người phụ nữ đó đến vậy!
- Vâng!
Bành Hiểu Lộ gật đầu, ánh mắt cô nhìn về phía Diệp Lăng Phi, trong đôi mắt Bành Hiểu Lộ lóe lên vẻ nhu mì khiến Diệp Lăng Phi giật mình. Diệp Lăng Phi không để tâm, hắn cúi đầu và hôn lên môi Bành Hiểu Lộ. Khi Diệp Lăng Phi hôn Bành Hiểu Lộ, đúng lúc đó một chiếc xe taxi đi ngang qua, bên trong có một người đàn ông đeo kính đen cầm chiếc camera chuyên nghiệp trong tay và chụp một tấm.
Người đàn ông chụp xong mấy bức hình, cất camera xuống và lẩm bẩm:
- Cảnh này thật sự không tệ, cảnh hôn nhau trên đường này có thể lên trang nhất báo ngày mai rồi!