Diệp Lăng Phi và Dã Thú chạy ra khỏi con ngõ, băng qua đường cái. Đám thanh niên phía sau không dám đuổi theo. Trên người Diệp Lăng Phi và Dã Thú dính đầy máu. Chạy sang bên kia đường, họ dừng lại thở dốc một chút. Dưới ánh nhìn tò mò của người đi đường, cả hai lại vội vàng chạy tiếp. Nơi này là chốn thị phi, không thể ở lâu. Diệp Lăng Phi và Dã Thú cần tìm một chỗ để thay bộ quần áo dính máu, ít nhất cũng phải có đồ sạch sẽ. Nếu cứ mặc nguyên bộ này, đi đâu cũng sẽ bị nhìn bằng ánh mắt kỳ quái, thậm chí có thể bị báo cảnh sát. May mà cảnh chém người ở Hồng Kông cũng không phải chuyện hiếm. Diệp Lăng Phi và Dã Thú không đi đường lớn, cố gắng tránh những chỗ đông người. Sau khi tìm được một chỗ trú chân, Diệp Lăng Phi gọi cho Lương An An, nhờ cô mang hai bộ quần áo sạch sẽ tới. Không phải Diệp Lăng Phi không muốn về khách sạn, nhưng nếu họ mặc bộ quần áo dính máu này vào, chắc chắn sẽ gây chú ý, chỉ khiến mọi chuyện thêm hỏng bét. Vì lý do đó, hắn mới nhờ Lương An An giúp đỡ. Lương An An nhanh chóng có mặt, cô cầm theo một cái túi đựng hai bộ quần áo tạm thời mua được. Chờ Diệp Lăng Phi và Dã Thú mặc đồ chỉnh tề, Lương An An đưa tay ra, nói:
- Đưa tiền đây!
- Đúng là tham tiền thật, em nghĩ bọn anh không trả sao?
Dã Thú có vẻ không hài lòng với hành động của Lương An An, còn Diệp Lăng Phi thì không phản ứng gì, cứ như không nghe thấy lời cô nói. Diệp Lăng Phi tìm một chỗ gần đó, ngồi xuống, tay cầm điếu thuốc, vừa hút vừa bàn luận:
- Sự tình càng lúc càng phiền toái, tại sao giữa đường lại để người khác theo dõi nhỉ, thật là quá sơ suất!
Lương An An nghe Diệp Lăng Phi lẩm bẩm, cô không hiểu liền quay sang hỏi Dã Thú:
- Rốt cuộc chú Diệp đang lầm bẩm cái gì vậy?
- Nhóc con, hỏi nhiều làm gì!
Dã Thú không để ý đến Lương An An, nói tiếp:
- Bây giờ em về nhà được rồi đấy!
Lương An An trợn mắt nhìn Dã Thú, cô chu môi nhỏ nhắn ra, nói:
- Chú à, cháu phát hiện ra chú là người rất là thích so đo, không phải là vì cháu gọi chú là chú đấy chứ, cháu gọi vậy chú tức cũng đúng thôi, cháu có thể thông cảm được, nhưng chú cũng phải học chú Diệp chứ, người ta chẳng tức giận chút nào cả!
Dã Thú liếc nhìn Diệp Lăng Phi, rồi quay sang nhìn Lương An An, nói:
- Nhóc con, sao em lắm lời thế? Anh nói rồi, đừng đứng đây nữa, mau về nhà đi!
Lương An An không hề có ý rời đi. Nghe Dã Thú nói vậy, cô chu môi với hắn, sau đó đi đến ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi. Cô giơ cánh tay phải mảnh khảnh lên, quạt khói thuốc trước mặt mình, mở miệng oán trách:
- Chú à, sao các chú cứ thích hút thuốc lá vậy, mùi khói thuốc ghê lắm, không nên hút thì tốt hơn, hút thuốc nhiều cũng không tốt cho sức khỏe!
Diệp Lăng Phi hút thêm hai hơi nữa rồi ném điếu thuốc xuống đất, dụi tắt. Hắn quay đầu nhìn Lương An An, nói:
- An An, em đừng ở chỗ này nữa, em đi về nhà trước đi, anh chuẩn bị một chút, còn phải đi gặp chị của em nữa!
Diệp Lăng Phi nói tới đây, bổ sung thêm một câu:
- Hi vọng tên cảnh sát đó bị chém trọng thương, đưa vào bệnh viện cấp cứu, như vậy thì sẽ không quấy rầy chuyện của anh nữa!
Lương An An không biết chuyện gì đã xảy ra. Cô chỉ nghe Diệp Lăng Phi nói trong điện thoại là có chuyện, bảo cô giúp một việc, nhưng cụ thể là gì thì Lương An An không rõ lắm. Khi cô nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới tên Trương Chí Dương, Lương An An liền hỏi:
- Trương Chí Dương thế nào rồi?
- Anh không biết!
Diệp Lăng Phi nói.
- Lúc anh và Dã Thú chạy ra thì không nhìn thấy Trương Chí Dương đâu, có thể hắn đã bị người ta chém chết rồi!
Diệp Lăng Phi không cần kể quá chi tiết với Lương An An. Cho dù hắn nói rõ thế nào, cô cũng không thể biết được kết cục của Trương Chí Dương, ngay cả bản thân Diệp Lăng Phi cũng không rõ số phận hắn ra sao. Diệp Lăng Phi bảo Lương An An mau chóng về nhà, hắn và Dã Thú còn phải đi tìm Lương Ngọc. Vốn dĩ có Trương Chí Dương trong tay, Diệp Lăng Phi muốn gặp Lương Ngọc sẽ thuận lợi hơn. Bây giờ, muốn gặp được Lương Ngọc e rằng phải tốn thêm công sức rồi. Diệp Lăng Phi và Dã Thú bàn bạc một hồi, cuối cùng quyết định chỉ có thể mạnh mẽ xông vào. Cả hai đi tới khu dân cư mà Lương Ngọc đang bị quản thúc. Lúc trước, Trương Chí Dương đã nói sơ lược với họ về tình hình khu nhà. Diệp Lăng Phi nắm rõ tình hình, hắn cất bước đi về phía khu nhà. Khi lên tới tầng ba, hắn thấy trước cửa có một người đàn ông đang đứng hút thuốc. Người đàn ông đó tầm trên dưới bốn mươi tuổi, bụng bia, tay phải cầm điếu thuốc, ho khan mấy tiếng. Khi ông ta nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Dã Thú đi lên gác, ông ta rất cảnh giác nhìn họ. Diệp Lăng Phi cố ý làm bộ như đi lên tầng trên, hắn đi qua bên cạnh người đàn ông. Dã Thú đi theo sau lưng hắn, khi đi qua chỗ người đàn ông, hắn bất thình lình ra tay, Diệp Lăng Phi cũng động thủ. Người đàn ông đó không hề có bất kỳ sự phòng bị nào đã bị Dã Thú khống chế. Diệp Lăng Phi gõ cửa phòng. Bên trong truyền ra giọng nói của một người đàn ông: "Cửa có khóa đâu, anh còn gõ cái gì!", vừa nói, người kia vừa mở cửa. Diệp Lăng Phi xuất thủ nhanh như chớp, một chiêu đã khống chế được người kia. Tay hắn giống như một gọng kìm thép kẹp vào cổ họng người đàn ông, kéo hắn ta vào trong phòng. Dã Thú cũng kéo người đàn ông kia vào. Khi Diệp Lăng Phi đi vào trong, hắn mới phát hiện bên trong phòng khách lanh tanh bành hết cả lên, khắp nơi đều là những gói mì ăn liền. Trên bàn trà còn có một bát mì đang ăn dở. Diệp Lăng Phi và Dã Thú thuần thục tịch thu súng lục của hai người. Diệp Lăng Phi cầm lấy một khẩu súng, hỏi:
- Nói cho tôi biết, Lương Ngọc đang ở đâu?
- Cảnh sát Lương không có ở đây!
Người đàn ông tầm 40 tuổi trả lời, nhưng khi nói chuyện, ông ta còn nhìn về phía gian phòng phía trước. Diệp Lăng Phi lập tức hiểu ra, hắn giao khẩu súng cho Dã Thú, nói:
- Dã Thú, trông chừng hai người này. Nếu bọn họ có hành động phản kháng thì lập tức giết chết, không cần báo cáo với anh!
- Lão Đại, chuyện này anh cứ yên tâm, em thích nhất những chuyện kiểu thế này!
Dã Thú ngoác miệng nói.
- Hai vị, tôi đề nghị hai vị ngoan ngoãn, như vậy sẽ tốt cho cả hai chúng ta!
Hai tên cảnh sát kia bị súng lục chĩa vào. Bây giờ cho dù muốn phản kháng thì cũng phải nghĩ kỹ xem có cơ hội hay không. Diệp Lăng Phi đi đến trước cửa gian phòng, phát hiện cửa đã bị khóa lại. Hắn gõ cửa, nói:
- Cảnh sát Lương, cô có rảnh không, tôi muốn tâm sự với cô!
Diệp Lăng Phi nói tới đây, hắn cố ý dừng lại, muốn nghe xem trong phòng có tiếng động gì không. Từ trong phòng vọng ra giọng nói của một người phụ nữ:
- Anh là ai?
Giọng nói của người phụ nữ này đúng là của Lương Ngọc. Diệp Lăng Phi lại đưa tay gõ cửa phòng, cười nói:
- Cảnh sát Lương, cô nghĩ tôi là ai? Chẳng lẽ ngay cả giọng nói của tôi cô cũng không nghe ra được sao?
Khi Diệp Lăng Phi nói ra câu này, cửa phòng lập tức được mở ra. Lương Ngọc vẻ mặt tiều tụy đứng ở cửa. Hiển nhiên Lương Ngọc không ngờ lại gặp Diệp Lăng Phi ở đây. Khi nhìn thấy hắn, cô mở to hai mắt, dường như không tin vào mắt mình nữa. Vừa rồi khi nghe Diệp Lăng Phi nói chuyện, Lương Ngọc đã nhận ra giọng hắn, chỉ là cô không thể tin được Diệp Lăng Phi lại tới nơi này. Gần đây xảy ra một loạt chuyện không vui, khiến Lương Ngọc tiều tụy hốc hác. Cô đã nghĩ hết mọi cách để giúp Dã Lang, nhưng không có cơ hội. Thậm chí, Lương Ngọc muốn tìm cơ hội báo chuyện xảy ra ở Hồng Kông cho Diệp Lăng Phi biết cũng không được, vì cô đã bị người ta trông chừng. Dĩ nhiên, cô không giống Dã Lang bị bắt giữ, cô chỉ bị hạn chế tự do mà thôi. Tên Trương Chí Dương kia lợi dụng cơ hội này, cố ý tiếp cận Lương Ngọc. Dựa vào chuyện này, hắn định tẩy não Lương Ngọc, cố ý nói Dã Lang là một trọng phạm bị cảnh sát hình sự quốc tế truy nã. Hắn bảo Lương Ngọc không nên có quan hệ gì với Dã Lang nữa, hai người phải phân rõ giới hạn, chỉ như vậy mới là sự lựa chọn tốt nhất. Dĩ nhiên Lương Ngọc không muốn làm vậy, nhưng vụ này do Trương Chí Dương chịu trách nhiệm, khiến cô không còn cách nào. Lương Ngọc chỉ có thể tự giam mình trong phòng, không đi ra ngoài nữa. Bây giờ, Lương Ngọc nhìn thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện ở đây, giống như nhìn thấy ánh sáng hy vọng.