Trương quản đốc đến thở mạnh cũng không dám, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh to như hạt đậu trên trán chảy xuống. Đây cũng không phải là chuyện đùa. Trương quản đốc cảm giác da mình đã bị dao găm sắc bén cứa vào, một tia hàn ý lạnh buốt truyền vào trong da thịt hắn.
– Ngươi... ngươi điên rồi.
– Ta vốn chính là kẻ điên, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Ta hỏi ngươi một câu, lời ngươi vừa nói có phải là thật không? Nếu như ngươi dám nói dối, cổ ngươi sẽ không chỉ chảy ra một chút máu như bây giờ đâu.
Vẻ mặt Diệp Lăng Phi lúc này làm cho người ta sợ hãi, sát khí đó không có nửa điểm ý đùa giỡn. Ở trước mắt bao người, hắn dám đem dao găm kề vào cổ Trương quản đốc. Chỉ nhìn vào điểm ấy, cũng đủ biết Diệp Lăng Phi là kẻ to gan lớn mật.
Trương quản đốc đã sớm sợ đến choáng váng. Tuy là người có học thức, nhưng vì quá sợ hãi trước sự đe dọa của Diệp Lăng Phi, hắn đã khai ra tất cả. Trước tiên bảo toàn tính mạng mới là đúng đắn.
– Ta nói dối.
Trương quản đốc lắp bắp nói.
– Thế này mới đúng chứ, nói thật ra là tốt.
Diệp Lăng Phi rút dao găm khỏi cổ Trương quản đốc, vỗ vỗ vai hắn, cười ha hả nói:
– Bây giờ ngươi có phải cảm thấy rất vui vẻ không? Ngươi đã nói đúng nhiều như vậy, ừm, được rồi, ngươi hãy kể rõ mọi chuyện đi.
Mặc dù lời nói của Diệp Lăng Phi còn mang theo vẻ tươi cười, nhưng dao găm hắn cầm vẫn còn đang lắc lư trước mặt Trương quản đốc. Trương quản đốc thấy dao găm dính máu trước mặt mình như vậy, lắp bắp kể lại quá trình xảy ra sự việc.
Hóa ra, Trương quản đốc này cũng chỉ là sau đó mới phát hiện đài thiết bị có vấn đề. Lúc ấy, hắn đã không nghiệm thu báo cáo kết quả thiết bị không có vấn đề. Nhưng sau khi gặp chuyện không may, hắn lại muốn thoát tội, lúc này mới đem trách nhiệm đổ lên đầu Trần Ngọc Đình.
Lời nói vừa dứt, Diệp Lăng Phi thu dao găm về. Hướng về phía những người kia đang trợn mắt há mồm cười nói:
– Mọi người hiện tại đều rõ ràng chưa? Tôi thấy chuyện này vốn chính là có người muốn hãm hại Trần phó tổng. Về phần người này rốt cuộc là ai, tôi cũng không muốn nói. À, về phần cái dao găm này trong tay của tôi, mọi người không phải sợ, đây là tôi mượn được của Tiền phó tổng bên kia. Có thể nói hôm nay tôi dễ dàng làm được hết thảy đều là Tiền phó tổng chỉ điểm tôi. Tiền phó tổng, ông nói có đúng hay không?
Tiễn Thường Nam lúc này đã sớm cứng họng không nói nên lời, hắn thực sự cảm giác được sự lợi hại của Diệp Lăng Phi. Cái tên này nhìn như ngu ngốc mà lại to gan lớn mật đến vậy, dám ở trước mắt mọi người dùng dao găm uy hiếp người ta. Tiễn Thường Nam ý thức được mình đã xem thường Diệp Lăng Phi. Vốn đang suy nghĩ làm thế nào lợi dụng chuyện lần này để loại bỏ Diệp Lăng Phi ra khỏi công ty, đột nhiên nghe được Diệp Lăng Phi nói đến chính mình, theo bản năng đáp:
– Ừ.
Tiễn Thường Nam vừa thốt ra câu này đã kịp phản ứng. Định giải thích mình và chuyện này không có liên quan gì, nhưng Trương Tiếu Thiên đã nghe thấy lời đó, chợt nghe Trương Tiếu Thiên cười một tiếng, làm dịu đi bầu không khí căng thẳng mà Diệp Lăng Phi vừa tạo ra.
– Tiền phó tổng, thì ra là như vậy đó. Tôi mới vừa rồi còn buồn bực, lá gan Diệp Lăng Phi sao lại lớn như vậy? Nếu như không có cao nhân chỉ điểm, cũng không dám làm ra loại chuyện này. Hiện tại tôi mới hiểu ra, thì ra hết thảy mọi chuyện đều là Tiền phó tổng đứng sau bày ra. Ừ, làm rất tốt, bởi như vậy, không những chứng minh được Trần phó tổng trong sạch, còn có thể tìm ra kẻ thất trách trong công ty chúng ta. Có thể nói là vẹn cả đôi đường. Chỉ có điều nói đi thì cũng phải nói lại, Tiền phó tổng à, cậu có thể nói là nhân viên kỳ cựu của công ty, sao có thể dạy một nhân viên mới phương pháp cực đoan như vậy? Nếu như Diệp Lăng Phi vừa rồi lỡ tay gây thương vong, đây chính là chuyện lớn đó. Tính mạng con người là quan trọng nhất. Vốn chuyện này tôi còn suy nghĩ khen ngợi Tiền phó tổng, tôi thấy thôi vậy. Tiền phó tổng lần sau đừng làm như vậy nữa.
Trương Tiếu Thiên nói ra những lời này, Tiễn Thường Nam thật là có nỗi khổ không biết tỏ cùng ai. Hắn cười khổ một cái, bất đắc dĩ lắc đầu. Tiễn Thường Nam làm sao không hiểu ý đồ của Trương Tiếu Thiên khi làm như vậy? Rõ ràng là đang bao che cho Diệp Lăng Phi thoát tội, bằng không chỉ riêng hành động của Diệp Lăng Phi thôi, quả thật đã đủ để khai trừ cậu ta ra khỏi Tập đoàn Tân Á. Giờ thì hay rồi, mọi hành động của Diệp Lăng Phi đều bị đổ hết lên đầu hắn, cho dù hắn muốn giải thích, cũng không giải thích được rõ ràng.
Những người ở chỗ này, ngoại trừ mấy người Tiễn Thường Nam, những người không biết chuyện thật sự đã bị những lời này của Trương Tiếu Thiên đánh lừa, cho rằng đây là biện pháp Tiễn Thường Nam nghĩ ra để chứng minh sự trong sạch cho Trần Ngọc Đình. Vài lão cổ đông của công ty cũng nói đùa rằng:
– Tiền phó tổng, đây là cậu không đúng, quả thật ngay cả chúng tôi đều sợ hãi, thật dọa chúng tôi một phen hết hồn.
Trương Tiếu Thiên thực sự sợ chuyện lại nảy sinh thêm phiền phức khác, nên ông ta lại tiếp tục nói:
– Tuy giám đốc Diệp là nhờ Tiền phó tổng bày mưu đặt kế, vì sự trong sạch của Trần phó tổng, nhưng cái thủ đoạn này lại quá cực đoan. Thực tế giám đốc Diệp còn là nhân viên cấp cao của công ty, thân là nhân viên cấp cao thì không thể không chịu trách nhiệm. Tôi thấy chuyện này không thể cứ thế mà bỏ qua được.
Trương Tiếu Thiên nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi ngồi ở trên ghế, thầm nghĩ:
"Cái tên tiểu tử này thật là gây chuyện cho ta. Cái vụ đánh người sáng nay ta còn chưa nghĩ ra cách xử lý, ngươi lại gây thêm một chuyện khó xử cho ta. Xem ra, từ nay về sau ta phải cho ngươi rảnh rỗi nhiều hơn. Không có việc gì thì ngươi đừng đến công ty, ta sẽ cho ngươi tạm dừng chức vụ. Ngươi mà ít gây chuyện cho ta thì đúng là ta phải niệm A Di Đà Phật rồi."
Trương Tiếu Thiên trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng cũng không có nói như vậy, hắn nói:
– Còn có chuyện khác, sáng hôm nay giám đốc Diệp xuất phát từ quan hệ công việc, đã tranh chấp với bộ phận quản lý của công ty, thậm chí suýt chút nữa thì xảy ra đánh nhau. Tuy mục đích làm việc của giám đốc Diệp là tốt, nhưng phương pháp làm việc này lại không đáng được tuyên dương. Cho nên, lần này tôi sẽ xử phạt nặng Diệp Lăng Phi để răn đe, hy vọng mọi người không được tái phạm. Tốt lắm, vấn đề của Trần phó tổng đã được giải quyết thỏa đáng, vấn đề này cũng không cần phải họp bàn nữa. Về quyết định tạm dừng chức vụ phó tổng của Trần Ngọc Đình mà ban giám đốc đã đưa ra, với tư cách là chủ tịch, tôi đề nghị khôi phục chức vụ của Trần phó tổng. Các vị thành viên hội đồng quản trị có ý kiến gì không?
Mọi chuyện đã rõ ràng, chuyện này không liên quan đến Trần Ngọc Đình. Đã có đủ lý do để khôi phục chức vụ của cô ấy, bởi vậy các thành viên ban giám đốc đều giơ tay tỏ vẻ đồng ý, ngay cả Tiễn Thường Nam cũng không thể không giơ tay, tỏ ý chấp thuận nghị quyết này.
Trương Tiếu Thiên trên mặt rốt cục lộ ra vẻ tươi cười thỏa mãn, hắn cười nói:
– Tất cả mọi người đã đồng ý, tôi tuyên bố khôi phục chức vụ phó tổng công ty cho Trần Ngọc Đình. Bộ phận nhân sự sẽ sớm công bố thông cáo về nhân sự. Tốt lắm, bây giờ tan họp.
Diệp Lăng Phi vừa nghe tan họp, liền đứng dậy định rời khỏi phòng họp, lại nghe Trương Tiếu Thiên gọi:
– Giám đốc Diệp, phiền cậu mười phút nữa đến văn phòng của tôi, tôi muốn nói chuyện với cậu.
– Được rồi, nhưng bây giờ tôi cần đi vệ sinh. Tôi đi đại tiện rất chậm, ít nhất phải hơn nửa tiếng. Nếu mười phút nữa tôi không đến văn phòng ông, vậy có nghĩa là tôi vẫn còn trong nhà vệ sinh.
Diệp Lăng Phi nói chuyện cùng Trương Tiếu Thiên cũng không có thái độ đứng đắn. Bỏ lại những lời này, hắn là người đầu tiên đi ra khỏi phòng họp.
Trương Tiếu Thiên không thể làm gì được, lắc đầu. Diệp Lăng Phi này thậm chí ngay cả ông ta cũng dám trêu đùa. Cái vẻ bất cần này ở Tập đoàn Tân Á cũng chỉ có một mình hắn, đổi lại người khác thì sớm đã bị đuổi khỏi Tập đoàn Tân Á rồi. Nhưng Trương Tiếu Thiên không thể để các đồng nghiệp khác có cảm giác ông ta không có cách nào với Diệp Lăng Phi, đành phải gượng cười nói:
– Các vị thành viên hội đồng quản trị, công ty chúng ta từ nay về sau hẳn là nên đưa ra chính sách mới, nghiêm cấm nhân viên ở trong nhà vệ sinh quá 20 phút.
Câu nói đùa này khiến những người khác cười ầm lên. Tất cả mọi người đều cảm thấy thoải mái mà bật cười vì lời Trương Tiếu Thiên nói. Chỉ có Tiễn Thường Nam mặt mày âm trầm, vô cùng không vui. Vốn tưởng rằng thông qua chuyện này có thể hạ bệ Trần Ngọc Đình, người mà hắn ghét nhất, nhưng kết quả lại bị Diệp Lăng Phi làm cho rối tung, Trần Ngọc Đình ngược lại không hề hấn gì. Tiễn Thường Nam không phải đứa ngốc, nhận ra Trương Tiếu Thiên cố tình bao che Diệp Lăng Phi. Tiễn Thường Nam là người thế nào, rất nhanh đã nghĩ ra, biết đâu hành động của Diệp Lăng Phi đều là do Trương Tiếu Thiên một tay sắp đặt. Trần Ngọc Đình chính là thân tín do Trương Tiếu Thiên một tay đề bạt. Đương nhiên Trương Tiếu Thiên không muốn Trần Ngọc Đình gặp chuyện không may, nhưng vì ngại thân phận tổng tài, ông ta lại không tiện ra tay, chỉ có thể âm thầm sai khiến Diệp Lăng Phi làm chuyện này. Liên tưởng đến những hành động trước đó của Diệp Lăng Phi, Tiễn Thường Nam càng thêm tin tưởng rằng Diệp Lăng Phi dựa vào hậu thuẫn là Trương Tiếu Thiên này mới dám muốn làm gì thì làm.
Trần Ngọc Đình cũng không nghĩ tới sự tình sẽ được giải quyết thuận lợi như vậy. Cô vốn tưởng rằng Tiễn Thường Nam thật vất vả có cơ hội bắt được điểm yếu của mình, lần này nhất định sẽ không bỏ qua chính mình. Sự tiến triển của chuyện này xác thực cũng như thế, sau khi tạm dừng chức vụ phó tổng của Trần Ngọc Đình, Trần Ngọc Đình đã nghĩ đến hậu quả, cô ấy có khả năng sẽ bị khai trừ ra khỏi Tập đoàn Tân Á.
Trần Ngọc Đình đã tính toán xong cuộc sống từ nay về sau. Tuy không thể đảm nhiệm chức phó tổng ở Tập đoàn Tân Á, nhưng cô vẫn có thể đảm nhiệm vị trí quản lý ở công ty khác. Chỉ là cô đã quen công tác ở Tập đoàn Tân Á, nếu để cho cô đến hoàn cảnh công tác mới, chưa kể đến việc tiền lương và đãi ngộ sẽ bị giảm sút, khả năng công việc cũng sẽ không thuận buồm xuôi gió như ở Tập đoàn Tân Á.
Nhưng kết quả lại ra ngoài suy nghĩ của Trần Ngọc Đình. Diệp Lăng Phi quấy rối một phen này, lại dùng phương thức không thể tưởng tượng nổi để chứng minh sự trong sạch của cô. Bây giờ trong lòng cô đối với Diệp Lăng Phi là có chút chán ghét, lại vừa cảm kích, còn có một ít cảm xúc phức tạp khác. Trong khoảnh khắc, điều đó khiến lòng Trần Ngọc Đình trăm mối ngổn ngang, không biết phải đối mặt với Diệp Lăng Phi như thế nào.