Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1538: CHƯƠNG 1538: CHÉM GIẾT ĐẪM MÁU (2)

Diệp Lăng Phi nói ít nhất là sáu người, số đạn trong khẩu súng của Trương Chí Dương nhiều hơn sáu viên. Tang Bưu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, hắn hừ lạnh đáp trả:

- Anh không cần hù dọa tôi, tôi không phải kẻ dễ bị hù dọa đâu. Anh cứ thử đi hỏi xem, Tang Bưu ở Hồng Kông này đã từng sợ ai, chỉ bằng một khẩu súng mà muốn hù dọa tôi, thật là khinh thường tôi quá đó!

- Tôi không nói là tôi cầm súng dọa anh, tôi muốn dọa mấy người thủ hạ của anh kia. Tang Bưu, có thể anh là một anh hùng, nhưng anh có đảm bảo rằng tất cả thủ hạ của anh đều là anh hùng không?

Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, nói:

- Tang Bưu, tôi đã nói rồi, không cần làm căng chuyện này đến mức đó. Anh lùi một bước, tôi cũng lùi một bước. Thế này đi, anh bảo người của anh nhường đường cho tôi, tôi đảm bảo trước khi rời khỏi Hồng Kông sẽ giao thứ anh cần cho anh. Anh thấy đề nghị này thế nào?

Tang Bưu không hề có ý thỏa hiệp, hắn lạnh lùng nói:

- Tôi nghĩ anh vẫn chưa hiểu rõ tình thế lúc này. Bây giờ anh đang nằm trong tay tôi, mọi chuyện không phải do anh làm chủ. Bây giờ anh chỉ cần làm theo lời tôi nói là được, giao vật đó ra đây!

- Nói như vậy thì không còn đường thương lượng nữa rồi!

Diệp Lăng Phi nhét điếu thuốc lá vào miệng, chậm rãi hút một hơi. Hắn nhìn Tang Bưu, nói:

- Nhưng mà, tôi vẫn muốn trò chuyện với anh một chút. Tôi đang suy nghĩ, nếu như tôi khiến anh không thể cựa quậy được, anh sẽ phản ứng thế nào?

Khi Diệp Lăng Phi nói ra những lời này, Dã Thú đã động thủ. Dã Thú giơ khẩu súng lục lên, trong một cự ly ngắn, Tang Bưu căn bản không thể né tránh được viên đạn, đây cũng là điều mà Diệp Lăng Phi vừa mới tính toán. Nhưng Diệp Lăng Phi lại quên mất một chuyện, Trương Chí Dương đang ở ngay bên cạnh Dã Thú. Trong khoảnh khắc Dã Thú giơ khẩu súng lục lên, Trương Chí Dương nhào tới. Trương Chí Dương nghĩ nếu như mình rơi vào tay Diệp Lăng Phi, hắn sẽ không có kết quả tốt đẹp gì. Rơi vào tay Tang Bưu, hắn là cảnh sát, Tang Bưu sẽ không dám làm gì hắn. Trương Chí Dương suy nghĩ mãi, cho rằng cứ liều mạng thì tốt hơn, biết đâu có thể đoạt lại khẩu súng. Nếu vậy, tình thế sẽ khác, chỉ cần có súng trong tay, Trương Chí Dương cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Đây là toan tính của Trương Chí Dương, vì vậy, khi Dã Thú giơ khẩu súng lên, Trương Chí Dương nhào tới. Dã Thú hoàn toàn không đề phòng, súng lục bị Trương Chí Dương đánh rơi xuống đất. Trương Chí Dương định chạy lại nhặt khẩu súng, Dã Thú giơ chân phải lên, đá một cú vào lưng Trương Chí Dương, khiến Trương Chí Dương ngã lăn quay ra đất. Lúc này, Dã Thú muốn đi lấy lại khẩu súng đã không còn kịp nữa, đám người Tang Bưu dẫn theo đã xông lên. Diệp Lăng Phi nhổ điếu thuốc ra khỏi miệng, hắn liếc nhìn Dã Thú. Giờ phút này, hắn đã không còn lựa chọn nào khác. Diệp Lăng Phi không lường trước được việc bị hơn mười người vây công, mức độ nguy hiểm có thể tưởng tượng được. Diệp Lăng Phi và Dã Thú lại không mang theo vũ khí bên mình. Khi ở thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi đã thành thói quen luôn mang theo "Thế đao kình" bên người, nhưng lần này đến Hồng Kông, Diệp Lăng Phi lại không mang "Thế đao kình" theo. Hơn nữa "Thế đao kình" hơi ngắn, chỉ thích hợp đánh giáp lá cà. Nếu như một chọi một hoặc một chọi hai, Diệp Lăng Phi không lo lắng, nhưng lúc này, hắn phải đối mặt với mười mấy người. Mặc dù Diệp Lăng Phi lợi hại đến mấy, đối mặt với mười mấy người đồng thời tiến công, hắn cũng không thể chống đỡ nổi.

Diệp Lăng Phi và Dã Thú đều đã trải qua huấn luyện về những tình huống này, khi gặp phải tình huống như vậy, hai người biết cách xử lý tốt nhất. Diệp Lăng Phi và Dã Thú quay người lại, nghênh đón một tên thanh niên đang lao tới. Diệp Lăng Phi dùng khí thế nhanh như chớp giật, một quyền đánh trúng cằm của gã thanh niên cầm đao lao tới, máu tươi trào ra từ miệng hắn. Trong lúc gã đang kêu la thảm thiết, Diệp Lăng Phi giật lấy thanh đao trong tay gã, không thèm liếc nhìn, vung đao chém mạnh xuống! Roạt! Ngay sau đó, gã thanh niên kia kêu lên một tiếng thê thảm. Nhát đao này của Diệp Lăng Phi đã chém vào vai gã, thanh đao chém xuyên qua thịt, lưỡi đao mắc vào xương gã thanh niên, bị Diệp Lăng Phi giật mạnh ra, xương bả vai gã đứt lìa. Những kẻ ở đây đều là dân xã hội đen thân kinh bách chiến, những cảnh chém giết, đánh đấm cũng đã gặp không ít, nhưng chưa từng thấy ai ra tay tàn độc như vậy. Trong lúc bọn chúng còn chưa kịp hoàn hồn, Diệp Lăng Phi đã cầm đao hung hăng chém một tên khác. Sau đó hắn nắm lấy thân thể gã vừa bị chém, đẩy mạnh về phía trước, đám người Tang Bưu đang vây quanh hắn bị ép phải rối rít tránh ra. Diệp Lăng Phi đẩy tên kia đi hai ba mét, sau đó đánh mạnh một cái, khiến gã thanh niên đó vẫn mang theo thanh đao mà Diệp Lăng Phi chém ngã lăn ra đất.

Bịch, bịch. Trong khi ở bên này Diệp Lăng Phi liên tiếp chém ngã vài gã thanh niên, Dã Thú ở bên kia cũng không nhàn rỗi. Dã Thú ra tay không hề yếu hơn Diệp Lăng Phi, thậm chí ra tay còn tàn độc hơn. Chỉ trong nháy mắt, ít nhất năm gã thanh niên đã bị Dã Thú đánh ngã dưới đất. Máu tươi, tiếng kêu la thảm thiết, tất cả hòa quyện lại, biến nơi này thành một bãi chiến trường thảm khốc kinh hoàng. Tang Bưu hít vào một hơi lạnh. Hắn đã trải qua rất nhiều trận huyết chiến, địa vị của hắn ngày hôm nay hoàn toàn dựa vào máu tươi và tính mạng để giành lấy. Hắn cũng đã gặp rất nhiều kẻ hung tàn, nhưng hắn chưa bao giờ gặp phải người nào ngoan độc như hai gã đàn ông tối nay. Sự tàn độc của hai người này khi ra tay, ngay cả những nhân vật hung tàn nhất trong bang hội cũng phải tự thẹn không bằng. Hai tên này ra tay là khiến đối phương lập tức mất đi sức chiến đấu, hoàn toàn không để ý đến hậu quả. Tang Bưu bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc hai người đó có lai lịch thế nào. Trong lúc hắn đang cúi đầu trầm tư, chợt có người thì thầm vào tai hắn:

- Lão Đại, hai người kia định chạy kìa!

Tang Bưu nghe vậy, đột nhiên ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Dã Thú đã chém giết mở một đường máu, đang định tháo chạy. Tang Bưu nào có thể để Diệp Lăng Phi và Dã Thú cứ thế mà rời đi, hắn vội vàng nói:

- Không thể để bọn chúng chạy được!

Tang Bưu vừa kêu lên như thế, lại nghe thấy hai tiếng hét thê thảm. Chỉ thấy hai tên nữa bị đao đâm vào người, cả mũi đao nằm trọn trong thân thể, có thể tưởng tượng được sức mạnh khủng khiếp đến mức nào.

- Kẻ nào còn muốn tìm chết nữa, lần sau, ta sẽ đâm vào tim các ngươi, chém đầu các ngươi...!

Diệp Lăng Phi và Dã Thú toàn thân dính đầy máu tươi. Tay phải Diệp Lăng Phi còn cầm một ống tuýp vừa cướp được, hắn chỉ vào đám người đang hoảng sợ đó, quát lên:

- Chúng ta không có thời gian chơi với các ngươi. Lần sau, chính là lúc các ngươi mất mạng!

- Lão Đại, súng này!

Trong lúc Diệp Lăng Phi nói ra những lời này, có người đã cầm khẩu súng của Trương Chí Dương tới. Tang Bưu vừa nhìn thấy khẩu súng lục, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh. Tang Bưu cầm lấy khẩu súng, chĩa về phía Diệp Lăng Phi. Đúng lúc đó, Diệp Lăng Phi ném cái ống tuýp đó về phía Tang Bưu. Tang Bưu đang cầm súng, thấy ống tuýp bay tới, vội vàng tránh né, nhưng hắn vẫn chậm một chút. Đầu ống tuýp cắm vào vai phải của Tang Bưu, lực ném của Diệp Lăng Phi rất lớn, ống tuýp mặc dù không thể xuyên thủng bả vai Tang Bưu, nhưng ít nhất cũng cắm sâu vào một tấc. Tang Bưu hét lớn một tiếng, khẩu súng trong tay rơi xuống đất. Diệp Lăng Phi đánh mắt ra hiệu với Dã Thú: "Lúc này không đi, còn chờ khi nào?" Dã Thú ngầm hiểu, hai người xoay người bỏ chạy. Con hẻm này rất hẹp, Diệp Lăng Phi và Dã Thú chạy ra khỏi ngõ một cách dễ dàng. Đám đàn em của Tang Bưu nhất thời còn chưa kịp phản ứng. Thủ đoạn tàn độc của Diệp Lăng Phi khi nãy đã khiến bọn chúng hoảng sợ, nhất thời không biết phải làm gì. Lão đại của bọn chúng lúc này còn đang luôn mồm kêu la thảm thiết. Những kẻ đứng gần nhất còn không đuổi theo Diệp Lăng Phi và Dã Thú, mãi cho đến khi có người cao giọng hô "Đuổi theo!", những kẻ này mới nhớ ra là phải đuổi theo hai kẻ kia, một đám lục tục chạy ra khỏi ngõ. Trên bả vai Tang Bưu còn cắm ống tuýp, hắn không dám rút ra, chỉ có thể kêu la thảm thiết, không để người khác động vào cái ống tuýp đó. Trong lúc Tang Bưu đang kêu gào vì đau, có người đi tới trước mặt Trương Chí Dương đang nằm trong vũng máu, dùng chân đạp mấy cái vào người hắn. Trương Chí Dương không hề phản ứng gì. Trong cuộc hỗn chiến vừa rồi, Trương Chí Dương không biết bị kẻ nào chém rất nhiều nhát, cả người bê bết máu, tình hình của Trương Chí Dương bây giờ xem ra rất nguy cấp. Tấn công cảnh sát là trọng tội. Tang Bưu không ngờ tối nay hắn lại gặp phải chuyện khó giải quyết đến vậy. Sắc mặt hắn trắng bệch, hàm răng cắn chặt. Thật lâu sau, Tang Bưu mới nói:

- Giết chết hắn, không được để người khác nhìn thấy. Thủ pháp nhất định phải lưu loát, sạch sẽ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!