Nếu không phải hai viên cảnh sát xuất hiện, Diệp Lăng Phi và gã tên Cao Dương nhất định sẽ xảy ra mâu thuẫn. Đúng lúc rút kiếm giương cung thì hai viên cảnh sát xuất hiện ngăn cản không để sự việc xảy ra. Khi hai viên cảnh sát kia rời đi, họ còn nhắc nhở Diệp Lăng Phi và Dã Thú rằng chỗ này rất nguy hiểm, bảo cả hai nhanh chóng rời khỏi.
Diệp Lăng Phi và Dã Thú lên xe, Lương An An ngồi ở phía sau, lòng dạ không yên, cô ta khẽ hỏi:
– Ở đây rất nguy hiểm, tôi biết… chỗ này thường xảy ra chuyện…
Diệp Lăng Phi quay đầu lại nhìn Lương An An ngồi ở sau xe, cười nói:
– Vậy sao, hóa ra là vậy.
Từ giọng điệu của Diệp Lăng Phi có thể thấy, hắn không hề có ý sợ hãi. Ngược lại, hắn và Dã Thú nói chuyện khác, không hề nhắc đến chuyện này nữa.
Lương An An trong lòng không yên, mấy lần định hỏi Diệp Lăng Phi nhưng lời đã đến cửa miệng nhưng lại không thốt ra được.
Khi còn chưa biết rõ thân phận của hai người này, Lương An An vẫn không yên tâm. Dù có một số chuyện muốn nói ra nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định tạm thời không nói ra thì tốt hơn.
Ở Hong Kong, Dã Thú cũng coi như khá quen thuộc, gã đến Hong Kong khá nhiều lần.
Chiếc xe đi thuê này không cần thiết phải lái nữa. Dã Thú dừng xe trước một tòa nhà, rồi để xe ở đó, đi bộ qua hai con phố để đến một nhà hàng phía trước.
Loanh quanh mãi cũng đến tối rồi. Diệp Lăng Phi vốn không nghĩ sẽ bận rộn đến tối mịt. Hắn cứ ngỡ lần này đến Hong Kong sẽ giải quyết xong mọi chuyện, nào ngờ vừa đặt chân đến đã gặp phải lắm rắc rối, đặc biệt là việc tìm em gái của Lương Ngọc. Tình hình trước mắt cho thấy phiền phức này không thể giải quyết trong ngày một ngày hai, Diệp Lăng Phi cũng không vội vàng.
Bụng đã khá đói, vừa quay về là hắn lập tức tìm một nhà hàng món ăn Trung Quốc.
Nhà hàng ở Hong Kong rất nhiều nhưng Diệp Lăng Phi vẫn thích ăn đồ ăn Trung Quốc, nên cố tình tìm một nhà hàng Hoa, gọi mấy món ngon nhất ở đây.
– Lương An An, chị của cô đâu?
Diệp Lăng Phi gọi món xong, hắn dựa lưng vào ghế, đến tận lúc này mới hỏi Lương An An chuyện về chị gái cô ta.
Lương An An từ đầu đến cuối luôn có thái độ hoài nghi về thân phận của Diệp Lăng Phi và Dã Thú. Cô ta chưa gặp chị gái mình, không biết hai người lạ mặt này có đúng là bạn tốt của anh rể cô ta như lời họ nói không.
Phản ứng của Lương An An hoàn toàn bình thường chứ không hề có gì kỳ lạ. Diệp Lăng Phi thấy Lương An An dùng ánh mắt hoài nghi nhìn mình, hắn cười nói:
– Sao vậy, lẽ nào đến bây giờ cô vẫn còn hoài nghi thân phận của chúng tôi?
Lương An An nói một cách khẳng định:
– Vâng! Tôi sẽ không tin lời người khác, ít nhất là không tin lời người lạ mặt.
Lương An An vừa nói hết câu thì thấy Dã Thú bĩu môi, lớn tiếng mắng:
– Nếu không nhờ có chúng tôi, thì con nha đầu thối như cô chẳng phải vẫn còn nằm trên giường bị kẻ khác làm nhục sao? Còn nghi ngờ thân phận của chúng tôi, thật là buồn cười quá.
Dã Thú trước nay nói chuyện đều hùng hùng hổ hổ như thế, cho dù là trước mặt một người con gái, Dã Thú cũng không hề có ý kiềm chế cảm xúc. Hắn vừa nói vậy xong, sắc mặt của Lương An An trở nên khó coi. Cô ta trừng mắt nhìn Dã Thú, hai tay đặt lên bàn, ra chiều định đứng dậy bỏ đi.
Diệp Lăng Phi còn chưa nói chuyện xong với Lương An An thì không ngờ Lương An An vì vài câu nói của Dã Thú mà đã định bỏ đi.
Diệp Lăng Phi đâu thể để Lương An An đi, khẩu khí hắn trầm xuống, nói:
– Lương An An, tôi còn chưa nói chuyện xong với cô, lẽ nào bây giờ cô định đi?
Lương An An đã đứng lên rồi, nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta quay mặt nhìn Diệp Lăng Phi nói:
– Những gì tôi biết đều đã nói hết với các ông rồi. Những gì tôi không biết, cho dù ông có hỏi, tôi cũng không biết.
– Cô là do tôi cứu ra. Ồ, giả dụ cô muốn ở đó, thì cứ coi như tôi chưa hề nói gì.
Diệp Lăng Phi cố tình nói ra như vậy, sau đó chỉ nhìn Lương An An không nói gì. Câu nói của Diệp Lăng Phi vừa đúng có tác dụng, Lương An An đi cũng không được mà không đi cũng không được. Cô ta chỉ có thể đứng đó nhìn Diệp Lăng Phi, dường như đang suy nghĩ xem nên làm thế nào.
– Lương An An, cô ngồi xuống đi, dù sao cũng nên ăn cơm xong rồi hẵng đi. Ở đây là trong nội thành, lẽ nào cô lo sợ tôi có ý đồ gì với cô? Ha ha, cô yên tâm đi, chỉ cần chị gái cô không bán đứng bạn của chúng tôi, thì cô sẽ bình an vô sự.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, khẩu khí liền thay đổi, nói:
– Đương nhiên, nếu chị gái cô bán đứng bạn của tôi, thì mọi chuyện sẽ không còn gì để nói cả.
Lương An An lập tức nói:
– Anh nói láo, chị của tôi sao lại có thể làm những chuyện đó được? Chị gái tôi đối với anh rể rất tốt, chị ấy tuyệt đối không bán đứng anh rể.
Giọng của Lương An An khá lớn, những người khách ngồi ăn trong nhà hàng đều nhìn cô ta, xem bên đó xảy ra chuyện gì.
Lương An An cũng thấy mình không nên nói lớn tiếng như vậy, sau đó giọng cô ta nhỏ lại, nói:
– Chị tôi sẽ không làm những chuyện như các anh nói.
Diệp Lăng Phi không biến sắc, hắn liếc nhìn Dã Thú, nói:
– Dã Thú, đưa cho anh hai bao thuốc, thuốc của anh hút hết rồi, không mang theo.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, khẽ quay mặt sang phía Lương An An hỏi một câu:
– Cô không để ý nếu tôi hút thuốc chứ?
Diệp Lăng Phi nói xong, thấy Lương An An trợn mắt nhìn mình không hài lòng, cô ta nói:
– Anh hút thuốc rồi mới hỏi tôi, liệu tôi nói để ý thì có phải ông sẽ không hút thuốc nữa sao?
– Đương nhiên là không!
Diệp Lăng Phi trả lời rất dứt khoát. Diệp Lăng Phi sớm đã đoán được Lương An An sẽ nói như vậy. Khi Diệp Lăng Phi nói xong, Lương An An cũng nói:
– Sớm biết ông sẽ nói như vậy, ông chỉ làm động tác thừa mà thôi.
Dã Thú đứng lên đi mua thuốc, chỉ còn lại Diệp Lăng Phi và Lương An An ngồi đó.
Diệp Lăng Phi cầm cốc trà uống nốt rồi nói:
– Lương An An, tôi muốn tìm chị gái cô, cô biết chị gái cô đang ở đâu không?
Lương An An nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến chị gái mình xong, cô ta lại nhìn hắn, nói:
– Chị gái tôi? Tôi không biết chị gái tôi ở đâu, mấy ngày nay tôi không ở nhà, hơn nữa… chị gái tôi không ở cùng với tôi, tôi không biết chị gái tôi ở đâu.
Lương An An cười phá lên, tỏ vẻ không thoải mái, cô ta nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:
– Chú có phải có vấn đề không? Không làm gì tự nhiên lại cười, chú có thấy phiền không?
– Chú… chú…
Mặc dù Diệp Lăng Phi cũng biết mình đã hơn ba mươi tuổi, không còn trẻ nữa nhưng vẫn chưa đến mức bị gọi là chú. Nhất thời hắn không phản ứng kịp, há hốc mồm tỏ ra rất ngạc nhiên. Lương An An thấy biểu hiện đó của Diệp Lăng Phi cô ta thản nhiên nói:
– Làm sao vậy, lẽ nào tôi nói không đúng sao? Không gọi ông là chú thì gọi là gì?
– Ồ, tôi là chú.
Diệp Lăng Phi không muốn tranh luận vấn đề này với Lương An An nữa. Lương An An muốn nói thế nào thì nói, không liên quan đến hắn.
Diệp Lăng Phi lại quay về vấn đề ban nãy, nhìn Lương An An nói:
– Cô nói dối tôi, cô biết chị gái cô đang ở đâu.
Lương An An nói:
– Tôi… làm sao mà tôi biết được? Ban nãy tôi chẳng phải đã nói với ông rồi sao, ông còn hỏi tôi làm gì. Tôi thấy vấn đề là ở ông, không thích tin lời người khác.
– Lương An An, lẽ nào cô chưa từng nghĩ qua, những lời ban nãy cô nói không có gì đáng để người khác tin hay sao? Tôi rất muốn tin những lời cô nói là thật nhưng những lời cô nói có quá nhiều kẽ hở, cô bảo tôi làm sao có thể tin được? Ban nãy cô nói hai ngày cô không ở nhà, không biết chị gái cô ở đâu. Câu nói này vốn dĩ đã có vấn đề, nhưng những lời cô nói sau đó còn có nhiều vấn đề hơn.
– Vấn đề gì?
– Cô nói Lương Ngọc không ở cùng cô, điều này rất bình thường. Lương Ngọc ở cùng với Dã Lang thì người khác cũng có thể hiểu, nhưng nếu kết nối hai câu nói ban nãy của cô lại với nhau thì lại không ổn. Cô cố tình nói vậy với tôi để tôi tin cô không hề biết chị gái mình đang ở đâu, nhưng trên thực tế, trong lòng cô biết rõ chị gái mình đang ở đâu, đúng không?
Lương An An nghe những lời Diệp Lăng Phi nói xong, cô ta nhìn hắn khẽ gật đầu, có vẻ như không muốn phủ nhận thêm nữa.
Diệp Lăng Phi thấy Lương An An cuối cùng đã chịu thừa nhận, hắn cười nói:
– Như vậy là đúng rồi, Lương An An. Cô nói thật chẳng phải tốt hơn sao? Tại sao lại phải nói dối với tôi chứ? Cô nói dối, bản thân cô mệt mỏi, tôi cũng thấy mệt mỏi, đúng không?
↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Truyện dịch AI