Diệp Lăng Phi cũng chỉ bỏ ra vài vạn tệ đã có thể có được người bạn như Trần Bưu. Từ lần đầu tiên nhìn thấy Trần Bưu, Diệp Lăng Phi đã cảm thấy con người Trần Bưu không tồi, đáng để kết giao. Nếu kết giao mà không có sự đầu tư ban đầu, đối phương nhất định sẽ cho rằng bạn có ý đồ, đến khi họ đã cảnh giác thì việc kết bạn sẽ càng khó hơn.
Mấy câu nói của Diệp Lăng Phi khiến Trần Bưu cam đoan sẽ giúp hắn. Bản thân Trần Bưu cũng ở trong giới xã hội đen ở Hong Kong, nếu như có sự giúp đỡ của gã, tự nhiên sẽ thuận lợi hơn nhiều. Diệp Lăng Phi cũng không khách khí, nói ra việc bị tấn công ngày hôm qua, hắn muốn biết rốt cuộc gã đàn ông tự xưng "anh Bưu" là ai.
– Tang Bưu!
Khi Trần Bưu nghe Diệp Lăng Phi miêu tả về gã đàn ông kia xong, gã lập tức nói ra biệt danh của hắn. Diệp Lăng Phi thầm mừng trong lòng, hắn nghe thấy giọng điệu khẳng định của Trần Bưu đoán rằng Trần Bưu nhất định biết gã đàn ông kia, hơn nữa còn rất quen thuộc, nếu không Trần Bưu đã không thể khẳng định chắc nịch như vậy.
Quả nhiên nghe thấy Trần Bưu nói:
– Diệp tiên sinh, tôi cũng không giấu gì anh, Tang Bưu và ông chủ của chúng tôi là kẻ thù của nhau, tôi gặp hắn không ít lần, nếu không phải lo lắng thế lực đằng sau hắn thì ông chủ của chúng tôi sớm đã xử lý hắn rồi, đâu để hắn ngang ngược như vậy chứ.
Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, tay phải cầm điếu thuốc, im lặng không nói. Lúc này, chỉ cần lắng nghe là đủ, không cần nói nhiều, đó là kinh nghiệm của Diệp Lăng Phi. Trần Bưu là một người đàn ông thẳng thắn, chỉ cần kết giao bạn bè, không cần hắn hỏi nhiều, gã sẽ nói hết những gì gã biết. Diệp Lăng Phi chậm rãi hút thuốc, đợi Trần Bưu kể mọi chuyện. Thật không ngoài dự đoán của Diệp Lăng Phi, Trần Bưu nói hết những gì gã biết về người đàn ông kia cho Diệp Lăng Phi nghe.
Diệp Lăng Phi chăm chú nghe, thỉnh thoảng xen vào vài câu hỏi. Sau khi Trần Bưu nói hết những gì gã biết xong, Diệp Lăng Phi mới nói:
– Trần Bưu, anh nói chỗ dựa sau lưng của gã đàn ông tên Tang Bưu là Cao Dương ư? Theo như tôi được biết, Cao Dương chẳng qua chỉ là một vệ sĩ, sao lại có thế lực lớn đến vậy chứ?
– Diệp tiên sinh, anh không phải là người Hong Kong, không hiểu được tình hình ở đây. Cao Dương đã từng làm mưa làm gió trong giới xã hội đen ở Hong Kong, cũng là một nhân vật nổi danh lẫy lừng. Chỉ là năm đó, vì bị tình nghi giết người, hắn đã bị cảnh sát bắt. Cảnh sát và giới truyền thông đều vô cùng quan tâm vụ việc của Cao Dương, truyền hình liên tục đưa tin, đến mức cho dù Cao Dương muốn tránh cũng không tránh được. Với tội giết người, hắn bị tuyên án 30 năm. Hắn có thể ra khỏi nhà tù là vì Trần chủ tịch của Hong Kong, đồng thời là chủ tịch Tập đoàn Sang Thế, cũng đảm nhiệm chức chủ tịch thương hội Hong Kong, có thế lực rất lớn ở Hong Kong. Trần chủ tịch giúp Cao Dương tìm ra hung thủ thực sự, nhờ vậy Cao Dương mới được ra tù. Sau đó Cao Dương trở thành vệ sĩ cho Trần chủ tịch.
Trần Bưu dường như hiểu rất rõ những chuyện đó, sau khi gã nói xong, Diệp Lăng Phi bật cười. Diệp Lăng Phi thấy, tên Cao Dương đó chắc chắn không vô tội. Trần chủ tịch khi đó nhất định đã dùng thủ đoạn để cứu Cao Dương từ trong tù ra. Và Cao Dương, gã đàn ông đó trở thành vệ sĩ cho Trần gia. Bây giờ xem ra mọi chuyện đều nằm trong một âm mưu lớn. Chỗ dựa của Tang Bưu không phải Cao Dương mà chính là Trần gia. Diệp Lăng Phi nhớ lại hôm qua, Tang Bưu vì chuyện của Trần Hiểu mà tìm hắn gây sự. Trong lòng Diệp Lăng Phi càng khẳng định chuyện này có liên quan trực tiếp đến Trần Hiểu, tên Tang Bưu cũng chỉ là một quân cờ mà thôi. Nhưng có quân cờ Tang Bưu ở đây gây rối, Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy rất phiền phức. Trong lòng hắn nghĩ làm thế nào để giải quyết Tang Bưu. Vừa nãy qua lời Trần Bưu, Diệp Lăng Phi nghe được, dường như giữa Tang Bưu và ông chủ của Trần Bưu có ân oán sâu đậm. Hai kẻ đó đều trong giới xã hội đen, do đó, việc giữa bọn họ có mâu thuẫn là điều không thể tránh khỏi.
Diệp Lăng Phi nói:
– Trần Bưu, nếu có cơ hội, tôi muốn được gặp ông chủ của anh. Tôi muốn nói chuyện với ông chủ của anh về chuyện liên quan đến bố của An An. Trần Bưu, chuyện này tôi sẽ không làm khó anh, chỉ là muốn gặp ông chủ của anh để nói chuyện. Anh thấy sao?
Diệp Lăng Phi không trực tiếp nói với Trần Bưu, mục đích hắn muốn gặp ông chủ Trần Bưu là vì Tang Bưu. Hắn nói với Trần Bưu như vậy là vì lo lắng, một khi Trần Bưu biết hắn muốn bàn bạc với ông chủ của gã để hạ bệ Tang Bưu, e rằng Trần Bưu sẽ nảy sinh suy nghĩ khác và không muốn giúp.
Trần Bưu gật đầu không chút do dự. Gã đút điếu thuốc vào miệng, hút một hơi thuốc rồi nói:
– Diệp tiên sinh, sau khi quay về tôi sẽ nói chuyện với ông chủ của tôi, ông chủ của tôi là một người rất sáng suốt.
Trần Bưu nói đến đây, gã ngừng lại giây lát, dường như do dự không biết có nên nói như vậy không. Qua thái độ của Trần Bưu, Diệp Lăng Phi có thể nhìn ra rốt cuộc ông chủ của Trần Bưu là người thế nào.
Trần Bưu không ở lại lâu, gã nói với Diệp Lăng Phi vài câu rồi quay về. Lần này Trần Bưu chủ yếu đến đòi nợ, nhân tiện lấy tiền, lại còn được thêm vài vạn tệ. Những chuyện tốt như thế này, Trần Bưu thật sự mong được gặp thêm vài lần, sau này sẽ không còn phải vất vả như bây giờ nữa.
Diệp Lăng Phi tiễn Trần Bưu ra cửa. Trần Bưu còn nói vài lời cảm ơn Diệp Lăng Phi trước khi đi, rồi mới dẫn người đi. Diệp Lăng Phi khép cửa phòng lại, Lương An An bắt đầu gào lên. Cô ta vẫn vì chuyện Diệp Lăng Phi trong nháy mắt mất đi mấy vạn tệ mà đau lòng. Cô ta đi làm ở thư viện một tháng mới được mấy nghìn tệ, lại còn không có ngày nghỉ cuối tuần. Bây giờ thì hay rồi đấy, Diệp Lăng Phi cho không mấy tên đòi nợ mấy vạn tệ, bằng số tiền cô làm hơn nửa năm. Lương An An cảm thấy mất cân bằng trong lòng. Mặc dù Lương An An biết tiền không phải của cô ta nhưng trong lòng cô ta vẫn cảm thấy không thoải mái, trách móc:
– Diệp đại ca, anh thật là vung tay hào phóng. Cứ nghĩ đến chuyện anh cho không mấy người đó mấy vạn tệ, em lại thấy không thoải mái, dựa vào đâu mà anh lại cho không bọn họ mấy vạn tệ như vậy chứ.
Diệp Lăng Phi quay về chỗ mình, ngồi bắt chéo chân nói:
– An An, vậy anh hỏi em, món nợ cờ bạc của bố em, số tiền đó không phải là tiền từ trên trời rơi xuống sao? Em không thấy không thoải mái với số tiền nợ cờ bạc của bố em sao?
Câu nói của Diệp Lăng Phi khiến Lương An An tắc họng. Lương An An thật sự chưa nghĩ đến điều này. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lương An An mới nghĩ đến món nợ cờ bạc của bố cô ta dường như cũng là tiền từ trên trời rơi xuống. Nhưng Lương An An lại nói:
– Chuyện đó khác. Món nợ cờ bạc của bố em nhất định phải trả, nếu không trả ông ấy sẽ mất mạng. Là con gái của ông ấy, em không thể nhắm mắt làm ngơ nhìn bố em gặp chuyện.
Dã Thú nghe câu nói của Lương An An xong, hắn hừ lạnh một tiếng rồi nói:
– Thật là có lòng tốt mà không được báo đáp. Chúng tôi giúp cháu mà còn bị cháu mắng một trận. Con bé này thật không biết tốt xấu gì. Đấy là lão đại tốt bụng giúp đỡ, chứ nếu là chú, một xu cũng không cho đâu. Dù sao người xảy ra chuyện là bố cháu, chẳng liên quan gì đến chú. Chú không rảnh rỗi đi quản chuyện đó.
Lương An An nghe Dã Thú nói vậy xong, cô bé cố tình kéo tay Diệp Lăng Phi, nói:
– Ai cần chú quan tâm chứ. Chú hay thật đấy, tự mình lo chuyện bao đồng. Cháu căn bản không cần chú giúp. Cháu chỉ cần có Diệp đại ca là đủ rồi. Bây giờ cháu nhờ Diệp đại ca giúp đỡ, chứ không nhờ chú giúp. Chú không cần ghen tị. Cháu biết cháu còn trẻ đẹp, nhiều người thích, nhưng cháu không hứng thú với chú đâu, cháu chỉ thích Diệp đại ca thôi.
– Ọe!
Dã Thú suýt chút nữa thì phun cả nước bọt ra. Gã vội vàng dùng tay xoa miệng nhìn sang phía Diệp Lăng Phi cười nói:
– Lão đại, anh nghe thấy không, con bé này thích anh. Em không hiểu sao mấy cô bé lại cứ thích lão đại anh nhỉ. Đương nhiên, một cô bé như Lương An An thích anh em chẳng thấy có gì đáng ngưỡng mộ cả. Em chỉ lo cho anh thôi, sau khi anh về Vọng Hải không biết chị dâu có ghen không?
Diệp Lăng Phi không có tâm trạng đùa với Dã Thú, hắn nói:
– Dã Thú, đừng đùa nữa. Chiều nay Hiểu Lộ sẽ đến Hong Kong, đến lúc đó anh sẽ đi đón cô ấy. Bây giờ em đừng ở đây chơi nữa, đi nghe ngóng tình hình xem, đồng thời liên lạc với bọn Phi Hổ, hy vọng họ có thể cung cấp một số tin tức. Anh thấy có khả năng Đới Vinh Cẩm cũng nhúng tay vào, chúng ta cứ nên cẩn thận một chút thì hơn. À, anh nhớ ra một chuyện, Dã Thú, em đi điều tra Lamarson xem hắn có đến Hong Kong không?