Dã Thú há hốc môi bất động như tượng, mắt gã nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt hiện lên sự phẫn nộ.
Diệp Lăng Phi sớm đã đoán được Dã Thú sẽ phản ứng như thế khi nghe chuyện này, hắn không hề cảm thấy có gì kỳ lạ.
Tay phải Diệp Lăng Phi cầm điếu thuốc, đưa lên môi hút một hơi, mắt không rời Dã Thú, quan sát từng cử chỉ của gã.
- Con đàn bà thối đó, em nhất định sẽ không buông tha cho nó dễ dàng như vậy, em phải xử lý nó.
Dã Thú nóng như lửa, gào lên giận dữ, gã lập tức đứng phắt dậy khỏi ghế sofa, hùng hổ đi về phía cửa.
- Đứng lại!
Diệp Lăng Phi quát một tiếng. Dã Thú như bị định thân pháp, đứng yên bất động.
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Dã Thú, ban nãy anh vừa dặn cậu là nghe xong không được tức giận rồi mà, sao cậu lại không nghe lời? Cậu có phải muốn anh nổi giận lên cậu mới chịu nghe hay không?
Tiếng quát của Diệp Lăng Phi lập tức có tác dụng, Dã Thú đứng yên bất động, môi khẽ mấp máy:
- Lão đại, anh không phải không biết quá khứ của em, nếu không phải tại con đàn bà thối đó thì em đã không trở thành như bây giờ.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, vỗ vai Dã Thú nói:
- Cũng như vậy, nếu không phải tại con đàn bà đó, anh càng không có người anh em tốt như cậu. Dã Thú, lẽ nào cậu không thấy rằng tình bằng hữu giữa chúng ta rất có duyên phận hay sao? Nếu không phải do con đàn bà đó, anh em ta sẽ không gặp nhau. Tái ông mất ngựa, trong họa có phúc, không phải sao?
Dã Thú ra sức gật đầu, gã bình tĩnh lại, ngồi về chỗ cũ. Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng của Dã Thú, lại vỗ mạnh lên vai gã một cái nói:
- Dã Thú, bây giờ cậu hiểu rồi chứ? Dã Lang rất có khả năng đã bị cảnh sát hình sự quốc tế bắt. Còn Lương Ngọc, anh không cho rằng cô ta lại bán đứng Dã Lang. Rất có khả năng Lương Ngọc đã bị phía cảnh sát giám sát rồi. Nói cách khác, hành tung của Lương Ngọc hiện tại không do cô ta quyết định.
- Lão đại, anh thấy hiện tại chúng ta nên làm thế nào?
Dã Thú lúc này đã bình tĩnh lại. Trong lòng gã chỉ nghĩ làm thế nào để cứu Dã Lang ra, còn về thù hận trước đây, đành tạm thời gác lại.
Trước đây Diệp Lăng Phi đã từng nghĩ, giả dụ sự việc thật sự giống như hắn dự đoán, Lạp Mã Sâm lần này nhất định sẽ coi Dã Lang là đối tượng thẩm vấn trọng điểm, từ đó tìm ra kẽ hở. Vấn đề bây giờ là Dã Lang rốt cuộc có ở Hồng Kông hay không?
Diệp Lăng Phi cau mày. Sự việc rất gấp gáp, không cho phép hắn tiếp tục kéo dài thời gian ở đây. Một khi cảnh sát hình sự quốc tế đưa Dã Lang về tổng bộ, sự việc sẽ trở nên rất phức tạp. Diệp Lăng Phi cần nghĩ cách cứu Dã Lang ra trước khi Lạp Mã Sâm rời khỏi Hồng Kông. Chỉ cần vẫn còn ở Hồng Kông, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết.
- Dã Thú, bây giờ cần phải lập tức gặp Lương Ngọc. Chúng ta ở Hồng Kông thiếu người trợ giúp, Lương Ngọc là người phù hợp nhất. Chúng ta cần đi gặp Lương Ngọc, sau đó mới quyết định sẽ làm tiếp như thế nào.
Dã Thú gật đầu. Việc này do Diệp Lăng Phi quyết định, gã không cần suy nghĩ nhiều. Dã Thú chỉ cần làm theo sự dặn dò của Diệp Lăng Phi là đủ rồi.
Diệp Lăng Phi vẫn chưa có kế hoạch hành động cụ thể. Hắn chỉ có thể xác nhận Lương Ngọc ở khu chung cư nào rồi mới quyết định hành động thế nào.
Diệp Lăng Phi và Dã Thú nhanh chóng ăn cơm trưa rồi rời khỏi khách sạn.
Dã Thú đại khái xác định được vị trí khu chung cư mà Lương Ngọc sống, nhưng đối với môi trường xung quanh chung cư thì không được quen thuộc cho lắm. Sau khi đến chung cư, hai người thấy có nhân viên quản lý đứng ở trước đại sảnh, ngoài ra không thấy có ai khác.
Xem ra ở đây không có cảnh sát tuần tra.
- Dã Thú, sao cậu biết được là Lương Ngọc ở trong khu chung cư này?
Diệp Lăng Phi và Dã Thú ngồi trong xe. Cửa xe không kéo xuống, giấy dán bảo hộ cửa kính xe chỉ có một mặt, người trong xe có thể nhìn ra bên ngoài nhưng người bên ngoài muốn nhìn thấy bên trong xe lại là chuyện không hề dễ dàng.
Diệp Lăng Phi và Dã Thú miệng ngậm điếu thuốc. Dã Thú nhìn lướt xung quanh rồi hỏi:
- Lão đại, chuyện này rất dễ điều tra ra. Người trong cục cảnh sát của Lương Ngọc đều biết cô ta sống ở đây, em cơ bản không cần tốn sức là có thể biết được tin tức này.
Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
- Như thế là có gì đó không ổn rồi. Nếu quả thật cảnh sát hình sự quốc tế muốn điều tra tổ chức Hỏa Quân Lang Nha của chúng ta, quan hệ giữa Lương Ngọc và Dã Lang rất thân thiết, nhất định họ sẽ tìm một nơi bí mật. Làm sao có thể để mọi người đều biết chỗ ở của Lương Ngọc được? Dã Thú, cậu thấy trong chuyện này có phải có vấn đề gì khác không?
Dã Thú ngoác miệng, tỏ ra không có gì phải lo lắng nói:
- Có vấn đề khác? Còn có thể có vấn đề gì nữa? Lão đại, em thấy ở đây không có vấn đề gì cả, chúng ta cũng không cần phải đoán già đoán non. Cứ đi thẳng vào lôi Lương Ngọc ra hỏi một cái là mọi chuyện đều rõ ràng. Lão đại, em thấy Lương Ngọc nhất định là đã bán đứng Dã Lang rồi. Nếu không, tại sao Dã Lang lại không có tin tức gì còn cô ta thì vẫn bình yên ở đây? Lẽ nào anh thật sự cho rằng trong chuyện này không có vấn đề gì sao?
Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
- Dã Thú, trước khi tình hình còn chưa rõ ràng, không được hồ đồ đưa ra kết luận. Chúng ta cứ từ từ quan sát đã.
Khi Diệp Lăng Phi nói, ánh mắt hắn vô tình lướt qua sạp báo bên đường, thấy có gã đàn ông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đang nhìn về phía bên này. Diệp Lăng Phi giật mình bảo Dã Thú:
- Dã Thú, lái xe rời khỏi đây.
- Cái gì, lái xe rời khỏi đây?
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy khá sửng sốt, nhưng gã vẫn làm theo lời hắn, lái xe rời khỏi đó. Chiếc xe vừa đi khỏi không xa, một cảnh sát giao thông đi xe mô tô đuổi đến, chặn chiếc ô tô lại.
- Mời xuất trình giấy tờ tùy thân.
Cảnh sát giao thông không theo lệ thường yêu cầu xuất trình giấy phép lái xe mà lại trực tiếp yêu cầu xem chứng minh nhân dân của Dã Thú.
Dã Thú mở cửa kính xe, nhìn cảnh sát giao thông nói:
- Tại sao lại muốn xem chứng minh nhân dân của tôi? Tôi đâu có phạm tội, liên quan gì đến anh? Hơn nữa, cho dù tôi có vi phạm, nhiều nhất anh chỉ xem giấy phép lái xe của tôi là đủ, viết hóa đơn phạt cho tôi. Có cần thiết phải xem chứng minh nhân dân của tôi không?
Cảnh sát giao thông kiên trì nói:
- Thưa ông, mời anh phối hợp với công tác của chúng tôi. Căn cứ theo luật pháp ở Hồng Kông, tôi…
Cảnh sát giao thông còn chưa nói hết câu thì bị Dã Thú cắt ngang lời:
- Anh đừng có nhắc luật pháp Hồng Kông với tôi! Tôi hiểu luật pháp của Hồng Kông, anh đừng nên cho rằng cái gì tôi cũng không biết. Anh tên là gì? Bây giờ tôi sẽ tố giác anh vì tội nói năng bừa bãi. Tôi không hề phạm pháp, lái xe theo luật, anh gây khó dễ cho tôi. Tôi nghi ngờ anh cố tình muốn ăn tiền của tôi. Bây giờ tôi sẽ tố giác anh…
Trong khi Dã Thú nói, gã lấy điện thoại ra gọi.
Cảnh sát giao thông thấy bộ dạng của Dã Thú, anh ta bất giác liếc nhìn về phía cửa khu chung cư, thấy ở đó có một người đàn ông đang xua tay với mình. Cảnh sát giao thông bèn quay đầu lại nói:
- Thưa ông, tôi nghĩ ở đây có chút hiểu lầm, bây giờ anh có thể đi được rồi.
- Hiểu nhầm? Rõ ràng là gây khó dễ! Anh nghĩ tôi dễ bị bắt nạt lắm hay sao? Anh cũng không nhìn xem…
Dã Thú không hề có ý bỏ qua, gã ngoác miệng mắng không ngớt. Diệp Lăng Phi ngồi bên cạnh, vỗ vai gã một cái, Dã Thú mới chịu thôi, tiếp tục lái xe đi.
Sau khi Dã Thú lái xe qua chỗ rẽ, Diệp Lăng Phi mới nói:
- Dã Thú, cậu có nhìn ra không? Tên cảnh sát giao thông đó đến là muốn xác minh thân phận của chúng ta, vì có kẻ nghi ngờ thân phận của chúng ta.
Dã Thú không quan tâm, hùng hổ nói:
- Xác minh thì xác minh, ai sợ ai chứ! Những tên nhóc đó cho rằng em dễ bắt nạt, lại còn dám chặn xe của em. Nếu không phải hôm nay có việc, em tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Em phải để chúng nó biết, em không phải là người dễ bị bắt nạt…
Diệp Lăng Phi nhận ra, từ sau khi Dã Thú biết chuyện về người phụ nữ đó, tính tình gã không được tốt. Hắn có thể hiểu được tâm trạng lúc này của Dã Thú, đổi lại là ai thì tâm trạng cũng sẽ không được tốt.
Diệp Lăng Phi chỉ có thể khuyên Dã Thú nói:
- Dã Thú, trước tiên đừng nói chuyện này nữa. Cậu tìm chỗ nào đó dừng xe lại, chúng ta cần bàn bạc một chút. Bây giờ anh cần đi gặp Lương Ngọc. Anh thấy, chỉ có Lương Ngọc mới biết Dã Lang bây giờ đang ở đâu.
- Lão đại, tại sao chúng ta nhất định phải đi gặp Lương Ngọc? Chúng ta có thể dùng tiền tìm người. Em không tin chúng ta dùng tiền lại không thể có được tin tức về Dã Lang. Trên thế giới này không có chuyện gì là không thể dùng tiền giải quyết. Em thấy nên dùng tiền để tìm ra Dã Lang.