Diệp Lăng Phi không đi vào phòng vệ sinh mà chạy thẳng đến đầu cầu thang để hút thuốc. Hắn ngậm điếu thuốc trong miệng, dựa vào thành lan can, trong lòng thầm tính toán. Tập đoàn Tân Á lúc này trong nội bộ đang có vấn đề, lần tham gia hội nghị này, Diệp Lăng Phi nhìn rõ trong đó đã chia ra một số phe phái, và phe phái lớn nhất dĩ nhiên là do Trương Tiếu Thiên đứng đầu. Ông thân là tổng giám đốc, chiếm phần lớn cổ phần. Mà Trần Ngọc Đình cũng chính là do ông đưa lên, vừa rồi Trương Tiếu Thiên giúp Diệp Lăng Phi thoát tội, thà nói là giúp Trần Ngọc Đình minh oan thì đúng hơn.
Tiễn Thường Nam chính là cổ đông của công ty, gã đã âm thầm lôi kéo một số nhân viên cao cấp, thậm chí không loại trừ trường hợp thành viên trong ban giám đốc cũng có quan hệ không tốt với gã. Cho nên, bây giờ gã chính là mối đe dọa lớn nhất đối với Trương Tiếu Thiên trong Tập đoàn Tân Á, đây cũng là lý do Trương Tiếu Thiên luôn để mắt đến hắn, và Tiễn Thường Nam cũng muốn loại bỏ Trương Tiếu Thiên.
Xem ra vị trí tổng giám đốc này tuy vô cùng hào nhoáng nhưng cả ngày luôn phải ngấm ngầm đấu đá lẫn nhau. Diệp Lăng Phi thầm thở dài một hơi, trong lòng hắn thầm nghĩ:
- Xem ra ta đã vô tình giúp Trương Tiếu Thiên. Trương Tiếu Thiên chắc hẳn cũng nhận ra rằng ta không phải là kẻ chịu an phận ở Tập đoàn Tân Á, biết đâu lát nữa Trương Tiếu Thiên lại khuyên nhủ ta.
Những suy nghĩ này của Diệp Lăng Phi về cơ bản đã xác định được mục đích Trương Tiếu Thiên tìm gặp mình. Hắn ném tàn thuốc xuống đất, giẫm nát rồi đi vào văn phòng của Trương Tiếu Thiên.
Diệp Lăng Phi không gõ cửa mà đẩy thẳng cửa vào. Trương Tiếu Thiên nghe thấy tiếng động thì kinh ngạc ngước đầu lên, đưa mắt dò xét, sau đó ông không kìm được khẽ lắc đầu.
- Giám đốc Diệp, cậu không thể chú ý đến hành vi của mình một chút được sao? Cậu cũng là lãnh đạo của công ty.
Trương Tiếu Thiên buông bút xuống, hơi bất lực cười khổ nói:
- Bây giờ tôi mới biết rằng cho cậu làm trưởng phòng tổ chức có lẽ là một sai lầm. Cậu tựa như là một trái bom lớn, biết đâu sẽ mang tai họa đến cho tôi.
Diệp Lăng Phi đã đoán trước Trương Tiếu Thiên sẽ nói vậy nên không hề bất ngờ. Hắn cười rồi kéo ghế ngồi đối diện Trương Tiếu Thiên. Sau khi đặt mông ngồi xuống, bắt chéo hai chân, cười nói:
- Tổng giám đốc, đây không phải là chuyện ông hy vọng sao, ông thấy đó, trải qua một trận đại náo, phó tổng giám đốc Trần đã không xảy ra chuyện gì.
Trương Tiếu Thiên không quanh co với người thông minh như Diệp Lăng Phi nữa, ông dứt khoát nói:
- Diệp Lăng Phi, chuyện hôm nay đúng là đã ngoài dự liệu của tôi. Tôi thừa nhận tôi không hy vọng phó tổng giám đốc Trần gặp chuyện không may. Nhưng điều càng khiến tôi hứng thú thêm chính là thân phận của cậu.
- Thân phận của tôi ư?
Ha ha, thân phận của tôi rất đơn giản, tôi chỉ là một người bình thường, là một người tới Tập đoàn Tân Á để mưu sinh, bốn năm nghìn tệ một tháng với tôi thế là đủ.
Trương Tiếu Thiên lắc đầu nói:
- Cậu còn định giấu giếm tôi sao? Không nói đến quan hệ với sếp cũ, chỉ riêng con dao găm kia của cậu, đừng nói với tôi là cậu không phải là người bình thường.
Diệp Lăng Phi cười. Lấy con dao quân dụng kia ra, ném lên bàn làm việc của Trương Tiếu Thiên:
- Ông nói con dao găm này phải không? Con dao này là tôi mua được từ một quán nhỏ, bỏ ra năm đồng, cắt mấy quả táo cũng không tệ lắm.
Dao này chỉ để dùng cắt táo, chỉ sợ bị người ta cười chết mất.
Trương Tiếu Thiên không cầm con dao găm quân dụng này lên mà đẩy lại trước mặt Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Cậu đã không muốn nói rõ thân phận mình thì tôi cũng không hỏi tới. Chúng ta nói chủ đề khác đi, liên quan đến chuyện cậu đánh người hôm nay.
- Ông nói đến chuyện của Chu Tuấn và Tôn Hằng Viễn phải không? Chuyện này tôi nhận, xử lý thế nào thì tùy ông thôi.
Diệp Lăng Phi cười ha hả. Trên khuôn mặt hắn không hề có vẻ gì lo lắng.
Trương Tiếu Thiên cũng đoán Diệp Lăng Phi sẽ thẳng thắn nhận. Muốn nói chuyện uyển chuyển với Diệp Lăng Phi ư? Hắn chỉ giả bộ hồ đồ với ông thôi. Trương Tiếu Thiên liền dùng giọng thương lượng:
- Diệp Lăng Phi, cậu là người do sếp cũ giới thiệu tới đây cho nên tôi đương nhiên tôn trọng ý kiến của cậu. Nhưng đây là tập đoàn, nếu như tất cả mọi người trong công ty đều đánh nhau như vậy thì cũng không được.
Như vậy đi, tôi thấy cậu nên viết một bản kiểm điểm, nói rằng không nên đánh người, sau đó tới bệnh viện thăm Chu Tuấn. Về phần công ty sẽ xử phạt nhẹ bằng cách hạ một bậc lương, nhưng phúc lợi thì vẫn giữ nguyên theo cấp quản lý, cậu thấy như vậy được không?
- Không sao, dù gì thì ông cũng là sếp, ông nói gì tôi cũng nghe theo. À, đúng rồi, gần đây tôi hơi nóng tính cho nên tôi muốn xin nghỉ hai tuần, tổng giám đốc, ông sẽ không vì vậy mà cắt lương của tôi chứ?
Diệp Lăng Phi vừa cười vừa nói với Trương Tiếu Thiên. Lời Diệp Lăng Phi vừa nói chính là điều ông mong muốn, mấy hôm nay đã phát sinh quá nhiều chuyện, Diệp Lăng Phi đã sớm trở thành tâm điểm chú ý ở Tập đoàn Tân Á, việc hắn biến mất vài hôm cũng tốt cho nên Trương Tiếu Thiên nhanh chóng gật đầu đáp ứng.
Diệp Lăng Phi cười ha hả bước ra khỏi văn phòng, lần này hắn đến phòng tổ chức, gọi Từ Oánh lên, làm giúp hắn một bản kiểm điểm. Diệp Lăng Phi chỉ có một yêu cầu với nàng, đó là phải viết thật cảm động, tốt nhất là phải mang một sắc thái tuyệt vời, khiến nhiều người đồng tình với mình.
Từ Oánh khẽ chớp chớp hàng mi, nàng thật khó hiểu, không biết giám đốc của mình đang nghĩ điều gì. Bản kiểm điểm cũng nhờ trợ lý viết, vậy mà còn đòi cảm động.
Diệp Lăng Phi mặc kệ chuyện đó, sau khi hắn dặn dò Từ Oánh kỹ càng xong thì lắc la lắc lư đi vào văn phòng của Trần Ngọc Đình. Trần Ngọc Đình lúc này đang sắp xếp tài liệu, hai ngày nay không đến xử lý công việc cho nên có rất nhiều hợp đồng chờ nàng ký tên. Trợ lý Lục Tuyết Hoa của nàng cũng đứng bên cạnh Trần Ngọc Đình, giúp nàng sắp xếp đống tài liệu đã ký xong.
Thấy Diệp Lăng Phi đi vào phòng làm việc của mình, Trần Ngọc Đình ngay lập tức dừng lại. Nàng khẽ đẩy Lục Tuyết Hoa, Lục Tuyết Hoa thấy vậy liền hiểu ý, mang đống tài liệu đã xử lý xong rời khỏi phòng.
- Giám đốc Diệp, không biết anh có chuyện gì cần tìm tôi vậy?
Trần Ngọc Đình cố gắng giữ cho giọng nói của mình tỉnh táo.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Không có chuyện gì, chỉ là tôi muốn đến báo cho phó tổng giám đốc Trần biết một tin: tôi sẽ rời công ty trong một thời gian ngắn.
Trong mắt Trần Ngọc Đình hiện lên vẻ kinh ngạc, nàng không kìm được hỏi:
- Tại sao vậy?
Vừa thốt ra những lời này, Trần Ngọc Đình đã cảm thấy hối hận. Nàng không muốn Diệp Lăng Phi hiểu lầm cho nên vội vàng sửa lại:
- Đây không phải là quyết định của tổng giám đốc chứ?
- Không phải, là tôi xin phép, và dĩ nhiên, tổng giám đốc đã đồng ý.
Diệp Lăng Phi bắt chéo hai chân, theo thói quen rút một điếu thuốc ra, bỗng nhiên hắn dừng lại cười hỏi:
- Phó tổng giám đốc Trần, cô không phiền nếu tôi hút thuốc chứ?
Trần Ngọc Đình ghét nhất việc có người hút thuốc trước mặt mình. Hồi trước chồng của nàng mỗi khi hút thuốc đều phải trốn trong phòng vệ sinh, hút xong phải nhanh chóng nhai kẹo cao su để Trần Ngọc Đình không ngửi thấy mùi thuốc trong miệng ông.
Nhưng hôm nay, Trần Ngọc Đình lại gật nhẹ đầu, đồng ý để Diệp Lăng Phi hút thuốc trước mặt nàng. Diệp Lăng Phi cũng không khách khí, đốt điếu thuốc lên, hít một hơi rồi cười nói:
- Hôm nay tôi gây ra chuyện lớn như vậy, không né tránh một thời gian thì làm sao có thể kìm hãm cơn giận của những kẻ già cỗi kia. Vừa rồi, tổng giám đốc còn bắt tôi viết kiểm điểm, hạ một bậc lương. Khụ, công việc của tôi từ nay về sau sẽ không dễ dàng đâu, phó tổng giám đốc Trần, bây giờ tôi mới biết cô khổ sở đến nhường nào, có thể trụ lại trong Tập đoàn Tân Á lâu như vậy, quả thực là rất đáng khâm phục.
Trần Ngọc Đình vốn luôn cho rằng Diệp Lăng Phi cảm thấy bất công vì chính mình bị tổn thương. Bây giờ nàng nghe thấy Diệp Lăng Phi bị hạ một bậc lương, lại còn phải viết bản kiểm điểm thì trong lòng đối với hắn bỗng có một cảm giác vô cùng áy náy, cảm thấy mình mắc nợ Diệp Lăng Phi một ân tình. Nếu như Diệp Lăng Phi không can thiệp vào thì chức phó tổng giám đốc này của mình đã sớm không còn. Tiễn Thường Nam hận nàng thấu xương, lần trả thù này gã đã chuẩn bị kỹ càng, muốn dựa vào đó để đẩy nàng vào chỗ chết. Kết quả lại ngoài dự đoán của mọi người, mọi chuyện lại được giải quyết hời hợt như vậy.
Trước kia, Trần Ngọc Đình vẫn có cảm giác Diệp Lăng Phi là một người vô học, vô công rồi nghề, vô lại, thậm chí còn có một chút khinh bỉ với Diệp Lăng Phi. Nhưng sau chuyện này, Trần Ngọc Đình đã có cái nhìn hoàn toàn khác về hắn, nhất là những tia sát ý thỉnh thoảng lại toát ra khiến lòng nàng cảm thấy xao xuyến.
Mặc kệ Trần Ngọc Đình lợi hại đến mấy trong mắt người khác, thậm chí còn được người khác cho là nữ cường nhân nhưng dù sao nàng cũng là một cô gái, hơn nữa cũng đã nhiều năm không tiếp xúc với đàn ông.
Trong lòng nàng có một khát vọng với đàn ông, nhưng bề ngoài nàng luôn tỏ ra lạnh lùng, nhưng vẻ bề ngoài lạnh lùng này khi gặp một người đàn ông xuất chúng thì trở nên yếu ớt đến không chịu nổi. Trần Ngọc Đình, người đã mang nỗi áy náy nhiều năm, giờ đây đối với Diệp Lăng Phi lại nảy sinh hứng thú mãnh liệt. Thế nhưng nàng vẫn cực lực dùng lý trí khống chế tình cảm của mình, không thể hiện bất kỳ hảo cảm nào với Diệp Lăng Phi.
Nàng vừa nghe xong lời nói của Diệp Lăng Phi thì hàng lông mày khẽ nhíu lại. Tuy nàng cực lực che giấu cảm giác áy náy của mình dành cho Diệp Lăng Phi nhưng hắn vẫn nhận ra sự mất bình tĩnh rất nhỏ trên khuôn mặt nàng.
- Giám đốc Diệp, anh từ nay về sau nên cẩn thận hơn một chút, nghỉ hai tuần cũng tốt, có thể đi du lịch.
Trần Ngọc Đình nói.
Bất kỳ biến đổi nhỏ nào trên khuôn mặt Trần Ngọc Đình cũng không thoát khỏi mắt Diệp Lăng Phi. Biểu hiện của Diệp Lăng Phi rất tùy tiện, nhưng thực chất là một người rất cẩn thận, bất kỳ biến đổi nhỏ nào cũng không qua được mắt hắn.
Hắn nhìn thấy biến đổi trên khuôn mặt Trần Ngọc Đình thì tựa như nhìn thấu nội tâm nàng. Diệp Lăng Phi lại rút một điếu thuốc ra, cố ý phả khói về phía Trần Ngọc Đình. Trần Ngọc Đình lập tức nghiêng người, tránh làn khói đó.
Trần Ngọc Đình cũng có một cảm giác kỳ lạ, ngày thường vô cùng chán ghét đàn ông hút thuốc, vậy mà hôm nay lại không có cảm giác đó với Diệp Lăng Phi.
- Phó tổng giám đốc Trần, cảm ơn sự quan tâm của cô. Khụ, tôi nghỉ việc xong cũng không biết làm gì, cũng không có ai đi chơi cùng, thật là nhàm chán. À, phó tổng giám đốc Trần, khi nào cô rảnh rỗi?
Diệp Lăng Phi nói những lời này rất dễ khiến người khác hiểu lầm. Nàng cắn chặt môi, chần chừ nói:
- Tôi thường có thời gian vào cuối tuần, bởi vì Tiểu Vũ vào cuối tuần đều muốn tôi dẫn nó đi chơi.
- Hóa ra là thế. Ha ha, phó tổng giám đốc Trần, nếu như có cơ hội hay là chúng ta cùng đi dạo bên ngoài, ở nhà một mình cũng buồn bực, cô nói có đúng không?
Diệp Lăng Phi nói xong câu này liền đứng dậy, cũng không chờ xem Trần Ngọc Đình có đồng ý không mà tự ý nói:
- Chúng ta cũng có thể nghe nhạc một chút, ừm, cứ thế mà quyết định nhé. Được rồi, phó tổng giám đốc Trần, tôi còn có chuyện, tổng giám đốc còn muốn tôi đi thăm Chu Tuấn, hy vọng tên khốn đó không bị thương quá nặng.
Trần Ngọc Đình đưa mắt nhìn Diệp Lăng Phi rời phòng, nàng cắn chặt môi, giữ vẻ trầm mặc.