Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1544: CHƯƠNG 1544: NIỀM VUI BẤT NGỜ (2)

Lương An An gọi mấy tiếng Diệp Lăng Phi mới nghe thấy, hắn quay mặt về phía cô hỏi:

– An An, có chuyện gì sao?

– Ban nãy em nói mấy lần rồi, em đi taxi đến đây, Diệp đại ca, anh phải trả tiền xe cho em.

Lương An An vừa nói vừa đưa tay phải ra, ngầm ý bảo Diệp Lăng Phi đưa tiền. Diệp Lăng Phi cười nói:

– An An, trí nhớ anh tệ thật, suýt chút nữa quên mất mục đích gọi em đến đây. Ừm, em ngồi xuống trước đi, nghỉ ngơi một lát rồi đi với anh đến ngân hàng.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lương An An cười bướng bỉnh hỏi:

– Diệp đại ca, anh phải đi ngân hàng?

Khi nói, Lương An An nhìn xung quanh, dường như muốn xem có ai theo dõi không. Trong nhà ăn không có nhiều người, hành vi của Lương An An hoàn toàn không cần thiết, chẳng có gì phải lo lắng.

Diệp Lăng Phi gật đầu. Thấy phản ứng của Lương An An có phần kỳ lạ, hắn hỏi:

– An An, thái độ của em thật kỳ lạ, có phải có chuyện gì cần nói với anh không?

Lương An An chần chừ một lát, cô dịch ghế lại gần Diệp Lăng Phi, khẽ nói:

– Diệp đại ca, Trương Trí Dương chết rồi, bây giờ anh là đối tượng tình nghi, em lo cho sự an toàn của anh.

Diệp Lăng Phi chẳng hề lo lắng, hắn nói:

– Chuyện đó thì liên quan gì chứ? An An, em đừng lo, chuyện đó không hề liên quan đến anh. Nếu anh thật sự có liên quan, liệu anh có còn ngồi đây không? Sớm đã trốn mất rồi, phải không? Được rồi, tiểu nha đầu, đừng lo lắng.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lương An An mới yên tâm phần nào. Hôm qua Diệp Lăng Phi đã đồng ý đưa tiền cho Trần Bưu, nên hắn cần đi rút tiền mặt trước. Số tiền đó không nhiều đối với Diệp Lăng Phi, chỉ là việc giải quyết có phần hơi phức tạp. Diệp Lăng Phi vốn định chuyển khoản cho Trần Bưu, nhưng Trần Bưu nói không có tài khoản, chỉ cần tiền mặt. Diệp Lăng Phi không biết tại sao Trần Bưu lại kiên quyết đòi tiền mặt. Có thể là do liên quan đến việc chính phủ quản lý tiền của giới xã hội đen. Những kẻ trong giới này sợ bị chính phủ để ý, từ đó đóng băng tài khoản, do vậy mới nhất định đòi tiền mặt.

Có Lương An An dẫn đi, Diệp Lăng Phi đến ngân hàng làm thủ tục cũng không gặp phải phiền phức gì, rất nhanh đã giải quyết xong. Diệp Lăng Phi rút mười vạn tiền mặt mang về khách sạn. Diệp Lăng Phi đã báo số phòng khách sạn cho Trần Bưu, và hẹn mười giờ sáng gặp nhau tại đó. Diệp Lăng Phi để tiền lên giường, nói với Lương An An:

– An An, tối hôm qua anh đã nói chuyện của em với chị em rồi.

Lương An An trách móc:

– Diệp đại ca, anh không phải đã đồng ý với em là không nhắc chuyện này rồi sao? Sao anh lại nói trước mặt chị em chứ? Sau này em có chuyện gì cũng sẽ không nói với anh nữa đâu.

Diệp Lăng Phi cười với Lương An An, nói:

– An An, em vẫn còn nhỏ, một số chuyện nên để chị em giải quyết thì tốt hơn. Ồ, đúng rồi, sau khi tốt nghiệp em định làm gì?

– Ừm, chuyện đó em vẫn chưa nghĩ đến. Em học ngành tín dụng, mà tình hình kinh tế hiện nay ở Hong Kong không được tốt lắm, không dễ tìm việc. Cho dù em tìm được việc thì lương cũng sẽ không cao. Em đang do dự có nên giống chị em, thi vào ngành cảnh sát không. Nếu em làm cảnh sát thì sẽ khác.

Diệp Lăng Phi nghe Lương An An nói. Khi cô nói xong, hắn đột nhiên hỏi:

– An An, có nghĩ đến chuyện đến tập đoàn của anh làm việc không? Trụ sở tập đoàn của anh ở Vọng Hải, hoạt động trong nhiều lĩnh vực. Mặc dù hiện tại anh không trực tiếp quản lý tập đoàn, nhưng nếu sắp xếp để em vào làm việc thì không vấn đề gì.

Lương An An vui mừng khôn xiết, nói:

– Thật không ạ? Diệp đại ca, vậy cứ quyết định như vậy nhé! Sau khi tốt nghiệp em sẽ đến tập đoàn của anh làm việc. Nhưng Diệp đại ca, em phải nói trước với anh, không được trả lương cho em quá thấp, nếu không em sẽ không đến đó làm đâu.

– Được rồi, được rồi, không vấn đề gì.

Diệp Lăng Phi gật đầu đồng ý. Trong lúc hắn nói chuyện với Lương An An, Trần Bưu cùng hai thanh niên đi đến phòng của Diệp Lăng Phi. Trần Bưu tỏ ra rất khách khí, gã gõ cửa. Lương An An ra mở cửa phòng. Khi Lương An An nhìn thấy Trần Bưu ở cửa, cô bĩu môi. Mặc dù cô không ghét Trần Bưu, nhưng cũng chẳng hề thích thú gì. Chủ yếu vì Trần Bưu thường xuyên đến nhà cô đòi nợ, nhưng so với những kẻ đòi nợ khác, Trần Bưu tỏ ra khách khí hơn nhiều. Đó cũng là điểm khiến Lương An An không quá ghét gã.

Lương An An quay người vào trong phòng. Trần Bưu bảo hai thanh niên đi theo gã đứng ngoài cửa phòng, không có lệnh của gã thì không được đi vào. Trần Bưu rảo bước vào phòng, nói một cách khách khí:

– Xin lỗi đã làm phiền anh.

Thái độ khách khí của Trần Bưu để lại ấn tượng khá tốt với Diệp Lăng Phi. Hôm qua khi gặp gã, Diệp Lăng Phi đã cảm thấy con người này không tồi. Diệp Lăng Phi bảo Trần Bưu ngồi xuống, rồi lấy mười vạn tiền mặt vừa rút ở ngân hàng, bỏ vào túi và đưa cho gã.

– Số tiền này anh cầm lấy đi, những chuyện khác tôi cũng không nói nhiều nữa.

Diệp Lăng Phi tay cầm bao thuốc, lấy ra một điếu đưa cho Trần Bưu. Hắn cũng lấy một điếu, bắt chéo chân ngồi cạnh Trần Bưu hút thuốc. Trần Bưu đút điếu thuốc vào miệng nhưng chưa châm. Gã mở túi ra, thấy tiền bên trong. Số tiền đó mỗi cọc là một vạn chẵn, tổng cộng mười cọc, tức là mười vạn. Khi Trần Bưu đếm tiền xong, gã nói:

– Tiền thừa rồi. Tôi chỉ cần sáu vạn bảy, thêm một chút tiền lãi nữa là sáu vạn tám.

Trần Bưu vừa nói vừa rút tiền thừa trả lại cho Diệp Lăng Phi, không ngờ lúc đó lại nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:

– Số tiền thừa này anh và các anh em của anh cứ giữ lấy mà tiêu. Tôi nghe An An nói, anh không giống với những người đòi nợ khác, tối hôm qua tôi cũng đã thấy rồi. Ấn tượng của anh trong tôi rất tốt, vì vậy chỗ tiền thừa này anh cứ giữ lấy.

Lương An An nói:

– Diệp đại ca, ba vạn tệ mà cứ thế đưa cho anh ta sao? Sớm biết anh rộng rãi thế này, em nên đòi anh nhiều tiền hơn một chút chứ. Diệp đại ca, gần đây em sống vô cùng nghèo khổ đó.

Diệp Lăng Phi cười, nói:

– An An, nếu em cần tiền thì cứ đi tìm Dã Thú mà lấy. Cậu ấy là anh rể em, còn nhiều tiền hơn anh nữa.

Trong mắt Diệp Lăng Phi, Lương An An chỉ là một cô bé mà thôi, hắn chẳng hề để tâm đến cô. Diệp Lăng Phi lại quay sang phía Trần Bưu, nói:

– Số tiền này là của anh, cầm lấy đi. Tôi hy vọng sau này khi gặp bố của An An thì bảo với ông ta, anh hiểu chứ?

– Tôi hiểu, tôi hiểu. Cảm ơn anh.

Trần Bưu mừng rỡ, gã không ngờ lại gặp được người ra tay rộng rãi như Diệp Lăng Phi. Gã cầm lấy tiền, luôn miệng nói cảm ơn. Diệp Lăng Phi ngầm ý bảo Trần Bưu không cần phải khách khí như vậy. Đột nhiên, hắn nhớ tới chuyện hôm qua, liền nói:

– Tôi muốn hỏi thăm anh về một người.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trần Bưu vội vàng đáp:

– Chỉ cần tôi biết, tôi nhất định sẽ nói hết. Cho dù tôi không biết, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để giúp anh.

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!