Lương Ngọc vươn tay nắm lấy tay Diệp Lăng Phi, vừa định mở miệng nói chuyện, đã nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:
– Chúng ta vào trong rồi nói chuyện sau. Bên ngoài còn có hai viên cảnh sát, anh không thích bị cảnh sát nghe lén, ai mà biết họ sẽ làm gì anh chứ!
Hai viên cảnh sát đó đã hoàn toàn bị Dã Thú khống chế, không có uy hiếp gì đối với Diệp Lăng Phi. Sở dĩ Diệp Lăng Phi nói như vậy, chẳng qua là muốn Lương Ngọc vào phòng nói chuyện, có những lời không thể để cảnh sát biết được. Lương Ngọc ngầm hiểu, cô là một cô gái rất thông minh, chỉ vì khi nãy cô quá kích động, nhất thời có chút lơ đễnh. Lương Ngọc không nói gì thêm, quay người đi vào trong phòng. Diệp Lăng Phi cũng đi vào theo, tiện tay khép cửa phòng lại. Dã Thú lấy một điếu thuốc lá ra, một tay cầm khẩu súng lục, tay kia kẹp điếu thuốc. Hắn nhìn hai viên cảnh sát đó, bỗng nhiên Dã Thú cười nói:
– Các vị đừng nhìn tôi như vậy, tôi không phải người xấu, không muốn làm hại tính mạng các vị đâu. À, bát mì kia là của ai thế? Chẳng lẽ còn chưa ăn xong sao?
Viên cảnh sát vừa ra mở cửa gật đầu, hắn nói:
– Lúc nãy tôi đang ăn dở, đi ra mở cửa nên vẫn chưa ăn xong!
Dã Thú khoát khoát tay với viên cảnh sát đó, cười nói:
– Anh đi ăn cơm đi, anh yên tâm, tôi sẽ không làm khó các anh đâu. Thật ra thì, nơi này là Hồng Kông, nếu như là đại lục, nói không chừng tôi còn bao các anh ăn uống ấy chứ, tôi sẽ dẫn các anh đến một nhà hàng sang trọng để dùng cơm. Tôi cũng không có ác ý gì với mấy anh cảnh sát đâu, chị dâu tôi cũng là cảnh sát. Lần này tôi cũng hết cách rồi, ai bảo chúng tôi vừa tới Hồng Kông đã bị người ta truy sát chứ. Thôi không nói mấy chuyện này nữa, mau đi ăn cơm đi!
Viên cảnh sát đó nhìn Dã Thú với ánh mắt dò xét, dường như không tin lắm vào những gì Dã Thú nói. Hắn là cảnh sát, đã gặp qua rất nhiều tên tội phạm hung ác tột cùng, không có mấy người có vẻ ung dung thoải mái như người đàn ông này, dường như không hề lo lắng hai người bọn họ, phải biết rằng, cả hai đều là cảnh sát đó. Dã Thú hút thuốc, hắn đã chuyển sự chú ý sang chỗ khác, không quan tâm đến hai viên cảnh sát đó nữa. Trong phòng Lương Ngọc, Diệp Lăng Phi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường. Căn phòng bài trí rất đơn giản, chỉ kê một chiếc giường và một chiếc ghế cạnh đó, chỉ có một mình Lương Ngọc ở đây mà thôi. Diệp Lăng Phi nhìn lướt qua xung quanh, sau đó hắn nhìn Lương Ngọc, cười nói:
– Xem ra điều kiện ở đây kém quá nhỉ. Chi bằng em và Dã Lang đến khu nhà cao cấp ở trung tâm thành phố mà ở đi. À, hôm nay bọn anh đã qua bên đó, căn nhà đó được đấy, cô em gái em dường như rất thích chỗ đó!
– Em gái em ấy ạ?
Lương Ngọc nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới em gái mình, lúc đầu cô tỏ ra sửng sốt, nhưng ngay sau đó nói:
– Là em gái em báo tin cho anh biết chuyện này sao?
– Lương Ngọc, em gái em căn bản không biết anh và Dã Thú!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Lần này, may mà có Dã Thú. Lúc Dã Thú ở tỉnh thành với anh, từng gọi điện thoại liên lạc với Dã Lang, nhưng mãi không liên lạc được. Dã Thú tới Hồng Kông trước, anh thì hôm nay vừa mới đến Hồng Kông. Về phần cô em gái kia của em, còn gọi bọn anh là chú, anh và Dã Thú vẫn chưa già đến mức đó mà!
Nghe Diệp Lăng Phi kể chuyện này, Lương Ngọc bật cười. Những ngày qua, khuôn mặt Lương Ngọc luôn u sầu, không hề có chút vui tươi, khó có thể cười vui vẻ như hôm nay. Lương Ngọc cười nói:
– An An nói chuyện vẫn hơi có tính trẻ con, con bé đắc tội với người ta không ít. Diệp đại ca, anh đừng giận con bé nhé.
– Sao anh lại giận con bé được chứ? Con bé này rất thông minh, anh rất thích. Anh còn nói với cô ấy rồi, nếu An An có thời gian, có thể đến thành phố Vọng Hải, anh sẽ chịu trách nhiệm, để con bé ăn uống vui chơi thoải mái ở thành phố Vọng Hải! Diệp Lăng Phi cố ý nói mấy câu vui đùa. Từ vẻ tiều tụy của Lương Ngọc, hắn cũng có thể nhìn ra, mấy ngày này, Lương Ngọc sống không hề dễ chịu. Nếu như bây giờ lập tức bảo Lương Ngọc kể lại chuyện đã xảy ra, Diệp Lăng Phi lo Lương Ngọc sẽ không chịu nổi. Từ Lương An An, Diệp Lăng Phi cũng biết thêm được một số chuyện: cái tên Trương Chí Dương kia là cấp trên của Lương Ngọc, hơn nữa còn vì Lương Ngọc mà bị thương. Chỉ là, cho dù Lương An An đánh giá Trương Chí Dương như thế nào, nhưng trong lòng Lương Ngọc, Trương Chí Dương cũng không tệ lắm. Không biết, sau khi trải qua chuyện lần này, Lương Ngọc có còn nghĩ như vậy nữa không. Diệp Lăng Phi bây giờ chỉ có thể làm cho bầu không khí đỡ căng thẳng, giúp tâm tình Lương Ngọc khá hơn một chút, như vậy thì nói chuyện cũng thoải mái hơn. Diệp Lăng Phi sau khi nói mấy câu đùa giỡn, thu lại nụ cười, hỏi:
– Lương Ngọc, em có biết bây giờ Dã Lang đang bị giam ở đâu không?
Quả nhiên, vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Dã Lang, khuôn mặt Lương Ngọc lại hiện lên vẻ u sầu. Chỉ thấy Lương Ngọc khẽ lắc đầu, nói:
– Em không biết anh ấy bị giam ở đâu, nhưng em biết lần này Dã Lang bị bắt có liên quan đến Trương Chí Dương. Hình như anh ta đã điều tra ra thân phận của Dã Lang, báo cho Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế. Hai ngày nay, em cũng đã chất vấn Trương Chí Dương tại sao lại làm như vậy, nhưng Trương Chí Dương không chịu giải thích với em. Bây giờ em không ra ngoài được, chỉ có thể ngồi ở đây chờ tin tức, trong lòng em cũng sốt ruột muốn chết, không biết Dã Lang bây giờ thế nào rồi!
– À, thì ra là vậy!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
– Dã Lang đã sớm nghĩ sẽ có ngày hôm nay rồi. Từ lúc cậu ta bước chân vào nghề buôn lậu vũ khí này, cậu ta đã biết sớm muộn gì cũng có một ngày bị Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế truy bắt. Không chỉ Dã Lang, anh, Dã Thú và những người tham gia buôn lậu vũ khí khác, tất cả đều hiểu rõ điều này. Nhưng anh tin rằng chuyện này sẽ không kết thúc như vậy đâu, Dã Lang bây giờ chắc vẫn đang ở Hồng Kông!
– Chuyện này thì phải đi hỏi Trương Chí Dương, hình như anh ta tham gia vào một tổ hành động nào đó thì phải!
Lúc này Lương Ngọc vẫn gửi gắm hy vọng vào Trương Chí Dương. Theo Lương Ngọc nghĩ, Trương Chí Dương luôn đối xử tốt với cô. Lần này, tuy Trương Chí Dương làm một số chuyện có lỗi với Dã Lang, nhưng chỉ cần Trương Chí Dương chịu giúp đỡ, Lương Ngọc vẫn sẽ tha thứ cho anh ta. Đây cũng là suy nghĩ của Lương Ngọc, nhưng Lương Ngọc lại không biết, mới đây thôi, Trương Chí Dương vừa trải qua một cuộc khảo nghiệm sinh tử. Trương Chí Dương sống chết ra sao, Diệp Lăng Phi không biết, nhưng từ việc Diệp Lăng Phi có thể thuận lợi đến đây thì có lẽ, tình hình Trương Chí Dương bây giờ không ổn lắm, nếu không thì đã báo những người canh gác ở đây tăng cường đề phòng. Diệp Lăng Phi không nhắc tới Trương Chí Dương trước mặt Lương Ngọc, hắn chỉ nói:
– Lương Ngọc, anh nghĩ rằng tình hình bây giờ không thể trông cậy vào người khác được, chúng ta chỉ có thể dựa vào bản thân mình thôi!
Lương Ngọc gật đầu, nói:
– Chuyện này em biết, em chỉ không biết mình phải làm gì. Tạm thời, em bị giam ở đây, bị hạn chế hành động, em cũng sốt ruột lắm, nhưng lại không thể giúp gì được!
– Vì thế bây giờ anh đang nghĩ xem làm cách nào để cứu em ra ngoài. Em quen thuộc Hồng Kông này hơn bọn anh nhiều, có một số chuyện em đi làm là thích hợp nhất!
Diệp Lăng Phi nhíu mày, nói:
– Chỉ là, anh cũng quen biết một số người ở Hồng Kông, nghe nói bây giờ bọn họ đều đã lui về ở ẩn rồi. Không biết bây giờ có thể dùng bọn họ được không đây?
– Diệp đại ca, chỉ cần có thể giúp được Dã Lang, em tình nguyện làm bất cứ chuyện gì!
Lương Ngọc nói.
– Ừ!
Diệp Lăng Phi đáp một tiếng. Hắn vừa định nói tiếp, điện thoại hắn bỗng nhiên đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, vừa thấy tên người gọi đến, chân mày hắn liền giãn ra, nhẹ nhàng nói:
– Thế mà anh không nhớ ra cô ấy. Ừm, cuộc điện thoại này đến đúng lúc thật!
Thì ra, cú điện thoại này là do Bành Hiểu Lộ gọi đến. Diệp Lăng Phi cũng không cần phải giấu Lương Ngọc, hắn nhận điện thoại ngay trước mặt Lương Ngọc.
– Diệp Lăng Phi, anh không ở thành phố Vọng Hải sao?
Giọng Bành Hiểu Lộ vang lên trong điện thoại. Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ hỏi như vậy, hắn cười, nói:
– Anh có một số việc phải đến Hồng Kông để giải quyết. Hiểu Lộ, bệnh tình lão già thế nào rồi?
– Bây giờ sức khỏe ông đã ổn định rồi!
Bành Hiểu Lộ nói:
– Tình hình lúc đó rất nguy cấp. Ông nội em vẫn rất quan tâm đến chuyện Cửu Long Triều Thánh. Tình hình bên anh thế nào rồi?
– Chuyện đó cho dù anh có sốt ruột cũng vô ích. Người phụ nữ đó đã đi nước ngoài rồi, phải một thời gian nữa mới có thể trở về. À, Hiểu Lộ, nếu như em rảnh, đến Hồng Kông một chuyến đi, anh muốn gặp em!
– Anh muốn gặp em sao?
Bành Hiểu Lộ cảm thấy hơi bất ngờ, cô hừ lạnh một tiếng, nói:
– Diệp Lăng Phi, không phải anh định đùa bỡn em đó chứ?
– Anh nói thật đấy!
Diệp Lăng Phi nói rất chân thành:
– Hiểu Lộ, em đến Hồng Kông đi, anh cần em!