Lương An An nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền đáp:
- Anh dựa vào đâu mà bắt tôi tin anh? Anh đột nhiên xuất hiện, cơ bản chẳng có gì chứng minh thân phận cả. Tôi sẽ không tin lời anh đâu. Chị gái tôi từng dặn rồi, không được tin lời người khác. Tóm lại, tôi sẽ không tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến chị ấy cho anh đâu.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Lương An An, ý cô là tôi phải lấy thứ gì đó để chứng minh thân phận sao? Muốn chứng minh thì đơn giản thôi. Tôi có thể nói ra tên thật của Dã Lang, tôi tin người bình thường không thể biết tên thật của cậu ta. Ngoài ra, tôi còn có số điện thoại của Dã Lang, tôi có thể gọi điện cho cậu ta để chứng minh.
- Anh gọi điện cũng chẳng có tác dụng gì đâu. Anh rể tôi đã bị bắt rồi, rốt cuộc bị nhốt ở đâu đến chị gái tôi cũng không biết.
Lương An An vừa nói đến đây liền nhận ra mình đã lỡ lời. Cô ta vội vàng im bặt, những lời sau đó không dám thốt ra nữa. Diệp Lăng Phi chỉ cần nghe câu nói này của Lương An An là trong lòng đã hiểu rốt cuộc chuyện này là thế nào. Đây chính là điều Diệp Lăng Phi cần. Hắn không chút thái độ rót cho mình một cốc trà, rồi nhìn Lương An An cười.
Dã Thú mua hai bao thuốc quay lại, đưa cho Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi đút một bao vào người, từ bao còn lại rút một điếu, đưa cho Dã Thú trước rồi tự mình cầm một điếu.
Trong lúc Diệp Lăng Phi và Dã Thú hút thuốc, thức ăn được đưa lên.
Lương An An không có gì để nói với Dã Thú và Diệp Lăng Phi. Thấy thức ăn được đưa lên, cô ta không khách khí cầm đũa gắp thức ăn ăn ngay.
Diệp Lăng Phi vừa hút thuốc vừa nhìn Lương An An. Lương An An ăn được vài miếng thì đặt đũa xuống, miệng lẩm bẩm:
- Anh nhìn tôi làm gì?
Diệp Lăng Phi nói:
- Ai bảo tôi nhìn cô. Tôi đang nhìn xung quanh.
- Nói dối.
Lương An An lẩm bẩm nói. Diệp Lăng Phi không để ý những gì cô ta nói, hắn hút hết điếu thuốc liền cầm đũa lên. Đang định gắp một miếng thịt thì không ngờ miếng thịt đó lại bị Lương An An giành gắp trước. Cô ta cố tình gắp miếng thịt đó. Diệp Lăng Phi thấy thú vị, lật tay phải một cái, giữ chặt miếng thịt, giành lấy miếng thịt từ đũa Lương An An.
Lương An An trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, miệng lẩm bẩm:
- Tôi gặp nhiều đàn ông rồi nhưng chưa từng gặp ai không có phong độ như chú.
- Chú?
Dã Thú nghe Lương An An gọi Diệp Lăng Phi là 'chú', gã há hốc mồm, dường như không tin nổi câu nói đó. Gã nhìn Lương An An rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, thấy hắn không hề có vẻ tức giận, Dã Thú liền cười, tay cầm đũa gắp thức ăn.
Diệp Lăng Phi ăn được mấy miếng, hắn đặt đũa xuống rồi nói:
- Lương An An, chị gái cô có phải được cảnh sát bảo vệ vì lo lắng chúng tôi... à, vì sự an toàn của chị cô, cảnh sát tiến hành bảo vệ cho cô ta?
- Chị tôi được bảo vệ gì chứ! Bị tên khốn Trương Trí Dương nhốt lại rồi. Tôi sớm đã nói với chị tôi là không nên tiếp xúc quá nhiều với tên khốn đó, nhưng chị tôi không nghe lời, còn nói tôi ít tuổi. Tôi biết ngay là sẽ xảy ra chuyện như bây giờ mà.
Lương An An dường như đang phẫn nộ, tuôn ra mọi chuyện mà không cần Diệp Lăng Phi hỏi.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Dã Thú, gã liền phá lên cười.
Dã Thú cầm chai rượu tự rót tự uống.
Lương An An cứ thế tự nói chuyện một mình, dường như không để ý có Diệp Lăng Phi và Dã Thú ngồi bên cạnh nghe cô ta nói.
Theo lý mà nói, trước khi làm rõ thân phận của Diệp Lăng Phi, cô ta không nên nói chuyện này ra. Nhưng những chuyện này cứ giữ mãi trong lòng khiến Lương An An không thoải mái. Lần này cuối cùng đã có cơ hội nói ra, Lương An An cứ thế thao thao bất tuyệt.
Mãi đến khi Lương An An nói hết những bất mãn trong lòng về Trương Trí Dương, Diệp Lăng Phi mới hỏi:
- Cô nói Trương Trí Dương là ai?
Lương An An không cần suy nghĩ liền nói:
- Là cấp trên của chị tôi, gã ta là... á...!
Lương An An nói đến đây đột nhiên nhận ra mình không nên nói chuyện này ở đây. Nhưng cho dù cô ta muốn ngậm miệng lại thì cũng đã muộn rồi. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Lương An An, cảm ơn cô, tôi hiểu rồi. Là cấp trên của chị cô nhốt cô ta lại, nhưng anh rể của cô cũng là do chị gái cô bắt, có phải vậy không?
- Ừ...
Lương An An cúi đầu xuống, bộ dạng như gật đầu mà lại cũng không giống gật đầu.
Lương An An tay cầm đũa, muốn đút thức ăn vào miệng để che đi sự xấu hổ. Nhưng đũa cô ta vừa gắp miếng thịt thì kết quả lại trượt tay, miếng thịt rơi xuống.
Diệp Lăng Phi khẽ cười nói:
- An An, cô đã nói đến mức này rồi, lẽ nào còn cần phải giấu giếm sao? Cứ nói thẳng ra với tôi được rồi. Lần này tôi từ Vọng Hải đến Hong Kong chính là muốn cứu Dã Lang và chị gái cô.
- Thành phố Vọng Hải? Các anh đúng là đến từ Vọng Hải sao?
Nghe Lương An An nói vậy, Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Sao vậy, lẽ nào cô cho rằng chúng tôi lừa cô? An An, chuyện này chẳng có gì vui cả. Chúng tôi không có thời gian chơi với cô, chúng tôi còn nhiều việc phải làm.
- Không phải, không phải, tôi chỉ muốn biết các anh có phải đến từ Vọng Hải không thôi. Tôi biết chị tôi sống ở Vọng Hải một thời gian, chị ấy nói với tôi Vọng Hải rất đẹp, tôi cũng muốn đến đó chơi.
Lương An An nói đến đây, dừng lại một lát rồi lại nói:
- Chỉ là tôi không có thời gian, tôi phải đi học, cũng phải đi làm...
- Đợi giải quyết xong chuyện này, tôi sẽ dẫn cô đến Vọng Hải. Nhưng An An, cô phải nói cho tôi biết, chị cô rốt cuộc ở đâu. Có thể cứu Dã Lang hay không chỉ có thể dựa vào chị cô thôi.
Lương An An nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt dường như do dự, không dứt khoát. Trong lòng cô ta băn khoăn không biết có nên nói ra hay không.
Cô ta lại nhìn Diệp Lăng Phi, cắn môi, hạ quyết tâm nói:
- Chị của tôi bị hạn chế tự do, địa điểm cụ thể chỉ có Trương Trí Dương biết. Tên khốn Trương Trí Dương có ý đồ với chị tôi, không... đối với tôi cũng không tốt. Gã hạn chế sự tự do của chị tôi, nói là để phối hợp điều tra, nhưng tôi biết tên khốn đó muốn tiếp cận chị tôi.
- An An, câu nói của cô, tôi không hiểu. Nếu cô nói tên Trương Trí Dương đó làm như vậy chỉ nhằm tiếp cận chị cô, thế thì gã không cần thiết phải tốn nhiều công sức đến vậy để bắt Dã Lang lại. Điều này dường như không phải là điều mà một kẻ theo đuổi nên làm.
Câu nói của Diệp Lăng Phi nói trúng tâm trạng của Lương An An, Lương An An nói một cách giận dữ:
- Vì vậy, tôi mới nói gã là một tên biến thái. Tôi luôn rất ghét tên khốn đó. Lần trước chị tôi suýt chút nữa mắc lừa gã, định ở lại chăm sóc gã mà không đi Vọng Hải. Lần này tôi sợ là chị tôi lại bị mắc lừa gã.
- Cô nói, chuyện lần trước chị cô đi Vọng Hải phải không?
Diệp Lăng Phi hơi ngây người. Hắn nhớ là lần trước, trước khi Lương Ngọc đến Vọng Hải, Dã Lang đã từng nghi ngờ tình cảm giữa cậu ta và Lương Ngọc sẽ chấm dứt. Lương Ngọc lúc đó do dự không biết có nên đến Vọng Hải hay không, dường như là vì phải chăm sóc một người đàn ông bị thương vì cô ta. Lẽ nào gã đàn ông đó chính là Trương Trí Dương?
Lương An An gật đầu, kể ra những chuyện mà cô ta biết.
Những điều Lương An An nói đã xác minh những suy đoán trong lòng Diệp Lăng Phi. Lần trước Lương Ngọc do dự về tình cảm giữa cô ta và Dã Lang chính là vì quan hệ với Trương Trí Dương. Lúc đó, Trương Trí Dương vì bảo vệ Lương Ngọc mà bị thương. Lương Ngọc nhận được tin là cả đời này Trương Trí Dương sẽ phải nằm trên giường, không thể tự chăm sóc cho mình.
Lương Ngọc cảm thấy trong lòng day dứt, muốn chăm sóc cho Trương Trí Dương.
Nhưng theo cách nói của Lương An An thì đó chẳng qua chỉ là bộ dạng mà Trương Trí Dương cố tình giả vờ bày ra mà thôi.