Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1543: CHƯƠNG 1543: NIỀM VUI BẤT NGỜ (1)

Diệp Lăng Phi nhận được một cuộc điện thoại, hắn nghe tiếng nói của kẻ gọi đến xong, sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn không ngờ rằng Đới Vinh Cẩm lại gọi điện cho hắn vào lúc này, vừa nghe Đới Vinh Cẩm nói còn mang theo quà để tặng cho hắn, Diệp Lăng Phi đã nhận ra chắc chắn có âm mưu ẩn chứa bên trong.

– Đới Vinh Cẩm, mày vẫn chưa chết sao, mày làm tao thất vọng quá. Gần đây tao nghe nói một hòn đảo nào đó ở Thái Bình Dương bị ngập trong nước biển, tao còn nghĩ mày không may lại ở đúng hòn đảo đó, chết trong nháy mắt, tao cũng đỡ phải tốn công sức. Không ngờ bây giờ mày lại xuất hiện, Đới Vinh Cẩm, mày nói xem người như mày có phải là quá thất bại trong việc làm người không?

– Miệng lưỡi giảo hoạt, hèn hạ vô sỉ…

Đới Vinh Cẩm bất ngờ thốt ra những lời này, khiến Diệp Lăng Phi sửng sốt. Hắn không ngờ Đới Vinh Cẩm lại nói ra những lời ấy, quá đỗi bất ngờ. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại nói:

– Mày nói cái gì?

Đới Vinh Cẩm nhắc lại lần nữa:

– Miệng lưỡi giảo hoạt, hèn hạ vô sỉ. Satan, thế nào, hai câu đó nói không sai chứ? Lúc rảnh rỗi tao thường nghiên cứu thành ngữ Trung Quốc, phát hiện không ít từ ngữ hay ho có thể dùng.

Diệp Lăng Phi không nhịn được quát:

– Mày có ngu ngốc không? Vô sỉ hèn hạ là thành ngữ sao? Đới Vinh Cẩm, tao luôn cho rằng mày là một tên khốn nhưng không ngờ mày còn ngu nữa, đến vô sỉ hèn hạ có phải là thành ngữ hay không cũng không biết. Mày nói xem mày có buồn cười quá không?

– Ồ, xin lỗi, đây là do gần đây tao xem nhiều phim Hồng Kông quá. Chúng ta nói chuyện khác vậy, Satan, mày đừng ngắt lời tao, tao còn có quà tặng cho mày.

Đới Vinh Cẩm ngừng lại giây lát rồi tiếp lời:

– Quà tao tặng cho mày là một người, người mà mày rất hứng thú.

– Đới Vinh Cẩm, tao và mày cũng không phải là bạn bè mới, quen biết nhau cũng đã lâu rồi, không cần thiết phải chơi trò ú tim. Mày nói đi, lần này mày lại định giở trò gì?

– Satan, xem mày nói kìa, cái gì mà giở trò chứ, trước nay tao có giở trò gì đâu chứ. Mục đích của tao rất rõ ràng chính là muốn tiêu diệt mày nhưng mày quá xảo quyệt. Vì vậy, tao cũng không vội vàng, định từ từ chơi đùa với mày. Satan, bây giờ tao mới nhận ra cách đối phó trước đây của tao với mày là sai lầm, bây giờ tao đã thay đổi chiến lược rồi, sẽ chơi một ván lớn với mày. Ồ, mày thấy đấy, tao nói một lúc lại lạc đề rồi. Tao muốn nói với mày, kẻ tên Dã Lang trong tổ chức Hỏa Quân Lang Nha của mày hình như đã bị cảnh sát quốc tế bắt rồi. Thế nào, Satan, món quà này của tao không tệ chứ?

Diệp Lăng Phi thản nhiên nói:

– Đới Vinh Cẩm, sao mày lại biết được tin này?

– Satan, sao tao lại biết, mày không cần phải biết. Tao tin là tin tức này rất có tác dụng với mày. Ồ, nhắc nhở mày thêm một câu, nghe nói Dã Lang còn có bạn gái ở Hồng Kông. Satan, chuyện này phải trách bản thân mày, mày cũng suy nghĩ kỹ xem, buôn lậu vũ khí như chúng mày làm sao có thể có cuộc sống như người bình thường chứ, nhưng chúng mày lại cứ muốn sống cuộc sống như người bình thường, như thế không phải là tự lừa dối bản thân sao?

Diệp Lăng Phi nghe Đới Vinh Cẩm nói vậy, hắn nói:

– Đới Vinh Cẩm, mày không thấy mày đang lắm lời quá sao? Mày với tao cũng được coi là người quen cũ, giữa chúng ta không cần thiết phải lắm lời như thế. Nếu mày không muốn nói thì tao cũng không có thời gian tiếp chuyện mày. Nhưng Đới Vinh Cẩm, tao phải nhắc nhở mày một câu, đừng cho rằng mày trốn đi thì tao sẽ không tìm thấy mày, sớm muộn gì rồi cũng có một ngày tao sẽ tìm thấy mày, đến lúc đó…

Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết câu, hắn cười lạnh lùng rồi cúp điện thoại.

Qua lời của Diệp Lăng Phi, Dã Thú đã sớm nghe ra người gọi điện đến là Đới Vinh Cẩm. Khi thấy Diệp Lăng Phi cúp máy, gã hỏi:

– Lão đại, tên Đới Vinh Cẩm đó ám ảnh không dứt, chúng ta có nên tìm ra hắn không?

Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:

– Tìm hắn? Rất khó. Dã Thú, nếu Đới Vinh Cẩm thật sự muốn trốn, cho dù anh dốc toàn lực tìm hắn cũng rất khó tìm được. Thế giới rộng lớn thế này, chúng ta đi đâu mà tìm hắn, mà chúng ta cũng không có thời gian. Chi bằng chúng ta nghĩ cách cứu Dã Lang ra thì hơn.

Dã Thú nghe xong, đột nhiên cau mày, quay sang Diệp Lăng Phi nói:

– Lão đại, em biết chuyện này, em chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi, chứ em không có ý gì cả. Anh có thấy có vấn đề gì không, sao tên Đới Vinh Cẩm đó lại biết được số điện thoại của anh?

Diệp Lăng Phi cảm thấy không có gì bất ổn, hắn để điện thoại lên bàn, nhìn Dã Thú nói:

– Số điện thoại của anh không phải là bảo mật, ai muốn biết đều có thể biết, có liên quan gì đến anh đâu. Nhưng Dã Thú, trong chuyện này thực sự có vấn đề. Đới Vinh Cẩm lại nói với anh chuyện Dã Lang bị bắt, anh thấy kỳ lạ là vì sao Đới Vinh Cẩm lại biết chuyện này.

Dã Thú cau mày nói:

– Lão đại, anh thấy liệu có phải tên khốn đó cũng ở Hồng Kông, hơn nữa luôn trong bóng tối theo dõi chúng ta, hắn gọi điện cho anh là muốn dọa anh. Em luôn cảm thấy trong chuyện này có vấn đề nhưng không nói rõ được rốt cuộc là chuyện gì. Lão đại, em thấy chuyện này rất có khả năng có liên quan đến Đới Vinh Cẩm, chúng ta cứ nên cẩn thận một chút thì tốt hơn, phòng khi bị Đới Vinh Cẩm giở trò.

– Dã Thú, cậu nói đúng, chuyện này nhất định là có liên quan đến Đới Vinh Cẩm. Ban nãy anh cũng đang suy nghĩ chuyện này, Đới Vinh Cẩm sớm không gọi, muộn không gọi, lại gọi đúng vào lúc này, vấn đề bên trong rất lớn. Kể từ khi chúng ta giải quyết câu lạc bộ Mỹ Hỏa đến nay, Đới Vinh Cẩm luôn muốn báo thù chúng ta. Trước đó, hắn hy vọng có thể trực tiếp tiêu diệt anh nhưng qua khẩu khí của hắn, dường như Đới Vinh Cẩm đã thay đổi suy nghĩ. Bây giờ hắn không định trực tiếp tiêu diệt anh nữa mà muốn đùa giỡn với chúng ta. Dã Thú, anh thấy chuyện lần này rất có thể là do Đới Vinh Cẩm ở đằng sau giở trò, chúng ta không thể không cẩn thận.

Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, gã nói:

– Lão đại, em thấy chuyện này nhất định có liên quan đến Đới Vinh Cẩm nhưng cho dù chúng ta biết hắn ở đằng sau giở trò, thì chúng ta cũng đành bó tay, cũng không biết tên khốn đó trốn ở đâu. Đừng để em nhìn thấy hắn, sau này nếu để em nhìn thấy hắn, em tuyệt đối sẽ không tha cho hắn.

Diệp Lăng Phi cau mày, hắn quay mặt nhìn ra ngoài cửa, thấy bên ngoài vẫn mưa. Diệp Lăng Phi lẩm bẩm:

– Sao anh có cảm giác Đới Vinh Cẩm cố tình nói chuyện này với anh, mục đích chính là để anh đến Hồng Kông. Rốt cuộc Đới Vinh Cẩm có mục đích gì mà anh lại không thể đoán ra chứ?

– Lão đại, nếu đã không hiểu vậy chúng ta không bận tâm nữa, có gì đáng sợ đâu, cho dù tên khốn Đới Vinh Cẩm đó muốn gài bẫy chúng ta, thì chúng ta cũng không cần phải sợ hãi…

Dã Thú vừa nói đến đây thì nghe thấy có người ở bên cạnh gã nói:

– Chú, tiếng chú to quá, cháu vừa bước vào đã nghe thấy rồi, thế nên cháu mới đến đây.

Dã Thú nghe thấy tiếng Lương An An xong, những lời định nói đành nuốt ngược vào trong mà quay mặt lại nhìn Lương An An nói:

– Nhóc con, sao lại đến đây?

Lương An An nói đoạn ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi cười nói:

– Dù sao chú cũng đâu có bảo cháu đến, nếu không phải Diệp đại ca ở đây thì cháu cũng không đến. Diệp đại ca, em đi taxi đến, hôm nay mưa nếu em ngồi xe buýt nhất định sẽ bị ướt, Diệp đại ca, tiền taxi anh phải trả cho em đó.

– Đợi một lát, nhóc con, cháu gọi anh ấy là gì?

Dã Thú nghe Lương An An gọi Diệp Lăng Phi là Diệp đại ca, lúc đầu gã còn tưởng nghe nhầm nhưng khi nghe Lương An An lại gọi Diệp Lăng Phi là Diệp đại ca, Dã Thú không nhịn được nữa, gã không thể không hỏi. Lương An An gọi gã là chú, kết quả lại gọi Diệp Lăng Phi là đại ca, rõ ràng là thật không công bằng với gã. Lương An An nghe Dã Thú nói vậy xong, cô ta nói:

– Cháu gọi chú ấy là đại ca, lẽ nào chú không nghe thấy sao, Diệp đại ca, Diệp đại ca, Diệp đại ca…

Lương An An gọi liền mấy câu, Dã Thú hỏi:

– Vậy còn chú?

Dã Thú đúng là tự chuốc lấy phiền phức, câu trả lời đã rất rõ ràng rồi nhưng Dã Thú vẫn muốn hỏi một câu. Lương An An nghe Dã Thú hỏi vậy xong không chút do dự đáp:

– Đương nhiên là chú rồi, lẽ nào chú cho rằng cháu sẽ gọi chú là đại ca sao?

– Nhóc con, đợi đấy, sau này đừng mong chú giúp đỡ nữa.

Dã Thú giống như tức tối Lương An An vậy. Diệp Lăng Phi không hề để ý cuộc nói chuyện giữa Dã Thú và Lương An An, hắn vẫn ngồi suy nghĩ. Diệp Lăng Phi nhận thấy, việc Đới Vinh Cẩm đột nhiên gọi điện cho hắn, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản. Nếu tất cả mọi chuyện đều do Đới Vinh Cẩm giở trò sau lưng thì mọi việc càng trở nên phức tạp. Nhưng Diệp Lăng Phi cũng thấy Đới Vinh Cẩm không có đủ năng lực để có thể khiến cảnh sát quốc tế nghe theo sự sắp đặt của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!