Theo thông tin hắn nắm được, Lương Ngọc hiện đang ở một căn hộ tại Cửu Long. Đây là tin tức mà Dã Thú đã phải tốn không ít tiền để mua từ phía cảnh sát. Có vẻ như Lương Ngọc đang được cảnh sát bảo vệ, dường như họ lo sợ cô có thể bị tấn công.
Sau khi lên taxi, Dã Thú không nói thêm gì, hắn châm thuốc cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi quay mặt sang một bên, dường như đang ngắm cảnh hai bên đường. Diệp Lăng Phi đến Hồng Kông không phải một hai lần, hắn rất quen thuộc với nơi này. Hắn chẳng có tâm trạng ngắm cảnh gì sất, chuyến này đến Hồng Kông chỉ để giải quyết chuyện của Dã Lang thôi.
Điếu thuốc còn chưa hút xong, điện thoại của Diệp Lăng Phi đã reo. Hắn lấy điện thoại ra, giọng Phi Hổ vang lên từ đầu dây bên kia:
“Satan, anh đang ở Hồng Kông phải không?”
“Anh vừa mới đến Hồng Kông, có chuyện gì à?”
Nghe thấy giọng Phi Hổ, Diệp Lăng Phi ném điếu thuốc đang hút dở ra ngoài xe, khoát tay ra hiệu cho Dã Thú bảo tài xế dừng xe bên đường. Hắn không muốn tài xế nghe được quá nhiều chuyện, ai biết gã có đem chuyện của hắn kể ra ngoài không. Diệp Lăng Phi xuống xe, đứng bên đường, hỏi:
“Phi Hổ, có chuyện gì sao?”
“Có rất nhiều chuyện!”
Phi Hổ nói:
“Satan, đây tuyệt đối không phải tin tức tốt lành gì. Cảnh sát Hình sự Quốc tế đã thành lập một tổ điều tra mới để điều tra các vụ buôn bán của tổ chức Lang Nha trong những năm vừa qua. Lần này, em thấy Cảnh sát Hình sự Quốc tế thật sự quyết tâm công kích tổ chức Lang Nha chúng ta rồi. Em cũng đã nhận được lời nhắc nhở từ Mỹ, tạm dừng các mối làm ăn hiện tại, đồng thời, bắt đầu rút lui dần khỏi nghề buôn lậu vũ khí. Mỹ cũng đã tỏ thái độ, muốn tổ chức Lang Nha chúng ta nhanh chóng cắt đứt mọi quan hệ với họ!”
“Xem ra có kẻ đang âm thầm tạo áp lực. Phi Hổ, anh không nghĩ chuyện này đơn giản như vậy đâu, cậu đã từng nghĩ có khi nào chuyện này...!”
Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong, Phi Hổ đã tiếp lời:
“Satan, nói thật với anh, lần này chính phủ Mỹ đột nhiên muốn xóa sạch toàn bộ quan hệ với Lang Nha. Một mặt là vì vụ bê bối kiểu Watergate của Nixon, việc lộ thông tin đó khiến người dân Mỹ biết về các giao dịch buôn bán vũ khí giữa chính phủ Mỹ và tổ chức Lang Nha chúng ta. Mặt khác là vì gần đây Mỹ đã điều chỉnh chiến lược, chúng ta không còn là đối tác của chính phủ Mỹ nữa rồi. Satan, cũng may là chúng ta đã thay đổi hình thức làm ăn, nếu không thì chuyện lần này sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn đối với chúng ta!”
“Đây chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, tôi đã nói với cậu từ đầu rồi!”
Diệp Lăng Phi nói:
“Nhưng ngay lúc này, Cảnh sát Hình sự Quốc tế lại bắt đầu điều tra tổ chức chúng ta, anh luôn cảm thấy có một thế lực nào đó đang tác động vào chuyện này!”
“Bởi vì người chịu trách nhiệm điều tra chúng ta chính là Lamarson, vợ của hắn ta...!”
Phi Hổ nói đến đây, dừng lại một lát, hạ giọng nói:
“Vợ của hắn ta từng là bạn gái của Dã Thú. Chính cô ta đã phản bội Dã Thú, khiến hắn phải ra tòa án quân sự. Năm đó, sau khi Dã Thú rời quân đội, hắn từng muốn giết chết người phụ nữ đó, nhưng tất nhiên, Dã Thú đã thất bại. Khi đó hắn lỡ tay, không, phải nói là đã giết nhầm người, bạn của cô ta đã chết dưới tay Dã Thú. Satan, những chuyện này đều là chuyện trong quá khứ, em tin rằng anh còn biết rõ hơn em!”
“Thì ra là vậy, anh hiểu rồi!”
Diệp Lăng Phi gật đầu nói:
“Tên cảnh sát Lamarson này chắc chắn muốn báo thù cho vợ mình. Ừm, anh biết rồi, anh sẽ nói chuyện này với Dã Thú. Chẳng trách cậu không chịu nói thông tin về tổ điều tra của Interpol cho Dã Thú, hóa ra là vậy!”
“Satan, bởi vì em sợ nếu nói chuyện này cho Dã Thú, cậu ta sẽ tức giận, nên em không đề cập đến với cậu ta. Em biết anh đến Hồng Kông, vì thế mới nói cho anh biết. Nhưng mà, Satan à, chuyện này xem ra rất phức tạp. Cho dù bỏ qua chuyện về người phụ nữ kia, bản thân Lamarson là một gã cảnh sát hình sự quốc tế rất căm ghét việc buôn bán vũ khí lậu. Từ trước đến nay, hắn ta luôn chịu trách nhiệm trấn áp các tổ chức buôn bán vũ khí trái phép. Satan, bây giờ anh không nên xuất hiện ở Hồng Kông sao?”
“Anh không xuất hiện, chẳng phải là chứng tỏ anh sợ cái tên Lamarson kia à?”
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng nói:
“Nếu hắn dám bắt người của chúng ta, chuyện này không thể bỏ qua. Phi Hổ, cậu điều tra tài liệu của hắn, xem thử Lamarson có nhược điểm gì có thể lợi dụng được không. Nếu đến cuối cùng, anh không thể làm gì được tên Lamarson đó, vậy thì cậu hãy ra mặt. Nhớ kỹ, anh nói là chỉ khi anh không thể giải quyết được chuyện này!”
“Em hiểu mà, Satan, em biết phải làm thế nào!”
Phi Hổ đáp lời.
Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với Phi Hổ xong, hắn quay lại taxi. Dã Thú không hỏi Diệp Lăng Phi rốt cuộc ai đã gọi điện. Taxi chạy thẳng đến khách sạn Cửu Long. Dã Thú vốn đang trọ ở khách sạn này, hắn cũng đã sớm đặt phòng trước cho Diệp Lăng Phi. Sau khi lên phòng, Dã Thú boa tiền cho nhân viên khách sạn. Khi nhân viên phục vụ rời đi, hắn đóng cửa phòng, lúc này mới lên tiếng hỏi:
“Lão Đại, rốt cuộc là ai gọi điện vậy? Em thấy lúc nói chuyện sắc mặt anh không được tốt lắm!”
“Vậy sao?”
Diệp Lăng Phi ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa đơn trong phòng, hắn gác một chân lên, ra hiệu cho Dã Thú ngồi xuống, rồi nói:
“Dã Thú, cậu ngồi xuống trước đã, anh có chuyện muốn nói với cậu!”
“Lão Đại, rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao anh có vẻ thần bí thế?”
Dã Thú cười hềnh hệch, ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Diệp Lăng Phi, ánh mắt nhìn về phía hắn, không biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi muốn nói với mình điều gì. Theo Dã Thú, nếu Diệp Lăng Phi có chuyện muốn nói thì cứ nói thẳng ra, không cần phải khách sáo với hắn như vậy. Diệp Lăng Phi làm thế này, ngược lại khiến Dã Thú cảm thấy bồn chồn, không biết hắn định nói gì, dường như là có chuyện quan trọng liên quan đến mình.
“Dã Thú, trước khi nói chuyện này, anh dặn trước cậu, bất kể anh nói gì, cậu cũng không được lớn tiếng. Nhớ lấy, đây là điều anh yêu cầu cậu!”
“Lão Đại, anh nói như vậy càng làm em thấy lo lắng. Anh đừng vội nói, để em hút điếu thuốc đã. Hai ngày nay em ngủ không ngon, mí mắt cứ giật liên hồi, em biết là sắp có chuyện chẳng lành xảy ra!”
Dã Thú vừa nói vừa lấy thuốc lá ra, châm lửa hút. Hắn hút mấy hơi, rồi mới bỏ điếu thuốc xuống, cầm trong tay, nhìn Diệp Lăng Phi nói:
“Lão Đại, anh nói đi, em chuẩn bị xong rồi!”
Diệp Lăng Phi cũng châm một điếu thuốc, tay phải kẹp điếu thuốc, nhìn Dã Thú ngồi bên cạnh, chậm rãi nói:
“Dã Thú, nói thế nào đây nhỉ, anh cũng vừa mới biết, Cảnh sát Hình sự Quốc tế đã thành lập một tổ điều tra đặc biệt để điều tra tổ chức Lang Nha chúng ta, mà tổ trưởng của tổ điều tra đó là Lamarson!”
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, hắn chớp mắt liên hồi nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu. Dã Thú còn tưởng là chuyện gì quan trọng, không ngờ Diệp Lăng Phi chỉ nói về chuyện tổ trưởng tổ điều tra của Interpol là Lamarson. Dã Thú tỏ vẻ khinh thường, mở miệng nói:
“Lão Đại, em còn tưởng là chuyện gì to tát chứ, hóa ra là chuyện này. Rốt cuộc tên Lamarson đó là ai, có phải anh muốn em đi xử lý hắn không?”
“Dã Thú, anh còn chưa nói xong, cậu không cần phải vội, từ từ nghe anh nói hết đã!”
Diệp Lăng Phi bảo Dã Thú nghe hắn nói hết đã. Dã Thú đưa điếu thuốc lên miệng. Bây giờ, Dã Thú không còn vẻ căng thẳng như lúc nãy nữa, vừa rồi hắn mới tỏ ra vô cùng khẩn trương. Diệp Lăng Phi nói:
“Dã Thú, cậu có biết vợ của Lamarson là ai không?”
“Làm sao mà em biết được!”
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, hắn còn nói đùa:
“Hay là vì em từng ngủ với vợ của Lamarson, Lamarson tức giận vì bị sỉ nhục, vì thế mới cố tình điều tra tổ chức Lang Nha chúng ta?”
Dã Thú nói xong, cười phá lên, dường như hết sức thích thú với ý nghĩ của mình. Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, trước khi nói ra, hắn nhìn Dã Thú. Chờ cho đến khi Dã Thú ngừng cười, Diệp Lăng Phi mới chậm rãi nói:
“Dã Thú, vợ của Lamarson chính là bạn gái cũ của cậu. Đúng vậy, chính là người bạn gái đã khiến cậu phải ngồi tù đó!”
Diệp Lăng Phi vừa nói ra những lời này, Dã Thú liền há hốc mồm, đứng hình như tượng tạc.